Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu bạn cô đơn, hãy cô đơn một cách bình thản

2017-04-26 01:30

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Khi bạn đã quen dần với cô đơn, bạn thỏa hiệp và sống chung với nó, bạn sẽ thấy nó cũng mang lại cho mình cảm giác dễ chịu. Đó là khi bạn được tự do làm những gì mình muốn, không làm phiền đến ai và cũng không có ai làm xáo động cuộc sống của bạn. Ngược lại, nếu bạn không thể chịu đựng được nỗi cô đơn, bạn sẽ bị nỗi cô đơn hành hạ, ngày qua ngày.

***
Nếu bạn cô đơn, hãy cô đơn một cách bình thản

Tôi vừa mới đọc xong cuốn sách Cô gái viết nỗi cô đơn của nhà văn Shin Kyung Sook và bỗng dưng có cảm hứng viết về nỗi cô đơn của mình. Tôi sẽ viết gì khi tôi viết về cô đơn, mà lại còn cô đơn một cách bình thản? Tôi thường thấy những người trẻ nói nhiều về cô đơn. Bạn định nghĩa thế nào về cô đơn? Bạn đã hiểu cô đơn chưa? Có lẽ, mỗi người đều có một nỗi cô đơn của riêng mình và cảm nhận nó theo những cách khác nhau. Đối với tôi, không có người sẻ chia, không có ai thấu hiểu thì đó là cô đơn. Khi bạn đã quen dần với cô đơn, bạn thỏa hiệp và sống chung với nó, bạn sẽ thấy nó cũng mang lại cho mình cảm giác dễ chịu. Đó là khi bạn được tự do làm những gì mình muốn, không làm phiền đến ai và cũng không có ai làm xáo động cuộc sống của bạn. Ngược lại, nếu bạn không thể chịu đựng được nỗi cô đơn, bạn sẽ bị nỗi cô đơn hành hạ, ngày qua ngày.

Trải qua nhiều chuyện tôi nhận thấy rằng, bạn càng tìm kiếm sự sẻ chia, an ủi từ người khác thì bạn càng nhận về sự hụt hẫng, bơ vơ mà thôi. Ta chẳng thể dựa vào ai ngoài chính bản thân mình. Có những buổi tối tôi online, như một thói quen thôi, dù chẳng để làm gì cả. Thế giới Facebook có màu xanh, một màu xanh buồn bã. Thỉnh thoảng tôi sững người ra chợt hỏi: “Mình lên đây làm gì vậy nhỉ? Cô đơn quá!” Và thế là cả buổi tối của tôi trôi đi một cách vô nghĩa. Sẽ có ai đó cần tôi chứ? Tôi nghĩ vậy và chẳng bao giờ chối từ khi ai đó tìm kiếm tôi. Bởi vì tôi cũng đã từng có thời gian mất ngủ, đêm khuya thấy vài người còn online, tôi cũng kiếm ai đó tâm sự giống như người sắp chết đuối cần một chiếc phao. Có những mảnh đời xa cách, chỉ đơn giản là những tin nhắn bâng quơ, kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt trong cuộc sống của mình hàng ngày. Nhưng gần đây tôi ít online trên mạng xã hội hơn hẳn, không phải tôi không còn quan tâm đến “những mảnh đời xa cách” hay chia sẻ những chuyện vụn vặt với tôi nữa mà tôi nghĩ rằng không có tôi họ vẫn ổn thôi. Chúng ta ai rồi cũng biết cách tự làm mình ổn.

Chúng ta, hầu như ai cũng có một chốn bình yên để trở về phải không? Đó chính là gia đình. Những khi mệt mỏi, đau ốm, tinh thần giảm sút tôi thường gọi điện về nhà để tìm kiếm một chút cảm giác bình yên. Thường thì tôi chẳng mấy khi tìm được thứ tôi cần vì lý do này hoặc lý do khác. Mỗi lần như thế, sự yên tâm trong tôi giảm sút đi một chút, nỗi bất an lại tăng lên thêm ít nhiều.

Nếu bạn cô đơn, hãy cô đơn một cách bình thản

Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thấy cuộc sống nhạt nhẽo và vô nghĩa khi tôi đặt ra câu hỏi: “Mình sống trên cõi đời này có nghĩa lý gì? Nếu mình biến mất thì sẽ ra sao?” Những ngày vật lộn với cơm áo gạo tiền, áp lực, ô nhiễm không khí, đau ốm trong người. Những ngày mòn mỏi chờ đến cuối tháng và rất có thể sẽ lại tiêu hết tiền khi chưa đến kỳ nhận lương tiếp theo. Cuộc đời chỉ quẩn quanh và mòn mỏi đến thế thôi ư? Nhỡ lúc gặp chuyện gì thì biết nương tựa vào ai? Nhưng tôi cũng không để mình chìm trong những suy nghĩ u ám quá lâu.

Mọi chuyện, về cơ bản có thể được giải quyết chỉ bằng việc bạn ăn thật ngon và ngủ một giấc thật sâu. Sớm mai thức dậy mọi chuyện sẽ khác. Những chuyện buồn đã thuộc về ngày hôm qua, ta có cảm giác như được tái sinh để lại bắt đầu. Đêm qua tôi đã nằm suy nghĩ. Tôi cần phải quy hoạch lại cuộc sống của mình, đặt ra một vài quy tắc và tuân thủ nó. Cuộc sống của tôi cũng đang dần chuyển biến tích hơn nhưng như thế vẫn chưa đủ, tôi phải nghiêm khắc với chính mình hơn nữa. Tôi không muốn cuộc sống của mình chỉ trôi đi một cách vô vị và nhạt nhẽo. Bốn năm đi làm sau khi tốt nghiệp, không có nổi một khoản tiết kiệm nào, tôi có nên tự xấu hổ không? Tôi có thể lấy lý do rằng hai năm qua tôi đi học nhưng rõ ràng là tôi vẫn có thể tiết kiệm được. Tôi cứ sống và hưởng thụ cuộc sống, làm những gì tùy thích, mua những gì tùy ý mà không nghĩ ngợi nhiều đến ngày mai. Nhưng sáng nay tỉnh dậy, ngắm nghía lại căn phòng nhỏ, những thứ đã mua, cảm giác hối tiếc cũng giảm bớt phần nào. Ít ra trong những món đồ tôi mua cũng có những thứ thật sự hữu ích, ít ra tôi cũng đã vun vén cho cuộc sống của mình thoải mái hơn chứ không phải tằn tiện hay vung tiền lãng phí. Bắt đầu lại từ bây giờ chắc cũng không phải là muộn phải không?

Ngày hôm qua tôi buồn vì những mối quan hệ bạn bè cứ dần lỏng lẻo và xa cách, tôi thất vọng vì không tìm được cảm giác bình yên ở gia đình. Nhưng sau một đêm bình tĩnh suy nghĩ, tôi thấy mình không nên bi quan hóa mọi thứ thêm nữa. Điều tôi cần làm hiện tại là chăm lo cho cuộc sống của mình thật tốt. Khi cuộc sống của bạn tốt lên, mọi thứ tự nhiên sẽ ổn. Tôi im lặng và không nói gì thêm, có lẽ mọi người trong gia đình tôi rồi cũng sẽ tự biết cách giải quyết vấn đề của mình. Nhẽ ra tôi nên thăm hỏi và chăm sóc bố mẹ thay vì đòi hỏi bố mẹ phải mang lại điều gì đó cho mình. Và những người bạn của tôi nữa, khi họ buồn, họ gặp khó khăn thì tôi đang ở đâu? Tôi đã lựa chọn cuộc sống một mình, buồn một mình mà vui cũng một mình thì hãy chấp nhận nó.

Tôi - một cô gái nhỏ sống giữa lòng thành phố, trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, bên cạnh một chú mèo mập mạp, xung quanh được bao phủ bởi những cái cây. Tôi có một công việc với mức lương đủ sống và đáp ứng một cách vừa phải những sở thích cá nhân. Tôi có một vài thú vui, đọc sách, xem phim, nghe nhạc, chơi đàn, viết lách, Typography,… Những thứ ban đầu để khỏa lấp nỗi cô đơn nhưng dần dần chúng trở thành một phần cuộc sống của tôi. Cuộc sống của tôi vẫn xoay vần như vậy, có lúc thấy hài lòng, có lúc tự thỏa hiệp với chính mình một cách hơi khiên cưỡng, cũng có lúc thấy lạc lõng cô đơn. Nhưng mà là cô đơn một cách bình thản, bình thản chấp nhận tất cả những gì cuộc đời mang đến cho ta.

© Nguyễn Hằng Nga – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập & sản xuất: Hằng Nga

Nếu bạn cô đơn, hãy cô đơn một cách bình thản

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Ai cũng thường ước được trở về thời học sinh

Dường như suốt thời học sinh, ai cũng có những lần phạm lỗi khiến những người ta thương buồn lòng. Ở cái tuổi “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” thì không gì có thể ngăn được những trò nghịch ngợm ấy.

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

back to top