Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một lần thất hứa

2017-12-31 01:14

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Hứa thật nhiều và thất hứa cũng thật nhiều. Chúng ta có thể bỏ ra cả ngày để mua sắm quần áo nhưng lại không có thời gian để thăm hàng xóm của mình. Chúng ta có thể bỏ ra ba, bốn ngày để đi du lịch, thưởng ngoạn nhưng lại không có một ngày về quê thăm bố mẹ. Chúng ta có thể tiêu khiển hàng tiếng đồng hồ trên mạng xã hội nhưng lại không có lấy mấy phút gọi điện hỏi thăm người thân…

***

Biết bao lần tôi đi tìm tôi giữa mong manh của gió, giữa nhễ nhại của nắng, giữa ồn ào của chốn thị thành, giữa lặng ngắt, tê tái của những đêm trăng. Đến bao giờ tôi mới thôi khắc khoải, day dứt về một lần thất hứa.

Nhà tôi nghèo, gia đình có bốn anh chị em. Tôi là đứa con duy nhất được ăn học tử tế, đồng nghĩa với việc tôi được chiều chuộng hơn cả.

Nhớ những ngày tháng tôi cùng bạn bè còng lưng, nhễ nhại mồ hôi đạp xe qua những con đường đất đầy rơm rạ. Mùi thơm của rơm đượm nắng quê hương vẫn thổn thức nhuộm vàng trong giấc mơ của tôi.

20 năm trời, quê tôi vẫn thế. Như những miền quê yên bình, đói nghèo nghìn đời không đổi thay trong thế giới cổ tích. Cái nghèo hiển hiện rõ nét qua những con đường làng nhầy nhụa bùn đất, đầy rác, những mái nhà ngói nhỏ xíu, đơn sơ như co mình trong cái giá lạnh của mùa đông. Tôi đã gắn bó gần hai mươi năm trời với vùng quê ấy, mái nhà ấy nhưng mỗi lần về thăm quê cũng không khỏi rợn gáy bởi màn đêm thăm thẳm, bởi ám ảnh những câu chuyện về tiếng nỉ non, ai oán của những con ma đói những khi trở trời trong câu chuyện hồi bé nội tôi thường kể. Từng hột sáng yếu ớt hắt ra từ những căn nhà nhỏ như lọt thỏm giữa cái tăm tối, tĩnh lặng của vùng quê, giữa cái tái tê của những đêm đông, giữa những quạnh vắng của đêm trăng, lại thêm những tiếng côn trùng rả rích, tiếng kẽo kẹt võng đưa, tiếng chó sủa xa xa vọng lại…

Bố đi bộ đội về, sức khỏe yếu nên không giúp được những công việc nặng nhọc. Bao công việc từ việc nhà đến đồng áng, chị và mẹ tôi lo cả. Mẹ chiều tôi nhưng lại thương chị hơn cả, vì hơn ai hết mẹ hiểu chị thiệt thòi hơn chúng tôi. Anh tôi đi làm công nhân từ sớm. Ít nhiều cũng chưa thấm hết cái nhọc nhằn, đắng cay của công việc nhà nông. Em thì nhỏ dại. Còn tôi, chỉ góp phần nhỏ bé vào những việc như nấu cơm, quét nhà, phơi thóc, băm rau lợn… Đôi khi nhìn chị, tôi thầm ước giá như mình được một chút trắng trẻo như chị, hát hay như chị, đôi khi cả một chút hờn ghen, tôi ước gì được như chị.

“Em đi làm, tháng lương đầu tiên em sẽ mua quà cho mẹ và chị.”

Tôi hứa và đã làm được như thế. Hồi hộp, háo hức và cả vui sướng. Tôi nâng niu món quà mang từ cửa hàng về cho mẹ và chị. Một chiếc khăn và một bộ quần áo. Chị tôi hí hửng reo lên:

“Đẹp quá! Bao giờ dì làm lương cao hơn lại mua quà cho mẹ và chị nhé.”

Mẹ lườm và mắng:

“Thôi đi các cô ạ, con gái phải biết tiết kiệm, làm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu thì có mà lấy chống cửa trước nó dắt trả về cửa sau.”

Nhìn ánh mắt ngấn lệ của mẹ, tôi biết rằng mẹ rất vui và tự hào vì tôi. Riêng tôi thấy hạnh phúc hơn gấp bội phần. Từ nay tôi sẽ tự nuôi sống bản thân mình, sẽ bớt gánh nặng cho gia đình, sẽ góp thêm thu nhập để cùng mẹ và chị nuôi em tôi ăn học, sẽ thực hiện bao dự định, bao ước mơ mà mẹ và chị cả đời mong mỏi.

blog radio, Một lần thất hứa

Đợt ấy, nắng to. Chưa bao giờ tôi chứng kiến cái nắng đổ lửa như thế. Hàng cây bên đường không một ngọn gió. Những tán lá như chết lặng, tiu nghỉu rũ xuống như chực sắp rơi. Con đường mới làm, nhựa sôi lên xèo xèo, chảy ra nhễ nhại, loang lổ những vệt đen.

Chị lấy chồng nhưng cuộc sống nào có hơn gì xưa. Vẫn công việc đồng áng, lợn gà, lủi thủi mò cua, bắt ốc. Chị tranh thủ thu mua giấy, sắt vụn những khi chưa vào vụ. Nhiều hôm, nắng bỏng da thịt, ít người dám ra đường chị vẫn nhẫn nại tất bật khắp các ngõ mua hàng. Mẹ bảo:

“Mày xem có loại áo chống nắng nào tốt mua gửi về cho chị mặc.”

Tưởng mẹ bảo gì, chỉ là cái áo khoác thì đơn giản thôi mà.

Công việc bận rộn, hết báo cáo lại đi thực tế. Hai tuần liền, tôi quên chuyện chiếc áo, quên cả gọi điện về hỏi thăm sức khỏe của mẹ, của chị.

Chuông điện thoại reo. Tôi nghe đầu dây bên kia, tiếng nói của ai đó, giọng như lạc đi:

“H ơi, về ngay… Con Tr bị tai nạn nặng lắm…”

Tôi chẳng kịp nghe được những tiếng nói sau là gì vội vã bắt xe về. Chị nằm đó, bất động. Bố mẹ, anh, em tôi và mọi người đã đến đông đủ. Tôi không tin đó là sự thật. Mẹ ngất đi. Chị ơi, em mang áo về cho chị đây này, chị ơi. Tôi gào lên…

Chúng ta có muôn vàn lí do để ngụy biện cho những lần thất hứa của mình. Hứa sẽ sống tốt hơn, hứa sẽ quan tâm đến người khác nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, hứa sẽ chăm chỉ về thăm bố mẹ... Hứa thật nhiều và thất hứa cũng thật nhiều. Chúng ta có thể bỏ ra cả ngày để mua sắm quần áo nhưng lại không có thời gian để thăm hàng xóm của mình. Chúng ta có thể bỏ ra ba, bốn ngày để đi du lịch, thưởng ngoạn nhưng lại không có một ngày về quê thăm bố mẹ. Chúng ta có thể tiêu khiển hàng tiếng đồng hồ trên mạng xã hội nhưng lại không có lấy mấy phút gọi điện hỏi thăm người thân… Cứ thế, ta vẫn mãi mộng tưởng mình vẫn là một người nhân hậu, biết quan tâm đến người khác mà không biết rằng mình đang chết mòn giữa những điều ích kỉ, nhỏ nhen. Đừng vì một lần thất hứa để cả đời ân hận.

Lời hứa, đừng để gió cuốn đi!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top