Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở cái tuổi lưng chừng lớn

2018-01-30 01:30

Tác giả: Vi Ruki Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - 21 tuổi, tôi nhận thấy những gì khó khăn nhất trong cuộc sống mà tôi đã từng trải qua đó chỉ là bước đệm dành cho sự trưởng thành của tôi.

***

Có bao giờ bạn thử thu mình vào một góc, lắng nghe những bản nhạc không lời sâu lắng và suy ngẫm vê những chuyện đã qua...

Hình như càng lớn cuộc sống càng khiến con người ta thay đổi, trở nên trầm lắng, suy nghĩ nhiều hơn, ít bốc đồng và biết cho nhiều hơn là nhận một cách tự nhiên mà không ai hay biết nó đã đến từ lúc nào. Tôi có vài cuốn nhật kí, nói là nhật kí chứ rất nhiều ngày mới có thời gian viết lại, hầu hết là ghi lại những cột mốc quan trọng hoặc những cảm xúc đặc biệt, chỉ vậy thôi mà cũng được mấy cuốn.

21 tuổi, đang là sinh viên năm 3 và là cô giáo của vài đứa học trò, cảm thấy mình thật may mắn trong cái xã hội vô vàn rộng lớn. Ngồi lại trong góc phòng khi mình là duy nhất, chỉ có bản thân mới biết mình muốn gì, tôi hiểu cuộc sống của tôi do chính tôi lựa chọn, có thể có những lúc tôi đưa ra quyết định sai lầm nhưng đó cũng là tự thân tôi dám nghĩ dám làm, rồi dần dần tôi cũng học được cách tha thứ cho người khác, à không đó là con người của tôi mà, bớt để tâm đến suy nghĩ của những người xung quanh về mình sẽ thật bình yên và thanh thản.

21 tuổi, đủ để thấy cuộc sống thật khó khăn nhưng không thể để nó quật ngã mình được. Suy nghĩ nhẹ nhàng, đừng tự bi kịch hóa vấn đề và hơn hết là tin vào chính mình sẽ thấy sức mạnh để vượt qua.

blogradio, ở cái tuổi lưng chừng lớn

Cô gái trẻ lưng chừng lớn biết cách chịu đựng khi người khác đối xử bất công và nói những điều thị phi về mình, nhưng không vội vã thanh minh và biết rằng mình không cần phải làm vậy đâu. Cách hành xử và những gì người ta nói ra chính là sự phản chiếu rõ ràng nhất về chính họ; vậy nên khi họ cư xử và nói những điều không đúng về mình, cái mọi người thấy là tư cách của họ chứ không phải bản thân ta. Sự thật trước sau sẽ tự khẳng định mình, bất kể miệng lưỡi thế gian có cố gắng bẻ cong nó.

21 tuổi, vẫn lang thang một mình cuối tuần, đôi lúc muốn lắm một vòng tay ôm chặt, nắm tay nhau cùng rảo bước... Chợt nghĩ vài phút thoáng qua rồi vu vơ tôi lại cười, thôi bỏ đi.

21 tuổi, tôi nhận ra mọi cảm xúc và sự vui buồn của bản thân không phải do hoàn cảnh mà do chính con người tôi. Tôi đã từng đọc được một câu nói: "Những người hạnh phúc không quan tâm những gì người khác nghĩ về họ, họ làm theo trái tim mình không phải để cho người phản đối hay khuyến khích họ. Họ hiểu rằng không thể làm hài lòng tất cả mọi người, hay lắng nghe tất cả những gì mọi người nói, vậy nên đừng bao giờ tìm kiếm một sự chấp thuận của bất kì ai ngoại trừ bản thân mình". Thế nên tôi vẫn sống với cái ngông của bản thân và sự cho phép của tuổi trẻ làm những điều mình thích.

21 tuổi, tôi cảm nhận được sự yêu, ghét của bản thân không còn thể hiện rõ như lúc trước nữa. Nó bỗng dưng lắng xuống bởi cũng chẳng mấy quan tâm đến những thứ không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.

21 tuổi, tôi bắt đầu biết che đậy mọi cảm xúc một cách kĩ càng, thậm chí ngoại trừ tôi ra không một ai có thể hiểu được, mỗi người chúng ta đều có những bí mật cho riêng mình.

21 tuổi, tôi nhận thấy những gì khó khăn nhất trong cuộc sống mà tôi đã từng trải qua đó chỉ là bước đệm dành cho sự trưởng thành của tôi.

21 tuổi, tôi cảm nhận được tình yêu thương rộng hơn, xa hơn, tôi không còn ích kỉ chỉ dành riêng tình thương cho người thân, bạn bè, người tôi yêu thương mà còn với cuộc sống này, với những mảnh đời khó khăn quanh tôi. Mỗi khi thực hiện được một công việc tình nguyện, tôi cảm thấy như có thêm sức mạnh để có thêm niềm tin sống và không cần đến những điều bi quan.

21 tuổi, cái tuổi chưa gọi là quá lớn, cũng không còn nhỏ để hiểu về cuộc sống, cũng không còn ngây thơ và trẻ con để biết bản thân mình đang gánh vác điều gì cho cuộc sống.

Một khi bạn chấp nhận rằng cuộc sống này không công bằng như bạn tưởng, nhưng bạn đã hài lòng với những gì bạn đang có bên cạnh bạn, thì bạn đã là người hạnh phúc nhất rồi.

"Cuộc sống của ta do chính ta lựa chọn".

© My Vi - blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Vi Ruki

Cứ đi rồi sẽ đến!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

back to top