Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người ta trưởng thành qua những trải nghiệm chứ không phải bởi tháng năm

2018-01-16 09:20

Tác giả: Thy Pham Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Đừng dùng thước đo tuổi tác để đánh giá một con người. Bạn lớn tuổi không có nghĩa là bạn đã chín chắn, bạn ít tuổi cũng chưa chắc là kẻ bồng bột. Quan trọng là cách các bạn đối đãi với cuộc đời dưới lăng kính tâm hồn. Trưởng thành hay không sẽ do tấm gương nội tâm phản chiếu.

***

Trưởng thành là gì? Là khi bản thân đối đãi với cuộc sống không còn bồng bột ngu dại, là khi chúng ta tự mình bước qua những trở ngại của cuộc đời để lớn lên, để dành lấy hạnh phúc cho chính mình, là khi chúng ta biết ơn cuộc đời đã cho ta cuộc sống này…

Trường thành còn là ngày mà chúng ta nhận ra cảm xúc thể hiện chỉ đơn giản là sự tĩnh lặng đến lạ thường. Đó là lúc con tim ta đã mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mạnh mẽ để đối mặt với mọi nỗi đau. Sự mạnh mẽ đến từ những khoảnh khắc mất mát của tuổi trẻ. 

Chúng ta lớn khôn bởi nhiều thứ, nhưng có chăng những mất mát chính là tác nhân chính yếu tạo nên con người trưởng thành như bây giờ?

Người ta trưởng thành qua những trải nghiệm chứ không phải bởi tháng năm

Nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ đã qua, ta nhận ra ông trời vốn công bằng cho tất cả. Ta nhận được nhiều thứ, là sức khỏe, là nhiệt huyết, là hy vọng và hoài bão hay những tình yêu mộng mơ. Tuy nhiên thứ ta mất đi cũng không hề ít, là thời gian, là những thất bại của cuộc sống, hay là những tổn thương của tình yêu tan vỡ. Tất cả những sự đánh đổi này đều vì hai chữ “trưởng thành”.

Qua những năm tháng mơn mởn ấy rồi, chúng ta sẽ trở nên vững vàng hơn. Một cái cây có thể đổ vài lần trước gió bão, nhưng sau mỗi lần như vậy, nó lại học cách bám rễ sâu hơn. Cũng giống như con người học cách trưởng thành hơn để sinh tồn giữa mất mát. Không có con người nào lại bị đánh đổ nhiều lần bởi cùng một nỗi đau.

Đã từng nghe câu nói “Những con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng mất mát, và đã tìm được đường ra khỏi vực sâu”. Chính những cố gắng vượt qua vũng bùn mất mát của tuổi trẻ đã giúp ta đối mặt với hai chữ “trưởng thành”. Để rồi giờ đây trước nhiều thứ, cảm xúc đã trở nên tĩnh lặng.

Tĩnh lặng không đồng nghĩa với vô tâm, mà là để chiêm nghiệm, để suy nghĩ. Con người trưởng thành chọn cho mình bình yên như vậy. Những bình yên mà lúc dại dột đã từng nghĩ rằng chỉ là sáo rỗng.

Trưởng thành hẳn là hành trình đầy sắc màu của lí trí, giống như cây lớn ra được trái, chứ không phải sự trưởng thành theo chiều thời gian, giống như nhiều người có lớn mà không có khôn. Chính vì vậy, đừng cho rằng bản thân bạn đủ lớn hơn ai đó, đủ trưởng thành hơn ai đó để áp đặt suy nghĩ lên họ. Chúng ta không ai biết được liệu người khác đã trải qua những gì. Trưởng thành không phải là thứ có thể thể hiện nhiều ra bên ngoài cũng không phải là thứ nhìn thoáng qua đã biết, càng không thể đánh giá qua lời nói.

Đừng dùng thước đo tuổi tác để đánh giá một con người. Bạn lớn tuổi không có nghĩa là bạn đã chín chắn, bạn ít tuổi cũng chưa chắc là kẻ bồng bột. Quan trọng là cách các bạn đối đãi với cuộc đời dưới lăng kính tâm hồn. Trưởng thành hay không sẽ do tấm gương nội tâm phản chiếu.

Thời gian cho ta cơ hội để trải qua nhiều biến cố, nhiều thử thách, để tôi luyện cái sự trưởng thành trong bạn. Hãy tận dụng thời gian như một lợi thế của bản thân, đừng để bản thân ù lì qua những phút giây đáng quý.

Có những thứ mất mát lại hóa cái may, có những thứ mất mát khiến người ta đau khổ, nhưng chính sự mất mát đó khiến người ta trưởng thành và can đảm hơn. Đối mặt với mọi chuyện một cách tích cực hơn, sẽ không chỉ khiến chúng ta thành người trưởng thành mà còn là con người trưởng thành hạnh phúc.

© Thy Pham – blogradio.vn 

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Người ta trưởng thành qua những trải nghiệm chứ không phải bởi tháng năm

Thy Pham

Mỗi khi tôi nghĩ mình đã bị khước từ điều gì đó tốt lành, tôi lại được gián tiếp dẫn đến điều gì đó tốt hơn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

back to top