Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em có thể giữ anh ở lại được không?

2017-07-13 01:30

Tác giả: Haki Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

blogradio.vn - Cô tự cho mình cái quyền được nhớ anh, và đó là phản xạ, một phản xạ vô điều kiện. Cô biết cũng chẳng thể nào quên được anh, chỉ có thể để anh ở một nơi đâu đó trong tâm tưởng, vài lần nhớ nhung lại bồi hồi vì tình yêu không giữ được người mình yêu.

***
Em có thể giữ anh ở lại được không?

Họ yêu nhau rồi chia tay nhẹ bẫng như cơn gió đầu mùa, thoảng đến rồi lại bay đi nhưng dư vị cứ âm ỉ, âm ỉ. Cô nhớ anh như một thói quen khó bỏ, lặng lẽ và âm thầm. Tự cho mình quyền được được nhớ và được yêu anh.

Những ngày gió, hơi lạnh phả thẳng mặt, lạnh thấu. Cô đặt cốc cà phê lên bàn, choàng khăn mỏng để giữ hơi ấm nhưng vẫn cảm nhận được cái mùi lạnh phảng phất. Theo thói quen, cô bật bản nhạc mà anh yêu thích, châm điếu thuốc loại anh thường hút rồi để đó. Cô thấy trong long khắc khoải, nỗi nhớ cứ cồn cào, đôi khi âm ỉ và lắm lúc lại da diết.

Cô nhớ anh, nhớ cái ôm từ phía sau của anh mỗi khi lạnh về, nhớ cái vị cà phê đắng chát anh thường pha mỗi sớm mai. Cô thích nhìn anh, lẳng lặng và thật chăm chú cho đến khi anh phát hiện, anh đỏ mặt còn cô cười lớn. Anh ngượng nghịu lấy tay sờ quanh mặt:

- Mặt anh dính gì sao?

- Không đâu, vì anh đẹp trai quá thôi.

Cô đủng đỉnh trả lời, còn anh bối rối. Cô thích dùng vài trò trẻ con để trêu đùa anh, đôi khi là dấu vài món đồ anh yêu thích để anh lục tung mọi ngóc ngách đến phát rồ, lúc đó cô mới chìa trước mặt anh giả bộ:

- Em mới tìm thấy đó.

Anh biết mọi trò nghịch của cô, nhưng chẳng bao giờ giận lâu. Chỉ vài lần lườm lườm, im lặng vài giây rồi thôi. Anh thích nhạc Trịnh, anh bảo loại nhạc càng nghe lại càng ngấm, càng ngấm lại càng say. Cô cũng bị anh dụ dỗ, mê nhạc Trịnh từ lúc nào không hay. Cô và anh vẫn thường lang thang khắp thành phố, nghêu ngao hát để quên đi vài sự nhàm chán. Anh hay trêu cô và anh là những gã du ca lang thang, có nhà nhưng thích phơi sương.

Có gì đó cay cay nơi khóe mắt, hình như là nước mắt. Tất cả mọi thứ như thước phim quay chậm. Anh vẫn ngồi đó, trầm ngâm bên khung cửa sổ. Lặng yên, phả những hơi khói nhẹ bẫng vào màn đêm tĩnh mịch. Anh quyết định rời xa cô, cô nhìn anh từ phía sau, khóc không thành tiếng, cố ghìm nước mắt vào trong. Anh ôm cô, cái ôm lạnh ngắt như cái vị gió bên ngoài.

- Sao không giữ anh?

- Giữ được không, anh vẫn đi mà!

Tỏ vẻ cứng rắn nhưng cô vẫn mong anh nói:

- Nếu em giữ, anh sẽ ở lại.

Nhưng anh im lặng, thở dài thành tiếng. Cô hiểu, chẳng thể giữ anh bên cạnh mình nữa. Ai cũng có một phần ích kỷ cho riêng mình. Anh yêu cô, nhưng tình yêu không đủ lớn để giữ anh ở lại. Cô yêu anh, nhưng không dám giữ anh. Cô sợ nhận lại vài thứ khổ đau hay cái nhìn ái ngại đầy hối lỗi từ anh. Với cô, bấy nhiêu là đủ. Cái thở dài, cái lặng im suy tư, nếu thêm nữa chắc cô không đành lòng.

Ngày anh đi, cô không tiễn, chỉ nhắn tin vẻn vẹn hai chữ “Xin lỗi”, anh đáp lại cụt lủn “Uhm”. Cô mỉm cười có cả nước mắt. Chia tay nhẹ nhàng thế thôi. Cũng không đau đớn như cô tưởng tượng. Cô và anh ít liên lạc, thỉnh thoảng không kìm lòng, cô nhắn vu vơ vài câu “Em thích anh”, anh hồi âm tức thì “Anh yêu em”, rồi im lặng. Cô và anh thích chơi trò im lặng với nhau. Nhưng nó lại khiến cô hy vọng hơn thất vọng. Đôi khi cô tự giễu mình, cứ tự yêu rồi tự khổ.

Cô tự cho mình cái quyền được nhớ anh, và đó là phản xạ, một phản xạ vô điều kiện. Cô biết cũng chẳng thể nào quên được anh, chỉ có thể để anh ở một nơi đâu đó trong tâm tưởng, vài lần nhớ nhung lại bồi hồi vì tình yêu không giữ được người mình yêu.

© Haki – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Em có thể giữ anh ở lại được không?

Haki

"Gió sẽ đậu lại nơi cửa tâm hồn"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top