Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn hò với riêng tôi

2017-07-21 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Cô đơn – là tự bản thân ta mang nó trong mình, hà tất ghét bỏ hay chán nản. Hãy một lần bỏ ra một chút ít thời gian mà mình nhàn rỗi, xuống phố dạo bộ, tự thưởng cho mình một tách café hay cái gì mình yêu thích bạn sẽ thấy bạn không một mình.

***
Hẹn hò với riêng tôi

“Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi một chiều lang thang…
Hẹn hò với những miên man trong tôi tình yêu vỡ nát…” (*)


Tôi đã chẳng thể đếm được đây là lần thứ bao nhiêu tôi lang thang trên con đường quá đỗi thân thuộc này, cũng chẳng thể biết được đây là lần thứ bao nhiêu tôi nghe bài hát này.

Không hiểu tự bao giờ tôi có thói quen lang thang một mình, nghe bài nhạc mà tôi cho rằng tôi thích nó và dạo cùng người bạn vô hình mang tên “cô đơn”… Tôi chọn cho mình những khoảng lặng rất riêng mang tên “cô đơn” trên con đường ấy.

Trên mảnh đất Đà Thành đông đúc này, nhịp xoay cuộc sống cứ như một vòng tuần hoàn khép kín. Những tưởng chẳng có nổi thời gian rảnh rỗi để một mình gặm nhấm nỗi cơ đơn. Ấy vậy mà giữa những dòng xe qua lại ấy vẫn thấy mình cô đơn nhiều lắm.

Không hiểu vì lí do gì nhưng tôi thấy người ta thường sợ sự “cô đơn”, thậm chí chẳng dám thừa nhận mình cô đơn trong khi bản thân mình phải sống với điều đó hàng ngày. Đêm xuống là khi ai cũng sống thật với những cảm xúc của mình. Nó như thói quen, người ta cô đơn ngay cả khi ở cùng người mình thương yêu nhất. Thế đó, cô đơn như một người bạn âm thâm cạnh bên. Con người ta dễ ôm trong mình những nỗi buồn và rồi tự bản thân ta tìm đến sự cô đơn.

Thế nhưng tôi nhìn thấy một nhịp sống rất khác từ những con người mang trong mình sự lạc quan,căng tràn sức sống và vẫn chấp nhận sống chung với cô đơn, đồng hành cùng nó như một người bạn chẳng thể thiếu.

Ai cũng bảo rằng sao mình cô đơn quá. Họ không phải là thiếu một người bạn để tâm sự, không thiếu một người lắng nghe. Nhưng họ thiếu cảm giác được cảm thông, được chia sẻ và dường như chẳng ai có thể hiểu được cảm xúc trong chính họ.

Ngay giữa lòng thành phố nhộn nhịp ấy tôi vẫn bắt gặp vô số những người mang trong mình sự cô đơn đấy thôi. Chẳng phải một lí do nào, đơn giản chỉ là cảm nhận thấy mình cô đơn tự mang trong mình một nỗi buồn vô hình mà chẳng gọi nỗi tên. Cứ thế tự mình vừa dạo vừa gặm nhắm và suy nghĩ về nó. Nhưng rồi nó chẳng phải khiến ta bận rộn hơn một tí xíu.

Chúng ta sẽ biết cách thích nghi với những cảm xúc không tên chẳng ai mong muốn. Lắm kẻ than vãn rằng mình cô đơn nhưng chả biết lí do vì sao. Lắm kẻ tự nhận mình cô đơn nhưng lại chẳng hiểu cô đơn là gì. Cũng lắm kẻ lấy sự cô đơn ra làm trò đùa và lấy đó để tìm kiếm một hạnh phúc cho bản thân mình.

Cô đơn – là tự bản thân ta mang nó trong mình, hà tất ghét bỏ hay chán nản. Hãy một lần bỏ ra một chút ít thời gian mà mình nhàn rỗi, xuống phố dạo bộ, tự thưởng cho mình một tách café hay cái gì mình yêu thích bạn sẽ thấy bạn không một mình. Bạn không cô đơn vì bạn có người để hẹn hò và vì bạn có một người bạn mang tên cô đơn.

“Hẹn hò với những cô đơn riêng tôi một chiều lang thang…
Hẹn hò với những miên man trong tôi tình yêu vỡ nát...” (*)

© Nắng Hạ - blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga

(*) Bài hát Giá như có thể ôm ai đó và khóc (Phạm Hồng Phước)

Hẹn hò với riêng tôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

back to top