Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

2018-01-19 01:30

Tác giả: Lạc Vỹ Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Có những người rất hợp nhau, rất thương nhau thế nhưng lại chẳng thể yêu nhau. Nói đúng hơn là chẳng thể cho nhau một danh phận để đi bên cuộc đời nhau. Chẳng thể tựa vào nhau mỗi lúc mệt mỏi dù rất muốn. Chẳng thể nắm tay nhau cho thanh xuân cả hai bớt chông chênh hơn. Người ta nói “yêu nhau mấy núi cũng trèo”, thế mà có những “ngọn núi” trong lòng lại chẳng thể vượt qua.

***

Gửi cho thời thanh xuân đẹp đẽ của chúng ta!

Tôi luôn tâm niệm một điều rằng, tất thảy mọi cuộc gặp gỡ trên cõi đời này đều định sẵn với chữ duyên và sự quen biết của tôi và em cũng không ngoài quy luật đó.

Tôi và em học chung trường, lại cùng ngành. Em học dưới tôi hai khóa, ấy vậy mà chẳng hiểu sao những ngày tháng ở giảng đường dài đằng đẵng ấy, tôi và em lại chẳng một lần gặp gỡ. Mà nhiều lúc tự hỏi, liệu những năm tháng đầy hối hả vội vã của tuổi trẻ ấy, chúng ta đã từng vô tình lướt qua nhau chưa? Mà để tận đến khi tôi ra trường thì em và tôi mới biết đến sự tồn tại của nhau. Thành phố giấu đôi ta kỹ quá, để đến khi tìm ra nhau thì hai ta chẳng còn yên vị nơi ấy nữa.

Ngày ấy, em chủ động liên lạc với tôi bởi hai đứa cùng chung một giảng viên hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp. Lúc đầu cả hai chỉ nói về những chuyện học tập, những kinh nghiệm khi làm bài. Dần dần cả hai nói chuyện nhiều hơn, kể cho nhau nghe tất thảy mọi thứ. Chỉ có điều tuyệt nhiên trong những ngày tháng ấy và cho đến bây giờ - tôi và em vẫn chưa từng gặp mặt, dù chỉ một lần thoáng qua. Có phải là duyên mỏng chẳng thể gắn kết chúng ta? Hay chúng ta hữu duyên nhưng vô phận nên mãi cũng chỉ là người xa lạ? Mà không đúng, xa lạ sao được khi mà trong lòng lại dung chứa một loại tình cảm đặc biệt cho đối phương cơ chứ?

Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Chúng ta hợp nhau đến không ngờ. Đồng thời cả hai còn giống nhau ở sự cứng đầu và bướng bỉnh như nhau. Em vẫn cứ kiên định với tình cảm của mình, mặc cho đôi lần tôi lảng tránh. Còn tôi vẫn cứ mải mê trốn chạy với lòng mình, không dám đối mặt với xúc cảm của bản thân dành cho em. Bởi tôi sợ, mình không đủ xứng đáng với một cô gái tốt như em.

Em báo rằng, em đang quen một người khác, người ấy rất trân quý và yêu thương em. Những cuộc trò chuyện của chúng ta em cứ thao thao bất tuyệt kể về người đàn ông của mình. Em vẽ cho tôi xem một tương lai tươi sáng và hạnh phúc của em. Nhưng rồi, tôi biết được những điều ấy là do chính bản thân em thêu dệt nên, để tôi không phải bận tâm về đoạn tình duyên mà em dành cho tôi. Này cô gái, em tưởng rằng tôi không biết lòng dạ em thế nào ư? Hà cớ gì tự lừa dối mình như vậy? Em có biết, lòng tôi xót xa như thế nào khi thấy em gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ như thế không? Những lúc thế ấy, tôi chỉ ước giá như em đang đứng trước mặt tôi sẽ ôm chầm lấy em, cốc đầu em một cái thật mạnh về những việc làm ngốc nghếch của bản thân.

Vòng quay của cuộc sống cứ quay đều mỗi ngày, em cũng chẳng còn là cô sinh viên vừa mới ra trường chân ướt chân ráo vừa mới bước chân vào “ngôi nhà xã hội” nữa. Những vướng bận của cơm áo gạo tiền khiến em phải gồng mình lên gánh vác những lo toan của cuộc sống. Nhưng khi trò chuyện cùng tôi, chưa một lần em than vãn về những mệt mỏi, những áp lực em đang gồng gánh trên đôi vai mỏng manh của mình. Em vẫn cứ dịu dàng và ôn nhu như trước, vẫn quan tâm tôi nhiều thật nhiều.

Còn tôi, chẳng còn giữ được sự hiền lành của chàng trai năm nào nữa. Những va chạm cuộc đời khiến tôi trở nên gai góc hơn, sẵn sàng xù lông lên mỗi khi có kẻ muốn tấn công mình. Những lo toan của cuộc sống khiến bản thân nhiều lúc muốn buông bỏ, nhưng rồi chỉ cần nghĩ đến em, tôi lại mạnh mẽ chống chọi với tất thảy khó khăn.

Nhiều lúc thầm hỏi bản thân, chúng ta hiểu nhau đến vậy, thương nhau đến vậy, nhưng tại sao chẳng phải là yêu? Tại sao không gạt bỏ hết tất thảy để đến với nhau? Để tựa vào vai nhau mỗi lúc mệt mỏi khó khăn. Để trao cho nhau những cái ôm giữa tiết trời buốt giá. Để nắm bàn tay dắt nhau qua những bão giông cuộc đời. Và hơn hết để cho thanh xuân cả hai bớt chông chênh hơn. Nhưng rồi cả hai lại không vượt qua sự sắp đặt của số mệnh. Thôi thì chúng ta kiếp này chỉ có thể làm người – thương của nhau mà thôi. Và ít ra chúng ta là điều đặc biệt của nhau mà, phải không em?

Xin mượn câu nói trong cuốn tiểu thuyết Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh để gửi đến em lời chúc “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ”.

© Lạc Vỹ - blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Lạc Vỹ

Gã trai hâm, ưa viết lách và nghiện ngôn tình rất nặng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

back to top