Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình khúc Trịnh Công Sơn – cho vơi bớt nỗi cô đơn

2017-02-24 01:00

Tác giả: Nguyễn Quang Vinh Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Kết thúc một ngày làm việc nhọc nhằn hoặc những lúc cô đơn tôi lại đến với nhạc Trịnh Công Sơn, vì "âm nhạc của ông làm tôi bớt cô đơn". Những lúc tủi buồn tự hờn trách cuộc đời, nhạc Trịnh Công Sơn lại như đang nhắc nhở tôi đừng quá nặng nề, hãy tập cách buông bỏ, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn. Bởi trần gian này chỉ là nơi ta Ở trọ, dù có đi một vòng thật lớn để rồi cuối cùng con người cũng sẽ quay trở về nơi xuất phát...nơi vĩnh hằng bình yên cho thân phận cuộc đời mình...

**

Có những bài hát chỉ nổi tiếng trong một thời gian ngắn, sau đó sẽ bị lãng quên theo thời gian, nhưng cũng có những bài hát sống mãi cùng năm tháng, trở thành những ca khúc bất hủ trong nền âm nhạc và trong tâm hồn người hâm mộ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một trong những nhạc sĩ có những bản tình ca đi cùng năm tháng, được công chúng yêu thích đến tận bây giờ. Những ca khúc của ông thường có ca từ độc đáo, mang hơi hướng suy niệm. Hai mảng đề tài lớn nhất trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn là tình yêu và thân phận con người. Những tình khúc của ông đã vượt không gian và thời gian để xoa dịu nỗi cô đơn của biết bao tâm hồn. Nhân kỷ niệm 78 năm ngày sinh nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: 28/02/1939 – 28/02/2017, trong chương trình Cảm xúc âm nhạc của tuần này, mời bạn đến với bài cảm nhận của tác giả Nguyễn Quang Vinh về những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

"Ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua"

Tình khúc Trịnh Công Sơn – cho vơi bớt nỗi cô đơn

Những ca từ khá quen thuộc nhưng chưa bao giờ là nhàm, cũ mỗi khi tôi có dịp ngồi nghe lại. Với những ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ta không phải chỉ nghe qua một vài lần là đủ, mà cảm xúc luôn luôn mới lạ mỗi khi có dịp lại nghe thêm lần nữa. Tôi thường nghe nhiều thể loại âm nhạc khác nhau, tuy nhiên những tình khúc Trịnh Công Sơn là đam mê hơn tất cả. Nhạc của ông luôn hay mà đẹp về ngữ nghĩa theo từng mỗi ca từ, vì mỗi một ca từ trong các ca khúc của ông đều mang một triết lý vô cùng sâu sắc, đôi khi người nghe chỉ có thể cảm thụ chứ chưa chắc gì diễn đạt lại được bằng lời.

Để viết lên cảm nhận về nhạc Trịnh Công Sơn không dễ một chút nào. Nhưng tôi chỉ viết lên đây bằng tình yêu, bằng những đam mê run cảm thật lòng mình. Tôi yêu đa số những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, như: Diễm xưa; Hạ trắng; Mưa hồng,…Thế nhưng, Phôi pha như đi hẳn vào trong tôi... xúc động lắm bằng chất giọng số một truyền cảm của nữ ca sĩ Khánh Ly, cứ nao nao da diết cả lòng người...

"Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

Về ngồi trong những ngày
nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời
làm mây trôi..."

Tôi không phải là nghe nữa mà như đang uống vào lòng từng dòng mật ngọt, cảm xúc cứ mỗi lúc lại tràn dâng, ngập chìm tôi trong đó. Nhạc Trịnh Công Sơn khá riêng biệt, không thể lẫn vào đâu giữa một rừng âm nhạc... Mỗi bài hát, mỗi ca từ của ông mang mỗi ý nghĩa, lập luận riêng khiến người nghe càng suy ngẫm nhiều hơn về thân phận con người và cuộc sống. Khiến chúng ta nhận diện rõ ràng hơn về kiếp con người, chỉ là phù du cõi tạm. Và, con người thật bé nhỏ giống như vạn sự bé nhỏ giữa nhân gian. Có thể so sánh bằng Cát bụi hay ước mơ hóa thân... Đêm thấy ta là thác đổ

Trong cuộc sống hối hả bon chen này, những ước muốn, khát khao, đòi hỏi, thèm thuồng cứ xô dẫm lên nhau. Vật chất kim tiền, danh vị là những thứ thúc bách con người ta lao nhanh về phía trước bằng một trạng thái vô cùng quyết liệt, căng thẳng... tôi là một trong số đông, tôi cũng không ngoại lệ, những lúc như thế tôi biết mình cần nên sống chậm, bằng một tình khúc nào đó của Trịnh Công Sơn ngay lập tức tâm hồn tôi thư giãn ra tìm được chút yên bình.

Cái hay trong nhạc Trịnh Công Sơn là ông đã truyền tải được cảm xúc từ người sáng tác sang người nghe nhạc, cảm xúc có thể nói là nó được xuất phát từ trái tim để đến với trái tim. Nhạc của ông buồn, thích hợp với những ai giàu tình người, có tâm hồn sâu lắng.

Tình khúc Trịnh Công Sơn – cho vơi bớt nỗi cô đơn

Tâm trạng tôi luôn đồng cảm cùng nhạc Trịnh Công Sơn, xem như nhu cầu không thể thiếu về mặt đời sống tinh thần. Tôi đam mê nhạc của ông, dành tình cảm đặc biệt yêu mến, ngưỡng mộ người nhạc sĩ tài hoa có một không hai như ông. Nhạc của ông đi vào trong tôi như một phần máu thịt vậy. Nó có sức lan tỏa sâu rộng trong tâm hồn mỗi người, hiền từ, nhân ái như triết lý về đạo pháp. Buồn nhưng không bi quan, vì thân phận con người ai chẳng mang một số phận chênh vênh nào đó, nhưng lòng dặn lòng: đừng tuyệt vọng... Tôi ơi đừng tuyệt vọng. Âm nhạc Trịnh Công Sơn đôi lúc nghe day dứt, ngậm ngùi, khép kín, suy tư, cằn cỗi rồi lại hồi sinh...đưa con người ta đi đến một sự tồn tại mới, sự tồn tại vĩnh hằng tâm linh còn cao hơn sự sống ngắn ngủi khi ta so sánh cụ thể bằng dòng đời của mỗi một con người.

Tôi vốn tâm trạng một chút, nên có thể nhận ra mình đâu đó trong những tình khúc buồn muôn thuở của Trịnh Công Sơn. Kỳ thực là, nỗi buồn trong âm nhạc lại có đủ khả năng xoa dịu đi tâm tư lạc lõng của một con người. Kết thúc một ngày làm việc nhọc nhằn hoặc những lúc cô đơn tôi lại đến với nhạc Trịnh Công Sơn, vì "âm nhạc của ông làm tôi bớt cô đơn". Những lúc tủi buồn tự hờn trách cuộc đời, nhạc Trịnh Công Sơn lại như đang nhắc nhở tôi đừng quá nặng nề, hãy tập cách buông bỏ, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn. Bởi trần gian này chỉ là nơi ta Ở trọ, dù có đi một vòng thật lớn để rồi cuối cùng con người cũng sẽ quay trở về nơi xuất phát...nơi vĩnh hằng bình yên cho thân phận cuộc đời mình...

"Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa."


Vâng, với tôi nhạc Trịnh Công Sơn không chỉ có giá trị, giàu đậm tính nhân văn, không chỉ hay và đẹp về ca từ ngữ nghĩa mà còn có một sức quyến rũ kỳ diệu, sự lan tỏa sâu rộng. Mỗi tình khúc của ông sống thật lâu cùng năm tháng trong tâm hồn người hâm mộ. Và, nó luôn vượt không gian, thời gian để có thể làm xoa dịu đi những nỗi cô đơn...

© Nguyễn Quang Vinh – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất: Tuấn Anh

Nguyễn Quang Vinh

Trong cuộc sống, nếu hạnh phúc không mỉm cười, thì hãy tự biết góp nhặt cho mình những niềm vui nho nhỏ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top