Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì trưởng thành là phải bước qua những dại khờ

2017-08-30 01:30

Tác giả: Lê Thị Thanh Phương Thảo Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những nỗi buồn vu vơ lắm. Nhiều khi ngổn ngang không biết bản thân đang buồn vì điều gì, có khi cũng chỉ vì nhìn quanh chẳng lấy một ai để bấu víu, để trấn an lòng mình rằng ta không hề cô đơn. Vì mình đã trưởng thành hay vì khi trưởng thành mình không còn cách nào khác là phải tự bước qua nỗi buồn một mình?

***
Vì trưởng thành là phải bước qua những dại khờ

Tôi nghe rõ bên tai mồn một tiếng ve hòa lẫn vào âm thành tĩnh lặng như tờ của căn phòng cao nhất kí túc xá. Hẹn đồng hồ sớm hơn bình thường, vẫn cái quyết tâm ấy, nhưng sao tôi không chợp mắt được. Hình ảnh của người đó vẫn cuộn lấy tâm trí đã rã rời. Chúng tôi đã không còn là gì của nhau rồi. Họ có thể không còn nhớ đến tôi. Không còn biết đến tôi, nhưng sao tôi vẫn không thể nào làm điều gì tốt hơn là để nỗi nhớ lấn chìm trong biển kí ức.

Tôi ngọ ngậy đầu để im lặng đưa mình trôi vào giấc ngủ. Một chút hi vọng mong manh rằng tôi sẽ có thể khiến bản thân quên đi người đó. Đã bao lâu rồi, tôi thôi cái thói quen nhắc ai đó đi ngủ sớm, cũng thôi thức khuya vì online. Và tôi nghiện cái thói quen mới, là đi ngủ sớm. Trời mùa hạ mát mẻ với những cơn gió nhẹ bình thản càng đưa tôi về giấc ngủ ngon lành hơn. Nhiều đêm tò mò muốn biết cuộc sống của người ra sao, tôi vào trang facebook của người. Như hình như mọi thứ vẫn như cũ, những tấm hình của bạn người, của sở thích bóng đá, đi phượt và ước mơ của người. Nhưng tuyệt nhiên những kí ức của người không hề có bóng dáng tôi.

Tôi bước vào khoảng trời của người khi mà cả hai cách nhau gần 1000 km. Cái khoảng cách đó đủ để người ta xa nhau một cách dễ dàng nhất. Nhưng tôi vẫn cố chấp nuôi dưỡng thứ tình cảm vô hình mà ngọt ngào ấy. Người hay hỏi tôi đã có người yêu chưa. Tôi luôn trốn tránh bằng cách nói là lảng tránh sang chuyện khác. Tôi thật lạ, vừa muốn người ta yêu mình nhưng lại không muốn người ta yêu mình. Tôi cố gắng làm mọi cách để chứng tỏ với người rằng tôi đang yêu một anh nào đó, nhưng lại không thể trốn tránh được những giây phút cô đơn để nói với người rằng tôi đang rất cô đơn.

Tôi dành cho người sự quan tâm vô điều kiện, nhiều lúc có cảm tưởng không biết bản thân có phải là một con người khác hay không? Tôi dần trở thành một người hay lo lắng cho những mối bận tâm của người. Đôi khi người quay lại hỏi tôi, sao phải quan tâm khi không yêu người. Và rồi, tôi chỉ biết giấu cảm xúc rối bời của mình trong ba chữ: “Không biết nữa”. Tôi đánh mất chính bản thân mình trong những sự quan tâm và không quan tâm.

Vì trưởng thành là phải bước qua những dại khờ

Đêm nay vô tình tôi đọc được dòng trạng thái: “Đừng quá hiền lành, đừng quá rộng lượng cũng đừng quá dốc sức làm hết mọi chuyện, đừng có chuyện gì cũng nghĩ cho người khác, nếu không người ta sẽ luôn nghĩ rằng tất cả những gì bạn làm đều là điều đương nhiên.” Tôi chợt thấy mình trong dòng tâm trạng ấy. Dù có một ngày tôi không chống đỡ nổi nữa, tôi khóc, tôi mệt cũng sẽ chẳng có ai quan tâm. Bởi vì trong mắt họ, tôi làm mọi thứ một cách tự nguyện. Và họ không có bổn phận gì với những cơn yếu lòng của tôi.

“Điều buồn nhất là … anh biết nhưng vờ như không biết.”

Thực ra giữa chúng ta chưa từng có bắt đầu, nên cũng không thể có kết thúc. Người chưa từng nói yêu tôi, tôi cũng chưa từng nói yêu người. Chúng ta chỉ là những người đi ngang qua đời nhau, gặp nhau tại một khúc quanh nào đó, rồi dừng lại, dựa vào nhau để tìm điểm tựa cho nhau rồi lại chia xa. Đi hết một ngày dài, rốt cuộc vẫn chỉ một mình tôi đứng giữa cuộc đời dài rộng này.

Mệt nhoài sau vướng bận thường trực, tôi chợt nhận ra bao lâu rồi chưa được ai đó chìa bàn tay cho tôi nắm lấy, bao lâu rồi chưa có một câu hỏi thăm, bao lâu rồi chưa tựa vào vai ai mà khóc lóc, mà nhõng nhẽo như một đứa trẻ. Giữa thành phố ồn ào, tấp nập, đông người này, ai cũng có những mối lo riêng. Chỉ mình tôi là kẻ cô đơn độc bước với nỗi buồn của riêng mình và để thanh xuân chảy trôi không hồi đáp.

Những ngày trôi qua không một cuộc hẹn, không một tin nhắn, chẳng một cuộc gọi nhỡ, tôi nằm dài và để giấc ngủ cuốn trôi tất cả. Nỗi nhớ và cô đơn cùng hòa vào làm một. Chợt nhận ra, không còn đau như trước nữa, những chông chênh của tuổi trẻ đến thế là cùng.

Có những nỗi buồn vu vơ lắm. Nhiều khi ngổn ngang không biết bản thân đang buồn vì điều gì, có khi cũng chỉ vì nhìn quanh chẳng lấy một ai để bấu víu, để trấn an lòng mình rằng ta không hề cô đơn. Vì mình đã trưởng thành hay vì khi trưởng thành mình không còn cách nào khác là phải tự bước qua nỗi buồn một mình?

Chợt nhận ra, mình đã quá vội vàng khi trao đi yêu thương cho một người xa lạ. Dẫu biết rằng, trong cuộc đời, sẽ có những cuộc tình đến rồi đi. Sẽ có những người tưởng chừng như tri kỉ trong phút chốc lại hóa thành người dưng. Nhưng vẫn tin rằng cuối con đường ấy sẽ là hạnh phúc.

© Lê Thị Thanh Phương Thảo – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

Lê Thị Thanh Phương Thảo

"Nếu bạn cứ bay trong nhà, bạn chỉ có thể lên tới cộc đầu"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top