Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân này sẽ khuyết đi nếu thiếu một bóng hình

2017-07-14 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Ngân Ry

blogradio.vn - Thanh xuân ai chẳng rung động trước một ánh mắt, trước một nụ cười? Ngày đó trẻ con, trái tim vẫn còn thuần khiết tựa pha lê nên chẳng biết thế nào là rung động. Chỉ là lỡ nhìn lâu hơn một chút, lỡ quan tâm hơn một chút, thế là thích lúc nào chẳng hay!

***
Thanh xuân này sẽ khuyết đi nếu thiếu một bóng hình

Ai chẳng muốn có một tuổi thanh xuân vẹn để khi nhớ về khóe môi bất giác mỉm cười? Là những lần đầu tiên vụng về, bối rối. Là những người thầy cùng bao ngày tháng rất khó phai mờ. Là lũ bạn thân gồm dăm ba đứa, ít thôi nhưng có bao bí mật nhỏ to. Là những lần phạm lỗi, là những khi nhận lấy phần thưởng trong tay. Là những lần vì mâu thuẫn, hiểu lầm mà bó gối thút thít suốt cả ngày... Và là những lần vì ánh mắt ai mà xao xuyến cả mấy mùa phượng nở...

Người lớn vẫn hay dọa nạt rằng; trẻ con, không được yêu đương, lo mà chú tâm học hành cho tốt! Chúng ta ai cũng ít nhất nghe qua câu ấy trên dưới mười lần, cũng đã từng gật gù thầm nghĩ đúng. Không nên yêu đương bởi yêu rồi sẽ chia tay; thà rằng không yêu để thanh xuân vì vậy mà trọn vẹn. Nhưng rồi vào một ngày ta giật mình thảng thốt, không đúng, thanh xuân này vẫn khuyết đi nếu như thiếu một bóng hình...

Hôm đó là hôm nào nhỉ? Hôm đó trời nắng hay mưa? Hôm đó mây hồng hay mây xanh? Hôm đó... tớ sẽ chẳng thể nhớ rõ vậy đâu! Chỉ biết rằng, trái tim tớ khi ấy bỗng ngập tràn ánh nắng mặt trời, khiến hai má đỏ hồng. Rồi chẳng hiểu vì sao, kể từ hôm đó, trong ánh mắt tớ chỉ có duy nhất một bóng hình, khắc sâu nơi sâu thẳm rõ nét một cái tên.

Chắc có lẽ cậu chơi trò đuổi nhau rất giỏi nên mới có thể khiến tôi cứ đuổi theo cậu mãi mà chẳng kịp. Những khi mệt mỏi quá tôi muốn dừng chân mà bỏ cuộc, cậu lại tiến gần tới bên tôi, nhẹ nhàng đưa tay ra nắm lấy tay tôi; thậm chí chỉ đơn giản là mỉm cười với tôi cũng đủ khiến tôi yếu lòng. Chỉ cần cậu quan tâm tôi một chút thôi, bao ý chí từ bỏ cậu mà tôi cố gắng vun đắp bỗng đổ sập xuống rồi bốc hơi theo mây trời lồng lộng. Tôi quan tâm tới cậu - cậu quay đầu hờ hững. Tôi cố lảng tránh cậu - cậu lại bám riết không tha. Vòng luẩn quẩn ấy cứ lặp đi lặp lại khiến tôi mãi vẫn chẳng thể hết thích cậu... Vậy là tôi lại luôn im lặng mà bên cậu như thế; có thể cậu không biết, hoặc cũng có thể cậu biết nhưng giả vờ không biết.

Ngày tháng qua đi cùng với bao nhiêu thói quen được hình thành từ đó. Hôm qua trong tiết tự học, tôi đã không kìm lòng được mà đưa mắt lén lút ngắm cậu. Hình ảnh cậu ngược nắng, mơ hồ nơi đáy mắt, khiến tôi si mê khó lòng thoát khỏi. Nhưng sẽ chẳng phải chỉ có ngày hôm qua đâu mà còn hôm nay, ngày mai và cả ngày kia nữa!

Giờ ra chơi hôm qua, tôi đã cố ý trêu chọc cậu. Khi người chạy ra chơi bóng, tôi đã lặng lẽ đi theo rồi hòa vào đám người đông vây quanh, âm thầm dõi theo từng hành động nhỏ của cậu. Nhưng sẽ chẳng phải chỉ có ngày hôm qua đâu mà còn hôm nay, ngày mai và cả ngày kia nữa!

Hôm qua có vài bài tập khó, tôi lại vẫn giả bộ không biết rồi đi hỏi cậu. Cậu viết viết hồi lâu rồi ngẩng lên nhìn ta, khi mà ta vẫn đang nhìn người say đắm, rồi khẽ mắng:

"Bài này mà cũng không giải được à?"

Tôi cười xuề.

Ngày tôi lấy hết dũng khí mà đứng trước mặt cậu định sẽ bày tỏ hết lòng mình với cậu. Nhưng chắc tại khi ấy nắng chói lóa quá, phượng nở rực rỡ quá làm tâm tình tôi cũng rạo rực khiến lời yêu thương bỏ ngỏ...

Thanh xuân ai chẳng rung động trước một ánh mắt, trước một nụ cười? Ngày đó trẻ con, trái tim vẫn còn thuần khiết tựa pha lê nên chẳng biết thế nào là rung động. Chỉ là lỡ nhìn lâu hơn một chút, lỡ quan tâm hơn một chút, thế là thích lúc nào chẳng hay! Một cái xoa đầu, một câu trêu chọc, một cử chỉ quan tâm hay vài câu trách móc, một cái quay lưng lạnh nhạt khi ấy tưởng nhẹ nhàng mà như sét giữa thanh xuân rực rỡ, rồi đánh thẳng vào trái tim ta khiến ta hạnh phúc, cũng khiến ta ủ rũ buồn cả mấy ngày trời làm ta không thể không khỏi bận tâm.

Thanh xuân êm đềm trôi qua gồm một vòng tròn khép kín sẽ vẫn chẳng thể đủ đầy được. Một tiếng sét ngang tim để rồi cả bầu trời thanh xuân rực rỡ, tại sao không?

© Trái Đất Tròn – blogradio.vn

Giọng đọc: Ngân Ry
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Thanh xuân này sẽ khuyết đi nếu thiếu một bóng hình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Đôi khi người ta rời bỏ nhau không phải vì hết yêu mà vì đã tổn thương quá nhiều. Một mối tình không có hạnh phúc, một mối tình chỉ toàn làm đau lẫn nhau thì sao có thể đi cùng nhau suốt kiếp.

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

Liệu MV của Hòa Minzy có sát sử không và sát sử đến đâu? Liệu có chi tiết nào hư cấu?

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Nếu có thể tôi cũng muốn có thể giữ tất cả mọi người bên cạnh mình, không bao giờ phải chia tay nhau, nhưng tôi cũng hiểu rõ, giữa cuộc đời muôn trùng này có gặp gỡ, có chia ly thì mới có điều kì diệu, người cũ không đi thì người mới sao đến. Duyên hết thì tự khắc sẽ rời đi! Hãy luôn nhớ mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc đời này đều là lí do để chúng ta trưởng thành hơn!

Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến

Cuộc đời này có nhiều sân ga và sân ga có anh không còn là đích đến

Đời người như những con tàu, để đến được đích cuối cùng phải trải qua bao nhiêu điểm dừng, gặp bao người đặt chân lên mỗi cuộc hành trình dài dằng dặc. Người ta nói rằng người yêu cũ vốn là để quên đi.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và nghệ thuật trả lời phỏng vấn cực tài tình khiến báo chí quốc tế thán phục

Chủ tịch Hồ Chí Minh và nghệ thuật trả lời phỏng vấn cực tài tình khiến báo chí quốc tế thán phục

Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ được biết đến như một Danh nhân văn hóa thế giới, Anh hùng giải phóng dân tộc, Lãnh tụ của nhân dân Việt Nam mà còn là một nhà chính trị, quân sự, ngoại giao đầy tài ba. Người đã nhiều lần chủ động tiếp xúc, trả lời phỏng vấn của phóng viên nước ngoài vì truyền thông là một kênh rất hữu hiệu để thế giới hiểu rõ tình hình, chủ trương của Việt Nam, qua đó tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế.

Sau này hãy gặp lại nhau vào mua hoa nở nhé

Sau này hãy gặp lại nhau vào mua hoa nở nhé

Một mối quan hệ tưởng chừng bình yên nhưng thật ra lại khiến người ta nhớ đến khắc cốt ghi tâm. Cuộc đời sẽ có người bước đến nhưng lại không nắm tay ta đi đến cuối cuộc hành trình.Nhưng chính lúc họ rời đi sẽ dạy cho ta cách yêu thương bản thân mình và những mối tình về sau. Xuất hiện trong thanh xuân của nhau đó chính là “duyên”, còn việc ở lại bên nhau bao lâu lại là do giữ gìn.

 Blog Radio 653: Nếu vô tình gặp lại, anh sẽ nắm tay em thật chặt hay vẫn để em đi?

Blog Radio 653: Nếu vô tình gặp lại, anh sẽ nắm tay em thật chặt hay vẫn để em đi?

Đôi khi không phải ai cũng có thể may mắn gặp lại người thương của mình, đi cùng họ đến cuối cùng của cảm xúc, để có thể nhận ra mình đang ở đâu trong cuộc đời này. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì, nắm tay người ấy chặt hơn nữa hay do dự?

Chuyện ít biết về Nam Phương Hoàng Hậu – hoàng hậu cuối cùng của triều Nguyễn

Chuyện ít biết về Nam Phương Hoàng Hậu – hoàng hậu cuối cùng của triều Nguyễn

Nam Phương Hoàng Hậu được coi là tượng đài nhan sắc của phụ nữ Việt Nam. Bà là hoàng hậu cuối cùng của triều đại phong kiến nhà Nguyễn.

Vì sao Hoàng đế Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương ‘không thể cùng nhau suốt kiếp’?

Vì sao Hoàng đế Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương ‘không thể cùng nhau suốt kiếp’?

Có thể nói, vua Bảo Đại sinh thời trong khoảng thời gian mà lịch sử nước nhà và lịch sử thế giới có đầy biến cố, cuộc đời và sự nghiệp của ông đầy long đong trắc trở. Tuy nhiên, bên cạnh những điều đó, trong tình trường, ông lại là một người vô cùng đào hoa với hai người vợ chính thức, rất nhiều người tình và 13 người con.

Replay Blog Radio: Gặp lại nhau ở một nơi xa

Replay Blog Radio: Gặp lại nhau ở một nơi xa

Lần này gặp lại nhau ở một nơi xa, chợt nhận ra từ lâu chúng tôi đã không còn hít thở dưới cùng một bầu trời nữa. Chúng tôi đã không còn thuộc về những năm tháng ấy, cả tuổi trẻ của chúng tôi cũng vậy. Nó đã mãi mãi ở lại với khoảng trời màu xanh lá, nơi đó có tôi, có cậu, có những tiếng cười trong trẻo và những tiếng ve ngân.

back to top