Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tiếng gọi từ ký ức

2018-01-14 01:17

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Xa quê, xa nhà, xa con đê làng, xa giếng đình cũ. Thế nhưng có lẽ sẽ chẳng ai quên đi được nguồn cội, quên đi được cái hồn quê vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm hồn, để mỗi lần bất chợt nghe thấy một điệu thân quen thì những ký ức ấy lại bỗng nhiên ùa về.

***

6h30 sáng, chuẩn bị đi làm bỗng nghe tiếng gà gáy đâu đây.

Sửng sốt...

Trong cái thành phố đông dân, tấc đất tấc vàng này, kiếm đâu ra tiếng gà gáy nhỉ? Đã lâu rồi không được nghe tiếng gà gáy sáng. Hôm nay bất chợt nghe, bất chợt nhớ: nhớ nhà, nhớ quê. Bất chợt thèm cái không khí có tên gọi "thân thuộc".

Kỷ niệm ùa về vỡ òa. Ngày trước, khi còn là học sinh tiểu học, mẹ tập cho thói quen nghe tiếng gà gáy là dậy. Mãi rồi thành quen. Không cần mẹ gọi, không cần đồng hồ báo thức vẫn dậy đúng giờ.

Cái chất nhà quê trong mỗi con người đất Việt đều ít nhiều gắn với âm thanh của tiếng gà gáy. Cái âm thanh thân thuộc, da diết ấy nằm sâu trong tiềm thức từ những ngày thơ bé. Đến khi trưởng thành đi qua nhiều vùng đất, bất chợt tiếng gà vang lên từ một góc xa xôi nào đó cũng đủ khiến ta thổn thức nhớ nhung cái hồn quê cũ.

Vào đại học, xa quê, xa cánh đồng thơm mùi lúa mới, xa con đê làng với những đàn trâu đang tung tăng gặm cỏ, xa những cánh diều no gió... Thỉnh thoảng cũng thấy nhớ, nhưng cuộc sống ồn ào nơi phố thị níu chân, chẳng còn thời gian mà "hoài cổ".

Tiếng gọi từ ký ức, blog radio

Người ta quen dần với những âm thanh tân tiến khác. Người ta thậm chí có thể chế tạo ra dụng cụ báo thức phát ra âm thanh như tiếng gà gáy. Nhưng vô cảm và lãnh đạm. Những tiếng gà gáy cứ thưa dần thưa dần rồi như biến vào cổ tích. Những đứa trẻ lớn lên ở thành phố xa lạ với âm thanh ấy.

Chỉ tới khi vô tình lạc vào phố phường những chú gà quê được đem bán mà buồn tình gáy chơi, thì người ta mới lại thấy xốn xang trong dạ. Những mảnh hồn hoài cổ dâng lên cảm giác vời vợi nhớ thôn quê.

Có lẽ trong nỗi lòng mỗi con người ta đều tiềm tàng âm hưởng của tiếng gà gáy, đều hàm chứa một chút nhà quê như Hoài Thanh từng nói chăng? Những thời khắc chạy đua với thời gian trong xã hội hiện đại này khiến chúng ta xa dần cái chất nhà quê ấy. Được nghe lại tiếng gà gáy xao xác thì ngay lập tức trong lòng mình nghe như có tiếng ngân của một dây đàn đứt, và cái hồn quê cũ lại trở về.

Vẫn biết mỗi ngày mỗi thay đổi, sự biến chuyển từ làng ra phố là chuyện đương nhiên và cần thiết. Thế nhưng, lòng người vẫn không nguôi nhớ tiếc cái âm thanh đặc biệt vừa mạnh mẽ vừa da diết vang lên như nhắc nhở người ta về những thời khắc đặc biệt trong ngày. Tiếng gà gáy vọng trong ký ức thôi thúc mãnh liệt người ta tìm về những miền quê mơ mộng, nơi có những khuôn mặt chất phác, hồn nhiên như bao đời nay vẫn thế.

Lâu rồi, không về nhà, nhớ nội, nhớ bóng dáng người cha thân thương, nhớ bữa cơm gia đình ấm cúng. Thèm được ăn những món ăn quê, thèm được hít thở cái không khí không nhuốm màu bụi bặm.

Tết này không biết có về?

Ngẩn người, lại thấy nhớ mông lung...

Chợt tiếng gà im bặt. Ánh bình minh đã rạng ngời,lại trở về với thực tại, với cuộc sống tất bật, ngoài kia tiếng xe cộ đang ầm ào...

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top