Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có đôi lần ta lạc về miền nhớ

2018-01-02 01:30

Tác giả: Giao Yên Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Sẽ có đôi lần chúng ta lạc chân về vùng trời cũ kĩ năm nào. Như trong một chiều mưa bay rất nhẹ và mình thấy lòng phẳng lặng gương. Đó là khi ta nhận ra tất cả chỉ là chuyện hôm qua. Sẽ không còn là điều gì quá quan trọng hoặc đớn đau, đơn giản chỉ là hoài niệm, là vấn vương. Chúng ta ai cũng có cho riêng mình cái miền nhớ xa xôi ấy.

***

Có một nơi được gọi là miền nhớ - miền ký ức. Mỗi kỷ niệm, mỗi buồn vui trong đời ta đều được cất giữ ở nơi ấy. Có đôi khi, chỉ cần một thoáng thân quen bất chợt, hoặc trong một giấc mơ không hẹn trước, ta bỗng trở về miền nhớ, thấy lại một ấu thơ, sống lại một thanh xuân, nhớ lại những điều tưởng như đã lãng quên…

Cái miền nhớ ấy là nơi ta cất lại nỗi buồn, cất lại những vụng dại thuở còn ngô nghê. Ai cũng giữ trong lòng một ký ức mông lung như thế. Và tôi tin nó giống như những điều bí mật sâu thẳm, chỉ có ta thảng hoặc chạm đến, và vô tình thấy buốt nhói như chỉ mới vừa trải qua ngày hôm qua.

Có những câu chuyện đã trôi qua lâu lắm rồi, có những người từng rất quan trọng nhưng hôm nay mình chỉ có thể gọi là người cũ, có vài nỗi đau lâu dần trở thành quên lãng. Vậy nhưng trong vài khoảnh khắc đơn lẻ của cuộc đời, ta thả trôi suy nghĩ về cái miền xa ngái ấy. Lại nhớ mình của ngày xưa, nhớ tuổi thơ trong trẻo và êm đềm, nhớ gương mặt thân thương mình từng xem là cả bầu trời. Giây phút chúng ta đặt tay lên phủi những rong rêu bám trên kỷ niệm là giây phút mình nhận ra đã không còn trẻ dại như năm tháng trước kia.

Giữa bộn bề cơm áo gạo tiền, giữa nỗi cô đơn thân quen như hơi thở, đôi lần ta lạc về chốn cũ và tự hỏi, nếu quay trở lại liệu mình có sống khác đi? Dĩ nhiên sẽ chẳng có gì thay đổi hoặc là tốt hơn. Vì tất cả những điều đó thực ra không có gì xấu xa hay đáng trách. Miền nhớ ấy không đơn thuần chỉ là tình yêu, là ai đó mình dại khờ đánh mất, mà là cả tươi đẹp lẫn khổ đau đã đi qua nhưng vẫn còn vương lại.

Có đôi lần ta lạc về miền nhớ

Có một vài lần đi trên đường và bắt gặp một cậu nhóc cao gầy, trong chiếc áo sơ mi trắng của trường trung học nào đó, trong tôi lại hiện ra hình ảnh chàng trai mười tám tuổi năm nào với nụ cười rạng ngời như nắng sớm. Tình đầu của tôi, không hẳn là tôi và cậu ấy yêu sâu đậm hay bất chấp vì nhau, hoặc gian dối hay làm tổn thương người kia. Chỉ là trong tiềm thức tình cảm ấy bỡ ngỡ và tinh khôi lạ lùng. Đó là rung động lần đầu tiên mà tôi nghĩ rằng hầu hết chúng ta không dễ dàng quên được. Tôi và cậu ấy chia tay và theo đuổi mơ ước riêng. Những ngu ngơ thuở đầu được chúng tôi gói ghém và ném đi vào hối hả của tuổi trẻ. Vậy nhưng đâu đó trong những đêm mất ngủ tôi lại nhớ cậu, và khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười bình thản.

Và vùng trời ấy là những người bạn từng thân thiết, những con đường màu xanh từng đi, những lần ai đó làm mình rơi nước mắt, tan vỡ và đau lòng. Cũng đâu đó hành trang trên vai là nụ cười tinh nghịch của chính mình, những ngọt ngào ai đó bối rối lén đặt vào trang sách, một vài trò láu lỉnh của trẻ con. Hồi ức ấy sống động và vẹn nguyên đến mức tôi từng nghĩ chỉ mới đây thôi mình vẫn còn là cô nữ sinh lần đầu tiên xúng xính áo dài.

Thời gian luôn trôi đi, bản thân chúng ta cũng không ngừng tiến về phía trước, thay đổi và trưởng thành. Vậy nhưng sâu thẳm trong mỗi người ai cũng có một khoảng riêng hoang hoải với yêu thương, giận hờn, nuối tiếc, đớn đau…Tất cả được sắp xếp ngăn nắp và gọn ghẽ trong một góc rất nhỏ của trái tim. Và bất giác một đêm tối nào đó trằn trọc không ngủ được, mình lại nhớ, lại ngơ ngẩn cười và chìm đắm trong đó. Nơi mình tưởng như mọi thứ đã hóa thành rong rêu và được niêm phong bằng hai từ quên lãng.

Có những nuối tiếc luôn còn thổn thức
Có những tình yêu vẫn yên lặng giữ trong lòng
Có những nỗi buồn giấu lại làm của riêng
Có những điều ngỡ đã quên nhưng thực ra luôn còn đâu đó

Sẽ có đôi lần chúng ta lạc chân về vùng trời cũ kĩ năm nào. Như trong một chiều mưa bay rất nhẹ và mình thấy lòng phẳng lặng gương. Đó là khi ta nhận ra tất cả chỉ là chuyện hôm qua. Sẽ không còn là điều gì quá quan trọng hoặc đớn đau, đơn giản chỉ là hoài niệm, là vấn vương. Chúng ta ai cũng có cho riêng mình cái miền nhớ xa xôi ấy.

© Giao Yên – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Giao Yên

Hãy để ngày ấy lụi tàn, ngày mà tôi sinh ra đời và đêm mà người ta nói rằng đã có một con người được kết thành thai

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top