Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba à con hứa con sẽ sống tốt...

2017-07-30 01:50

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Khi con 12 tuổi, ba chật vật đưa con đi chữa bệnh khắp nơi. Cả mùa hè ba chở đi khắp tỉnh chữa bệnh vẫn không khỏi. Đi xa hơn con gục đầu trên vai ba, ba chạy xe ba tiếng đồng hồ đến Đà Nẵng khiến cổ con trẹo một bên để ba phải đỡ con suốt buổi chờ nhập viện. Bệnh không khỏi ba lại đưa con đi Sài Gòn.

***

Khi con 5 tuổi, con đã ghét ba. Khi ấy nhà mình nghèo lắm, mỗi độ mưa là lại dột khắp nhà. Còn ba đi làm về lại say rượu rồi. Con ghét ba uống rượu say rồi ba la lớn tiếng, ba đập bể đồ, ba giận dữ mà con không biết tại sao. Ba đi làm về muộn ba say rồi, ba đổ cả mâm cơm mà cả nhà mình chưa ai ăn cả. Con theo má trú mưa ngoài chuồng bò trong đêm.

Khi con 6 tuổi, con hết ghét ba rồi. Con nhớ ba. Ba theo người ta đi làm ở Sài Gòn. Con không biết ba đi đâu mà lâu lắm lâu ba vẫn chưa về. Người ta nói không biết ba ở đâu cả. Em cu còn mới biết bò thôi. Má bán hết lúa trong nhà đưa tiền ông nội đi tìm ba. Ba bình an về rồi. Con mừng vậy mà khi ba về con chạy vào bếp trốn không gặp ba, nhất định không mặc bộ đồ ba mua cho. Nhưng đó là bộ đồ mà con rất thích. Bộ đồ ba mua có hình con gấu to đùng mà vàng nữa. Mấy đứa bạn trong xóm vẫn chọc con nhưng con vẫn cứ thích mặc nó.

Khi con 8 tuổi, má đi làm xa, ba ở nhà với hai chị em. Giữa đêm mưa to, ba lục đục lấy thau lấy chậu hứng nước, kê lúa lên bàn cao, che chắn lại. Rồi ba vội vàng lưng cõng em, tay dắt con sang nhà hàng xóm. 4 giờ sáng nước mỗi lúc một nhiều, nhà ai cũng vô nước cả rồi. Ba dặn con ở yên trông em để ba về nhà tát nước, mưa mỗi lúc một to.

Ba à con hứa con sẽ sống tốt...

Khi con 10 tuổi, ba chở con đi thi học sinh giỏi. 4 giờ sáng ba gọi dậy nhắc lại lần nữa những thứ cần mang theo rồi ăn cơm nhanh để đi kẻo trễ. Cái xe trệu trạo chạy được nửa đường thì bị hỏng. Sợ con trễ thi ba vội tìm người gởi con đi nhờ trước rồi ba sửa xe xong chạy sau. Đến đoạn dừng nghỉ mệt ba lên kịp mọi người, ba lại chở con đi. Ngay trước cổng trường rất nhiều đá, chiếc xe lại chết máy đột ngột làm cả hai ba con ngã nhoài. Ba vội đỡ con dậy phủi nhanh sợ con đau, sợ lấm bẩn đồ con.

Con vào trường thi cả ngày, chiều tối ba đón con về. Con không làm tốt nhưng ba động viên con rằng được thi đi là con giỏi rồi. Nói xong ba chở con đi ăn hủ tiếu. Đó là lần đầu tiên con ăn hủ tiếu. Thích lắm. Giấy báo con được giải cao nhất. Ba mừng lắm, ba nói con làm tốt mà.

Khi con 11 tuổi, con thương ba cực lắm. Má đi làm xa. Một mình ba làm quần quật từ sớm mai đến tối mịt, khi mặt trời vẫn chưa lên ba đã dậy đi làm rồi đến khi mặt trời đi ngủ rồi ba vẫn còn ngoài đồng. Ba làm nhiều hơn một chút mong nhà mình bớt nghèo đi vậy mà ba càng làm càng cực mà nhà mình vẫn không khá hơn. Vài lần con sốt mệt ngủ sớm mà còn bài tập khó chưa làm được. Ba đi làm về mệt nhưng cũng làm mẫu một bài để sẵn đấy sáng gọi con dậy làm lại. Ngày đó có dạo ba cầm roi hăm em, em chạy đi rồi ném lại trúng vào chân đau của ba. Ba hăm thôi chứ ba chưa bao giờ đánh hai chị em.

Khi con 12 tuổi, ba chật vật đưa con đi chữa bệnh khắp nơi. Cả mùa hè ba chở đi khắp tỉnh chữa bệnh vẫn không khỏi. Đi xa hơn con gục đầu trên vai ba, ba chạy xe ba tiếng đồng hồ đến Đà Nẵng khiến cổ con trẹo một bên để ba phải đỡ con suốt buổi chờ nhập viện. Bệnh không khỏi ba lại đưa con đi Sài Gòn. Chân con sưng to không đi được để ba cõng đi. Hai ba con lẩn quẩn trong bệnh viện ngày qua ngày. Ba khi ấy còn trẻ mà tóc ba bạc trắng. Bệnh viện Nhi đồng ngày đó nhiều người gọi ba con là ông ngoại và cháu gái. Con sợ học trễ hơn bạn mà đòi về đi học. Ba nói ráng hệt bệnh rồi từ từ học. Con làm tốt mà, mai mốt hệt bệnh rồi lại ăn hủ tiếu nữa.

Khi con 15 tuổi, má sinh út Huyên. Ba cưng em lắm.

Khi con 18 tuổi ba bảo ở một mình xa nhớ ăn nhiều cho khỏe. Ba vô Sài Gòn làm thợ xây để thêm tiền cho con đi học. Con nhớ khi đó con chở ba bằng xe đạp năm cây số để đưa ba đến chỗ làm rồi ba ở lại đấy. Cuối tuần con lại đạp xe qua thăm ba. Nhìn ba trên giàn cao. Thương ba.

Ba à con hứa con sẽ sống tốt...

Khi con 22 tuổi, ba ở Sài Gòn làm thợ xây nên chỉ có áo thợ. Con rút từ heo tiết kiệm mua cho ba cái áo mới, chở ba lên trường dự lễ tốt nghiệp con. Ba bảo con sẽ làm tốt đấy. Từ năm sau ba sẽ ở nhà làm với má chơi với út Huyên cho vui nhà. Hai chị em ở đây ráng làm ráng học.

Năm này ba lại chật vật ở bệnh viện với em. Ba thức suốt nhiều đêm liền với em. Ba bệnh. Cơm nhà chùa cho, cơm bệnh viện cho khô khan lắm nhưng có cái ăn là quý lắm. Ba ráng ăn. Mỗi khi nói nấu gì cho ba ăn ba sợ con đi làm về mệt nên cứ bảo ba có đồ ăn rồi.

51 tuổi tóc ba bạc trắng hơn cả tóc ông nội. Đôi tay ba lở rát buốt vì xi măng. Chân ba đau nhứt khi trở trời vì vết thương ngày xưa ba đi bộ đội. Ba vừa chăm em vừa lo ông bà. Ba buồn trong lòng mà quay đi chùi nước mắt khi em đi vì sợ con khóc theo ba. Em đi rồi. Ba nén nước mắt cầm bay xây. Lâu rất lâu ba mới lại cầm bay, bàn chà. Nhưng lần này ba cầm bay lại để xây mộ cho em, ba xây mộ cho con trai ba. Nhiều lần lắm con giận ba vì rượu làm ba không là ba nữa, nhưng cứ mỗi khi ấy lại bao nhiêu cái khổ cái buồn trong ba lại ra hết. Cũng vì vậy mà dù có giận mấy lại thương. Ba bảo em đi rồi, ở nhà có ba rồi, ở đó ráng nghe con.

Ba à, con hứa con sẽ sống tốt...

© Pé Anh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 641: Yêu là dũng cảm buông tay

Blog Radio 641: Yêu là dũng cảm buông tay

Mười tám tuổi, tôi nhận ra dám buông tay khỏi điều mình yêu quý nhất chính là hành động dũng cảm nhất.

Replay Blog Radio: Khi yêu, hãy yêu thật chậm!

Replay Blog Radio: Khi yêu, hãy yêu thật chậm!

Người nói yêu bạn, chưa chắc đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn.

Khó hơn cả việc yêu anh chính là quên anh (Love Radio)

Khó hơn cả việc yêu anh chính là quên anh (Love Radio)

Người ta nói trên đời này chẳng có gì là vĩnh cửu, và tình yêu tuyệt nhiên càng không phải. Vậy mà em cứ ngu ngơ tin vào những gì anh nói. Tự biết hành tây không hề có trái tim nhưng vẫn cố gắng bóc từng lớp rồi mới nhận ra. Là ngốc hay cố chấp? Em cũng không biết nữa.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Cuộc đời dài rộng, lòng người nông sâu và sự chia ly thì vẫn hiển hiện trong từng thời khắc đồng hồ chuyển dịch. Trái đất tuy tròn nhưng lòng người góc cạnh. Thời gian trôi, không gì là mãi mãi. Người tìm kẻ hờ, người buông kẻ nắm, hạnh phúc nơi đâu? Là duyên hay nợ, là đợi hay rời cứ chờ rồi sẽ đến.

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Khi trưởng thành, bạn hay mang trong mình cảm giác lưng chừng cô đơn. Vì, không hẳn là không có người để quan tâm, chăm sóc, nhưng tại một thời điểm nào đó, một phút giây nào đó, bạn vẫn cảm thấy mình chông chênh và lạc lõng giữa chốn đông người.

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Thời gian không chờ đợi một ai, và việc lỡ người không hề giống việc lỡ chuyến tàu; thế nên, đừng lỡ người.

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Ở một nơi nào đó, liệu có ai đó đang đợi tôi? Liệu chúng tôi có va phải nhau trong một cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó?

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

back to top