Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Bỗng muốn tìm về tháng bảy đã xa (Việt Linh)

2017-07-18 14:50

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Thi thoảng, sau những ngày mệt nhoài với thực tại, cùng đôi ba người bạn từ thuở cấp hai, cấp ba, bên ly cà phê góc quán quen thuộc, chúng tôi chơi trò chơi hồi ức. Mỗi đứa, lần lượt kể những câu chuyện đáng nhớ nhất về một thời học trò. Chuyện nhớ chuyện quên, chuyện vui, chuyện buồn, chuyện dở dang, chuyện tròn vẹn… mỗi câu chuyện – mỗi kỷ niệm là một mảnh ghép trong bức tranh của những năm tháng thanh xuân ấy. Dần dần, cả một thời hoa niên trở về trong mỗi chúng tôi.

Các bạn thân mến, bạn có còn nhớ chùm phượng vĩ đầu tiên trên sân trường năm ấy? Bạn có còn giữ lá thư làm quen ngốc nghếch mà ai đó gửi trong hộc bàn? Những năm tháng ấy có phút nào sống dậy trong bạn, khiến bạn bâng khuâng, thương nhớ? Tuấn Anh tin rằng với bất kỳ ai – những năm tháng tuổi học trò luôn là quãng thời gian có thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Ngày hôm nay, hãy cùng tìm về với những tháng năm ấy với chùm thơ của tác giả Việt Linh nhé! Mở đầu chương trình hãy bắt đầu với những bước chân tìm về tháng Bảy khi tháng Bảy đương về.

Thơ Radio: Bỗng muốn tìm về tháng bảy đã xa (Việt Linh)

Tháng bảy về


Tháng Bảy về lòng như thấy vấn vương
Cây lộc vừng bên hồ buông tóc ngọc
Em có biết vì sao ve bật khóc
Thương tiếc chiều hay trách móc em ơi?

Tháng Bảy về cánh phượng ngập ngừng rơi
Chiều không em vần thơ thôi bỏ ngỏ
Anh lang thang phố xa em bỗng nhớ
Hồn trai già cứ lầm ngỡ hôm nao…

Tháng Bảy về em có thấy xôn xao?
Hay chỉ anh nhớ hanh hao cùng hạ
Lặng ngắm nhìn nắng hôn em hồng má
Để gió buồn cuốn bay lá hờn ghen

Tháng Bảy về chân dẫn bước lối quen.
Nhìn các em cổng trường tan rộn rã
Tà áo trắng lẫn dòng đời hối hả
Bỗng muốn tìm tháng Bảy đã chia xa…

Gặp một tà áo trắng, đủ để cả một vùng ký ức xanh lại. Tác giả Việt Linh sau những bước chân tìm về một tháng Bảy đã chia xa – cũng cất những tiếng gọi bằng thơ – như thể gọi những người bạn – những người đọc thơ cùng trở lại sân trường phượng đỏ. Mời bạn cùng đến với bài thơ Về đây đi!

Thơ Radio: Bỗng muốn tìm về tháng bảy đã xa (Việt Linh)

Về đây đi!

Tháng Năm về phượng chớm nở vòm cây
Mây lang thang trôi về khung trời cũ
Vệt nắng chiều mang đôi điều nhắn nhủ
Về đây đi, nơi ấy có người mong

Về gom nhặt những ngày trắng trong
Nhớ đem theo nụ cười tan trong gió
Về nhóm lửa đốt thành tro nhung nhớ
Hè đã sang phượng khóc đỏ mặt đường

Như giận hờn một kẻ đã từng thương
Về đây đi, hồn thơ ai kêu gọi
Đứng im nghe lời quên xưa chưa nói
Lúc ra trường im lặng cất vào nhau...

Về hết đây! Các bạn ở nơi đâu?
Nghe cô dặn không đứa nào trốn họp
Về đây đi, mình hội chung cả lớp!
Đã từ lâu lạc đâu tuổi học trò

Về đây đi! Tớ tìm kiếm lại cho
Ngồi sau xe - áo mình - ai chùi nhót.
Tìm hái sim trong nắng chiều vàng vọt
Nghiêng nón che, môi ai tím loang hồng

Về đây đi! Hàng cây cũng ngóng trông?
Hè về rồi có ai nghe không đấy?
Khản tiếng rồi ve khóc than gì vậy?
Thay tiếng người thảng thốt gọi tìm nhau…

Bạn còn nhớ lần cuối chúng ta họp lớp là khi nào? Với tôi, những tháng ngày bận rộn cũng khoảng cách địa lý xa xôi – khi mà mỗi đứa một nơi một phương trời tất bật áo cơm – thì ngày họp lớp chẳng bao giờ đủ mặt. Đôi khi, chỉ là đôi ba người bạn hẹn nhau ôn chuyện cũ mà thôi. Tác giả Viết Linh trong niềm cảm xúc tìm lại những ngày xưa yêu dấu đã có những vần thơ thật trong sáng về tuổi học trò.

Thơ Radio: Bỗng muốn tìm về tháng bảy đã xa (Việt Linh)
Xin ngày xưa yêu dấu

Xin ngày xưa yêu dấu
Đèo nhau lúc tan trường
Giờ mỗi đứa mỗi phương
Tình xưa quên bỏ ngỏ.

Xin bông hoa xấu hổ
Che má em ửng hồng
Bảng đen vẽ tim lồng
Ai đề tên hai đứa.

Xin mưa đừng rơi nữa!
Ướt áo mỏng em về
Lấy cặp bẽn lẽn che
Tim ấp e tuổi ngọc.

Xin chia tay thôi khóc
Nước mắt bọc vào đâu
Sợ ướt thư tình đầu.
Ngày mai sau có gặp?

Xin mượn chun buộc cặp
Cột những lá chung cành,
Khỏi mùa thu qua nhanh
Rơi ngày xanh chớm lớn.

Xin thấy em cong cớn
Đòi ngày xửa, ngày xưa
Xin đèo nhau dưới mưa
Như ngày xưa yêu dấu…


Thơ Radio: Bỗng muốn tìm về tháng bảy đã xa (Việt Linh)

Ai đó từng viết rằng: “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa lần nữa”. Đáng tiếc là những cơn mưa rào luôn trở lại mỗi dịp hè, còn tuổi thanh xuân thì không. Thứ chúng ta còn lại là những hồi ức, kỷ niệm… Mời các bạn cùng đến với bài thơ với tiêu đề rất tinh nghịch – như thể tuổi học trò – bài thơ Con bé ngày xưa.

Con bé ngày xưa


Có ai về ngày xưa
Chở em theo tìm kiếm
Bềnh bồng trôi kỷ niệm
Ký ức nào đi hoang…

Mối tình đầu vẫn mang
Liễu hờn ghen ủ rũ
Giận tình nào ấp ủ
Chỉ nhắn thủ khi mơ

Con tim non thẫn thờ
Giấu anh vào trong mắt.
Bài thơ tình gom nhặt
Viết thay tiếng yêu đầu.

Anh đọc có hiểu đâu.
Cứ ngỡ em bé nhỏ
Lời yêu quên bỏ ngỏ
Em hờn trách ngày sau…

Tưởng năm tháng nhạt màu.
Gốc bàng xưa vẫn thế
Lót lá ngồi thay ghế
Nhắm mắt về ngày xưa

Giờ anh đã biết chưa?
Xưa em yêu anh đấy.
Con bé ngày xưa ấy
Giờ đang ngồi làm thơ.

Còn nhớ những năm cuối cấp, vì trót say nắng cô bạn cùng lớp mà Tuấn Anh đã làm hẳn một tập thơ tình dành tặng riêng nàng. Chỉ có điều, những vần thơ ấy mãi giấu trong ngăn cặp, trong ký ức về một thuở dại khờ, mộng mơ. Có lẽ năm tháng qua đi, ta chẳng thể tìm lại, nhưng ta luôn có thể giữ lại – những ký ức đẹp, những kỷ niệm vui buồn. Ngày hôm nay, đọc chùm thơ của tác giả Việt Linh, dường như Tuấn Anh đã được trở lại góc sân trường ngày ấy. Cảm ơn tác giả đã mang đến một không gian thơ gợi nhắc thật nhiều kỷ niệm. Được biết tháng Bảy cũng là tháng sinh nhật của Việt Linh – xin chúc anh sẽ có những ngày tháng nhiều niềm vui, luôn giữ được những kỷ niệm và luôn sôi nổi, say mê như mùa hè năm ấy!

© Việt Linh – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh và nhóm sản xuất



Tác giả Việt Linh

Về tác giả Lê Việt Linh
Sinh năm 1969 tại Phú Thọ
Hiện đang sống và định cư tại CHLB Đức
Là một người có đam mê viết lách
Một người đàn ông có trái tim nồng nàn, nhạy cảm và biết trân quý nghệ thuật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

back to top