Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

2018-01-19 01:30

Tác giả: Lạc Vỹ Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Có những người rất hợp nhau, rất thương nhau thế nhưng lại chẳng thể yêu nhau. Nói đúng hơn là chẳng thể cho nhau một danh phận để đi bên cuộc đời nhau. Chẳng thể tựa vào nhau mỗi lúc mệt mỏi dù rất muốn. Chẳng thể nắm tay nhau cho thanh xuân cả hai bớt chông chênh hơn. Người ta nói “yêu nhau mấy núi cũng trèo”, thế mà có những “ngọn núi” trong lòng lại chẳng thể vượt qua.

***

Gửi cho thời thanh xuân đẹp đẽ của chúng ta!

Tôi luôn tâm niệm một điều rằng, tất thảy mọi cuộc gặp gỡ trên cõi đời này đều định sẵn với chữ duyên và sự quen biết của tôi và em cũng không ngoài quy luật đó.

Tôi và em học chung trường, lại cùng ngành. Em học dưới tôi hai khóa, ấy vậy mà chẳng hiểu sao những ngày tháng ở giảng đường dài đằng đẵng ấy, tôi và em lại chẳng một lần gặp gỡ. Mà nhiều lúc tự hỏi, liệu những năm tháng đầy hối hả vội vã của tuổi trẻ ấy, chúng ta đã từng vô tình lướt qua nhau chưa? Mà để tận đến khi tôi ra trường thì em và tôi mới biết đến sự tồn tại của nhau. Thành phố giấu đôi ta kỹ quá, để đến khi tìm ra nhau thì hai ta chẳng còn yên vị nơi ấy nữa.

Ngày ấy, em chủ động liên lạc với tôi bởi hai đứa cùng chung một giảng viên hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp. Lúc đầu cả hai chỉ nói về những chuyện học tập, những kinh nghiệm khi làm bài. Dần dần cả hai nói chuyện nhiều hơn, kể cho nhau nghe tất thảy mọi thứ. Chỉ có điều tuyệt nhiên trong những ngày tháng ấy và cho đến bây giờ - tôi và em vẫn chưa từng gặp mặt, dù chỉ một lần thoáng qua. Có phải là duyên mỏng chẳng thể gắn kết chúng ta? Hay chúng ta hữu duyên nhưng vô phận nên mãi cũng chỉ là người xa lạ? Mà không đúng, xa lạ sao được khi mà trong lòng lại dung chứa một loại tình cảm đặc biệt cho đối phương cơ chứ?

Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Chúng ta hợp nhau đến không ngờ. Đồng thời cả hai còn giống nhau ở sự cứng đầu và bướng bỉnh như nhau. Em vẫn cứ kiên định với tình cảm của mình, mặc cho đôi lần tôi lảng tránh. Còn tôi vẫn cứ mải mê trốn chạy với lòng mình, không dám đối mặt với xúc cảm của bản thân dành cho em. Bởi tôi sợ, mình không đủ xứng đáng với một cô gái tốt như em.

Em báo rằng, em đang quen một người khác, người ấy rất trân quý và yêu thương em. Những cuộc trò chuyện của chúng ta em cứ thao thao bất tuyệt kể về người đàn ông của mình. Em vẽ cho tôi xem một tương lai tươi sáng và hạnh phúc của em. Nhưng rồi, tôi biết được những điều ấy là do chính bản thân em thêu dệt nên, để tôi không phải bận tâm về đoạn tình duyên mà em dành cho tôi. Này cô gái, em tưởng rằng tôi không biết lòng dạ em thế nào ư? Hà cớ gì tự lừa dối mình như vậy? Em có biết, lòng tôi xót xa như thế nào khi thấy em gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ như thế không? Những lúc thế ấy, tôi chỉ ước giá như em đang đứng trước mặt tôi sẽ ôm chầm lấy em, cốc đầu em một cái thật mạnh về những việc làm ngốc nghếch của bản thân.

Vòng quay của cuộc sống cứ quay đều mỗi ngày, em cũng chẳng còn là cô sinh viên vừa mới ra trường chân ướt chân ráo vừa mới bước chân vào “ngôi nhà xã hội” nữa. Những vướng bận của cơm áo gạo tiền khiến em phải gồng mình lên gánh vác những lo toan của cuộc sống. Nhưng khi trò chuyện cùng tôi, chưa một lần em than vãn về những mệt mỏi, những áp lực em đang gồng gánh trên đôi vai mỏng manh của mình. Em vẫn cứ dịu dàng và ôn nhu như trước, vẫn quan tâm tôi nhiều thật nhiều.

Còn tôi, chẳng còn giữ được sự hiền lành của chàng trai năm nào nữa. Những va chạm cuộc đời khiến tôi trở nên gai góc hơn, sẵn sàng xù lông lên mỗi khi có kẻ muốn tấn công mình. Những lo toan của cuộc sống khiến bản thân nhiều lúc muốn buông bỏ, nhưng rồi chỉ cần nghĩ đến em, tôi lại mạnh mẽ chống chọi với tất thảy khó khăn.

Nhiều lúc thầm hỏi bản thân, chúng ta hiểu nhau đến vậy, thương nhau đến vậy, nhưng tại sao chẳng phải là yêu? Tại sao không gạt bỏ hết tất thảy để đến với nhau? Để tựa vào vai nhau mỗi lúc mệt mỏi khó khăn. Để trao cho nhau những cái ôm giữa tiết trời buốt giá. Để nắm bàn tay dắt nhau qua những bão giông cuộc đời. Và hơn hết để cho thanh xuân cả hai bớt chông chênh hơn. Nhưng rồi cả hai lại không vượt qua sự sắp đặt của số mệnh. Thôi thì chúng ta kiếp này chỉ có thể làm người – thương của nhau mà thôi. Và ít ra chúng ta là điều đặc biệt của nhau mà, phải không em?

Xin mượn câu nói trong cuốn tiểu thuyết Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh để gửi đến em lời chúc “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ”.

© Lạc Vỹ - blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Chỉ là người thương mà không thể là người yêu

Lạc Vỹ

Gã trai hâm, ưa viết lách và nghiện ngôn tình rất nặng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top