Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em phải tự thương mình đi thôi

2018-01-05 01:30

Tác giả: Nguyên Mai, H.T, Lạc Vỹ, Mộc Hiên Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

“Ai trong chúng ta không từng đi qua tháng ngày của tuổi trẻ vội vã nhưng đầy sôi động náo nhiệt. Và ai trong chúng ta không từng trải qua năm tháng thanh xuân mà không yêu khờ dại đến cuồng si một người?

Ở đời mấy ai không từng tan vỡ với một vài mối tình? Mấy ai được sống trọn vẹn với mối tình đầu của mình? Mấy ai có thể yêu sâu đậm một người, có thể bên nhau trọn đời? Sau mỗi lần đổ vỡ ấy, lòng ta quặn thắt, ta cảm tưởng như cả thế giới này bỗng chốc sụp đổ.

Tình vụn vỡ, người cất bước đi. Nhiều người khóc lóc trách móc đối phương. Nhưng có trách móc, có khóc lóc, có yếu đuối chăng nữa cũng chẳng thể níu kéo người quay lại bên mình. Bởi họ đã dốc lòng ra đi, níu kéo cũng có ích gì. Hoa nở để tàn, người gặp gỡ để ly tan, âu cũng là quy luật của tự nhiên của tạo hóa. Mà thử hỏi mấy ai ở chốn hồng trần này lại có thể thay đổi vòng xoay của tạo hóa. Chắc là không một ai cả!

Vậy nên, sau những tháng năm tuổi trẻ dốc hết vốn liếng sức lực yêu thương người, ta quay trở về nhà tự yêu thương lấy bản thân của mình. Đừng vì một người không cần ta mà ta lại lãng phí tâm lực nữa… Liệu có được không?

Cả thanh xuân thương người đủ rồi, phải tự thương lấy mình thôi…”

(Cả thanh xuân thương người đủ rồi, phải tự thương lấy mình thôi, Lạc Vỹ)



Bước vào tình yêu, ai cũng muốn tìm thấy một người thấu hiểu, đồng cảm, có thể cùng nhau đi trọn một đời. Nhưng đôi lúc, ta cứ mải mê kiếm tìm yêu thương ở nơi chỉ có sự lạnh lùng, phụ bạc, để rồi chỉ nhận về những thất vọng trong đợi chờ mỏi mòn. Hãy xem ta đã yếu đuối đến thế nào, đã ngược đãi bản thân ra sao? Giờ là lúc ta phải tự thương lấy mình đi thôi! Bạn thân mến, mời bạn cùng lắng nghe những vần thơ “thự thương mình” được gửi đến từ nhiều tác giả. Mở đầu chương trình là bài thơ “Em phải tự thương chính mình thôi” của tác giả H.T

Em phải tự thương chính mình thôi (H.T)

"Đến bao giờ em mới lại trao tay,
Đặt tin yêu vào một người xa lạ.
Nhân gian này nhiều chuyện đau thương quá,
Ai sẽ là người xứng đáng với niềm thương?"

Ôi cuộc đời, đầy những chuyện vô thường,
Chẳng biết đâu mới là yêu thương đích thực.
Ai cũng như thể đứng trên bờ vực,
Lạc lối chính mình vì muôn kẻ tha phương.

Mà em ơi nhớ này,
Đừng bao giờ chịu cảnh nhún nhường,
Với con tim đã bao lần yếu đuối.
Một chút lặng để tránh cơn mê muội,
Đừng vội vàng làm hoen úa đôi mi.

Người con gái có bao kiếp xuân thì,
Yêu một người là phải được hạnh phúc. 
Nếu không thể nhận lại dù đôi chút,
Từ bỏ đi, em xứng đáng nhận nhiều thứ hơn mà.

Giữa thế giới bảy tỷ người bao la,
Đừng lo sợ mình cô đơn suốt kiếp.
Rồi hạnh phúc sẽ có lúc đuổi kịp,
Đẩy đau thương về một chốn tận cùng.

Đừng cố gắng tỏ ra là người hùng,
"Dù thế nào cũng không thể khuất phục"
Hãy cứ là chính mình thôi được chứ,
Chuyện yêu đương là duyên của mây trời.

Mà em phải tự thương chính mình thôi,
Phải lạc quan và mỉm cười vui vẻ. 
Dù có những đêm thật buồn tẻ
Nhưng tuyệt đối không được để đắm chìm.

Em phải biết tự thương lấy mình em nghe...



Nỗi sầu như men rượu, càng uống càng đắng cay. Nhưng triền miên trong một giấc mơ, chìm đắm trong quá khứ, mỏi mòn cùng ngóng đợi sẽ chẳng thể đem lại cho ta hạnh phúc. Có lẽ những lời thơ tiếp theo của tác giả Mộc Hiên sẽ cho bạn câu trả lời mà bạn tìm kiếm bấy lâu

Tự thương mình đi cô gái của tôi ơi (Mộc Hiên)

Tự thương mình đi cô gái tôi ơi
Có ai đâu mà mãi đau vì một người của quá khứ 
Những hồi ức mà em gồng mình cố giữ
Người ta vô tình, người ta vứt bỏ rồi em

Tự thương mình đi cô gái tôi ơi
Mưa có miên man rồi thì đến hồi cũng phải tạnh
Dù rằng trở mùa em đã nhiều lần thấy lạnh
Đừng yếu lòng, hãy mạnh mẽ lên em

Tự thương mình đi cô gái tôi ơi
Sau bao nhiêu thời gian em dành cho người cũ 
Hãy bình yên cất vào nơi hộc tủ
Những nỗi buồn, những niềm nhớ xa xôi

Tự thương mình đi cô gái tôi ơi
Trời xanh ngoài kia ngắt màu em có thấy?
Đừng trốn một xó rồi ngồi khóc như vậy
Hãy tươi xuân như ngày ấy, nào em?



Cuộc đời như chớp mắt, như bóng câu, và thanh xuân càng ngắn ngủi vô cùng. Bởi thế, hãy trân trọng tuổi trẻ, trân trọng những yêu thương mong manh ta có trong đời. Đừng kiếm tìm những thứ xa xôi, vì yêu thương luôn ở thật gần. Mời bạn cùng đến với bài thơ cuối cùng của tác giả Nguyên Mai: Chỉ còn chúng mình thương lấy nhau thôi

Chỉ còn chúng mình thương lấy nhau thôi (Nguyên Mai)

Em đã thấy nếp thời gian trên khoé mắt
Anh à!
Ta có còn bao nhiêu ngày son trẻ để thương nhau?
Còn bao nhiêu chân tình để hứa đậm sâu?
Còn bao nhung nhớ để chờ người về trên lối cũ?

Thời gian trôi tuột qua khoé môi bỡ ngỡ
Bao giận hờn, nhung nhớ cũng phôi pha
Mây của trời giờ theo gió bay xa
Biết bao giờ gặp lại em của ngày xưa cũ?

Ôi thời gian thì thầm trong những đêm không ngủ
Ta xa nhau phố vắng những ngọn đèn
Ngày tháng đi qua theo nỗi nhớ dài thêm
Người có nhớ em vẫn hằng chờ đợi?



Ai dắt em qua những ngày bão nổi?
Những đêm buồn ai nắm lấy bàn tay?
Chỉ còn chúng mình thương lấy nhau thôi…
Em vẫn biết… và em còn chờ đợi…

Anh ạ!
Chúng mình đã đi qua cái thời nông nổi
Cái thời nhìn nhau thôi cũng thấy ấm lòng
Biết sau này còn thương mãi nhau không?
Em khờ dại… nên em còn tin mãi

Rồi một ngày ta lại về bên nhau như thời thơ dại
Rồi chúng mình lại nắm lấy bàn tay
Chẳng mong gì, chỉ thương lấy nhau thôi…
Để năm tháng ngừng trôi ngoài khung cửa…

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Nguyên Mai

Cũng chỉ là những nhớ thương thôi Tháng ngày thì rộng dài và giông gió

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top