Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi nương náu dài lâu và bền chặt nhất

2016-09-25 01:03

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Thành phố đã chuẩn bị lên đèn. Nó sợ, sợ đến mức muốn né tránh cái khoảng nhá nhem của khói lam chiều này, cái khoảng nhớ đến nao lòng khói bếp và tiếng nắng vàng rọi buồn thảm cuối ngày của miền quê ngày bé xa vắng.

***

Nổi hứng, một mình lang thang dạo bước trên con phố quen thuộc Giảng Võ, rồi lại rẽ xuống đường Hào Nam, Cát Linh, cứ thế cứ thế bước từng bước một nặng nề, vô định. Ngày thường, nó hứng khởi và tràn đầy sinh lực lắm cơ mà. Phải chăng là tức cảnh sinh tình? Trời vẫn mưa, vẫn se lạnh, cái thời tiết dở dở ương ương khiến con người ta thật khó chịu, ủ dột.

Đường Hà Nội lúc nào cũng vậy, người và xe cuồn cuộn không hàng lối, hối hả, nhộn nhịp. Ở đó, con người - có những kẻ đi ngang cuộc đời nhau. Nhìn dòng người vô tình, ngược xuôi qua lại, nó thấy có chút thoáng buồn, lạc lõng và cô đơn. Cô đơn giữa chốn đông người... Buồn man mác không rõ tên, rõ hình, rõ nguyên do.

Thành phố đã chuẩn bị lên đèn. Nó sợ, sợ đến mức muốn né tránh cái khoảng nhá nhem của khói lam chiều này, cái khoảng nhớ đến nao lòng khói bếp và tiếng nắng vàng rọi buồn thảm cuối ngày của miền quê ngày bé xa vắng. Bỗng nó nhớ đến và thích thú theo dòng hồi tưởng về những tiếng leng keng va chạm vào nhau của mâm-bát và đũa ở những buổi tà chiều, chập tối phát ra từ những nhà hàng xóm cạnh bên. Âm thanh ấy gợi lên trong nó về sự bình yên của bến đỗ GIA ĐÌNH, là sự thăng hoa của cảm giác sum vầy ấm áp yêu thương sau một ngày tất bật với nhiều nỗi lo toan. Và phải chăng vì thế, nhất là với những đứa con đi xa, thèm lắm cảm giác yêu thương nơi bữa cơm chiều.



Rồi bất chợt bàng hoàng, sợ hãi nhận ra nó đã đi khá xa sân ga tuổi thơ. Nó mong mình được nhỏ lại, níu giữ "chùng chình" với thời gian. Tiếc nuối ước rằng có chiếc vé thông hành về với sân ga ấy, để được mãi là đứa con bé bỏng của bố mẹ. Nên chăng dù đã lớn, nhưng nó vẫn thường xuyên ngây ngô, nũng nịu với bố mẹ. Dẫu biết rằng quy luật cuộc đời là khi những con chim đã đủ lông, đủ cánh - nó cần phải thoát khỏi không gian chật hẹp của chiếc tổ mà sải cánh bay ra không trung rộng lớn để vững vàng hơn khi những cơn phong ba bão táp ập đến? Nhưng bay mãi rồi cũng đến lúc mỏi, cũng cần một nơi nương náu, trú ngụ tâm hồn. Mà nơi bình yên nương náu dài lâu và bền chặt nhất lại là nơi mình đã ra đi. Ra đi để lớn khôn, để trưởng thành, nhưng khi trở vê liệu cái tổ ấm cũ ấy có còn vẹn nguyên? Hay đã bị sự phôi pha của lớp màu thời gian bám dính, nắng mưa làm vùi lấp? Lẽ dĩ nhiên, cái gì cũng có sự trả giá, hai mặt của nó là vì thế.

Con người ta thật lạ: cứ luôn muốn đc bay cao, vươn xa, thoát khỏi đồng ruộng của những ngày còn thơ 2 buổi.. Để rồi sau này lại khao khát, thèm thuồng những phút giây ấy- phút giây được hòa mình với ruộng đồng, với cánh đồng, dòng sông ắp đầy kỷ niệm, tình quê:

"Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

Ai bảo chăn trâu là khổ?"

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được

Chưa đánh roi nào đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích..." (Giang Nam)



Thế mới nói rằng con người ta cần biết trân quý những thứ gần gũi, ngay cạnh mình là vì thế. Đừng để khi nó tuột khỏi tay, xa tầm với của mình mới biết nuối tiếc, xót xa, ân hận thì đã quá muộn... Cuộc đời quá ngắn ngủi không cho phép ta mơ ước quá nhiều. Thế hệ này - thế hệ của những lời kêu van, than trách, nhưng trước khi trách móc ai đó xin hãy nhìn và ngoái lại mình đôi chút.!!

Cuộc đời vốn dĩ là những chuyến đi, những cuộc hành trình nhưng chuyến đi trên con đường TRỞ VỀ lại là cuộc hành trình khó khăn nhất, là con đường dài nhất trong đời... Nhưng xin hãy cố gắng để quay trở về ngay khi có thể...

Nó thường hay nghĩ nhiều về những con người, kiếp người ở làng quê yêu dấu của nó. Những kiếp người bé nhỏ, lam lũ, vất vả, cật lực suốt cả đời người. Những con người chưa từng một lần thoát khỏi lũy tre làng... Nhưng những người con của làng ấy vẫn lạc quan, vẫn yêu đời, chân chất như chính bầu khí quyển trong lành, thanh khiết, sạch sương trong nơi đây. Nhớ hôm bữa, ngồi sau xe bố chở nó xuống đường quốc lộ bắt xe ra Hà Nội, nó đã dồn tập trung hết mọi giác quan để cảm nhận, hít thở thật nhiều, thật sâu cho "no say", "đã đầy" cái không khí trong sạch, tinh sương pha lẫn mùi thơm cỏ non xen lẫn mùi bùn đất của ruộng đồng ấy mà ở chốn phố thị Hà thành kia không thể có đươc...

Và giờ đây, nó đang từ từ nhắm mắt lại và mơ màng mông lung về một miền xa cước!

© Mục - blogradio.vn

Chương trình do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top