Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở cái tuổi lưng chừng lớn

2018-01-30 01:30

Tác giả: Vi Ruki Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - 21 tuổi, tôi nhận thấy những gì khó khăn nhất trong cuộc sống mà tôi đã từng trải qua đó chỉ là bước đệm dành cho sự trưởng thành của tôi.

***

Có bao giờ bạn thử thu mình vào một góc, lắng nghe những bản nhạc không lời sâu lắng và suy ngẫm vê những chuyện đã qua...

Hình như càng lớn cuộc sống càng khiến con người ta thay đổi, trở nên trầm lắng, suy nghĩ nhiều hơn, ít bốc đồng và biết cho nhiều hơn là nhận một cách tự nhiên mà không ai hay biết nó đã đến từ lúc nào. Tôi có vài cuốn nhật kí, nói là nhật kí chứ rất nhiều ngày mới có thời gian viết lại, hầu hết là ghi lại những cột mốc quan trọng hoặc những cảm xúc đặc biệt, chỉ vậy thôi mà cũng được mấy cuốn.

21 tuổi, đang là sinh viên năm 3 và là cô giáo của vài đứa học trò, cảm thấy mình thật may mắn trong cái xã hội vô vàn rộng lớn. Ngồi lại trong góc phòng khi mình là duy nhất, chỉ có bản thân mới biết mình muốn gì, tôi hiểu cuộc sống của tôi do chính tôi lựa chọn, có thể có những lúc tôi đưa ra quyết định sai lầm nhưng đó cũng là tự thân tôi dám nghĩ dám làm, rồi dần dần tôi cũng học được cách tha thứ cho người khác, à không đó là con người của tôi mà, bớt để tâm đến suy nghĩ của những người xung quanh về mình sẽ thật bình yên và thanh thản.

21 tuổi, đủ để thấy cuộc sống thật khó khăn nhưng không thể để nó quật ngã mình được. Suy nghĩ nhẹ nhàng, đừng tự bi kịch hóa vấn đề và hơn hết là tin vào chính mình sẽ thấy sức mạnh để vượt qua.

blogradio, ở cái tuổi lưng chừng lớn

Cô gái trẻ lưng chừng lớn biết cách chịu đựng khi người khác đối xử bất công và nói những điều thị phi về mình, nhưng không vội vã thanh minh và biết rằng mình không cần phải làm vậy đâu. Cách hành xử và những gì người ta nói ra chính là sự phản chiếu rõ ràng nhất về chính họ; vậy nên khi họ cư xử và nói những điều không đúng về mình, cái mọi người thấy là tư cách của họ chứ không phải bản thân ta. Sự thật trước sau sẽ tự khẳng định mình, bất kể miệng lưỡi thế gian có cố gắng bẻ cong nó.

21 tuổi, vẫn lang thang một mình cuối tuần, đôi lúc muốn lắm một vòng tay ôm chặt, nắm tay nhau cùng rảo bước... Chợt nghĩ vài phút thoáng qua rồi vu vơ tôi lại cười, thôi bỏ đi.

21 tuổi, tôi nhận ra mọi cảm xúc và sự vui buồn của bản thân không phải do hoàn cảnh mà do chính con người tôi. Tôi đã từng đọc được một câu nói: "Những người hạnh phúc không quan tâm những gì người khác nghĩ về họ, họ làm theo trái tim mình không phải để cho người phản đối hay khuyến khích họ. Họ hiểu rằng không thể làm hài lòng tất cả mọi người, hay lắng nghe tất cả những gì mọi người nói, vậy nên đừng bao giờ tìm kiếm một sự chấp thuận của bất kì ai ngoại trừ bản thân mình". Thế nên tôi vẫn sống với cái ngông của bản thân và sự cho phép của tuổi trẻ làm những điều mình thích.

21 tuổi, tôi cảm nhận được sự yêu, ghét của bản thân không còn thể hiện rõ như lúc trước nữa. Nó bỗng dưng lắng xuống bởi cũng chẳng mấy quan tâm đến những thứ không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.

21 tuổi, tôi bắt đầu biết che đậy mọi cảm xúc một cách kĩ càng, thậm chí ngoại trừ tôi ra không một ai có thể hiểu được, mỗi người chúng ta đều có những bí mật cho riêng mình.

21 tuổi, tôi nhận thấy những gì khó khăn nhất trong cuộc sống mà tôi đã từng trải qua đó chỉ là bước đệm dành cho sự trưởng thành của tôi.

21 tuổi, tôi cảm nhận được tình yêu thương rộng hơn, xa hơn, tôi không còn ích kỉ chỉ dành riêng tình thương cho người thân, bạn bè, người tôi yêu thương mà còn với cuộc sống này, với những mảnh đời khó khăn quanh tôi. Mỗi khi thực hiện được một công việc tình nguyện, tôi cảm thấy như có thêm sức mạnh để có thêm niềm tin sống và không cần đến những điều bi quan.

21 tuổi, cái tuổi chưa gọi là quá lớn, cũng không còn nhỏ để hiểu về cuộc sống, cũng không còn ngây thơ và trẻ con để biết bản thân mình đang gánh vác điều gì cho cuộc sống.

Một khi bạn chấp nhận rằng cuộc sống này không công bằng như bạn tưởng, nhưng bạn đã hài lòng với những gì bạn đang có bên cạnh bạn, thì bạn đã là người hạnh phúc nhất rồi.

"Cuộc sống của ta do chính ta lựa chọn".

© My Vi - blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Vi Ruki

Cứ đi rồi sẽ đến!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top