Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

2018-02-02 09:18

Tác giả: Mỹ Nhiên, Sương Mai, Bie Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Chúng ta còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Chỉ là những đau thương và mất mát
Chỉ là khoảng trống của trái tim vỡ nát
Chỉ là nét đượm buồn hằn sâu trong ánh mắt
Và những ngày dài, ta lần mò trong ký ức, để tự tìm lấy lối ra.
(Sương Mai)

Bạn thân mến, có lẽ chúng ta ít nhiều đều đã trải qua cảm giác này. Sau chia tay, là những ngày dài trống trải, những đêm lạnh trơ vơ, những ngày dường như ta không còn sống trong thực tại, mà trôi về quá vãng, nơi cất giữ những kỷ niệm đẹp… Đã bao giờ bạn cảm thấy đánh mất đi một người như thể đánh mất đi cả thế giới? Có thể, với mỗi người, với mỗi cuộc chia tay, cảm xúc của chúng ta mỗi khác. Nhưng Tuấn Anh tin rằng, đọc những vần thơ chia tay của chương trình Thơ Radio hôm nay, ít nhiều bạn sẽ thấy mình trong đó. Hãy đến với một khoảnh khắc chợt nhớ trong thơ của tác giả Bie.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Ngày hôm nay bỗng nhớ người da diết (Bie)

Ngày hôm nay nhớ về người yêu cũ
Người mà mình đã dùng đủ yêu thương
Người khiến mình buồn vui rất thất thường
Người đã lấy đi hết nửa hồn ngày li biệt.

Ngày hôm nay, bỗng nhớ người da diết
Lục tìm thì... mình còn gì để nhớ nhau?
Góc phố xanh xưa nay cũng hóa không màu
Mưa trắng xóa như ngày người đi mất.

Ngày hôm nay, bóng hình người chồng chất
Ùa về đây làm nặng khóe mắt cay
Ùa về đây bao cảm xúc dâng đầy.
Phút yếu đuối khiến tim mình xúc động.

Ngày hôm nay, người có sống tốt không?
Đã yêu ai? Có nhớ tôi không thế?
Có chút gì khiến người buồn không kể
Giấu trong lòng như ngày ấy nữa không?

Người ơi người, cuộc đời lắm bão giông
Giá như có người cùng tôi ngồi nhâm nhi ly trà chiều nóng hổi
Có người ngồi kề bên nghe tôi hát khẽ lên vài câu mỗi tối
Thì hay biết bao nhiêu...

Mà tự nhiên hôm nay nhớ đủ điều...

Sau chia tay, bạn có còn băn khoăn, lắng lo cho người cũ? Vẫn nhớ, vẫn quan tâm, nhưng chẳng thể nói ra. Ta đâu còn là gì trong cuộc đời người. Ta cũng đâu muốn người biết ta chưa thể quên được người. Ngay cả khi người đã có một tình yêu mới, ta vẫn chưa thể nguôi quên. Giống như tác giả Mỹ Nhiên, vẫn cứ băn khoăn một câu hỏi “Cô ấy có yêu anh như em đã từng yêu?” suốt bài thơ của mình.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Cô ấy có yêu anh như em đã từng yêu? (Mỹ Nhiên)

Anh giờ thế nào, cuộc sống có ấm êm?
Cô ấy có tốt với anh không, có yêu anh như em từng đã
Nhớ ngày xưa mình gặp nhau rồi yêu nhau vội vã
Đến khi chia lìa sao vội hoá người dưng?

Cô ấy có bao giờ bên anh như em đã từng
Cùng rong ruổi những con đường có mưa và gió
Cô ấy có hiểu tính anh, sợ những cơn mưa nhỏ
Chỉ thích nắng chiều, ấm áp hoàng hôn buông?

Cô ấy có nhận ra đôi mắt anh hay buồn
Hay giấu tiếng thở dài buông lơi rất khẽ
Cô ấy có biết anh thích hát một mình khe khẽ
Những bản tình ca khi dạo phố mỗi chiều?

Cô ấy có bao giờ kể anh nghe mọi điều
Như ngày xưa em thường hay làm vậy
Rồi khẽ tựa vào vai anh, để anh nhìn thấy
Rằng em rất cần… Cô ấy có vậy không?

Cô ấy biết anh ngại đến những chốn người đông
Như ngày xưa anh hay tránh đưa em về ngang nơi đó
Anh chỉ thích những con đường yên bình và nho nhỏ
Có tiếng cỏ cây, hoa lá khẽ vươn mình.

Nhớ ngày xưa anh nói rất thích ngắm bình minh
Mà lúc đó em chưa kịp cùng anh nhìn ngắm
Mình xa nhau thời gian trôi thâm thẫm
Cô ấy bây giờ có ngồi ngắm cùng anh?

Con đường ngày xưa cô ấy có cùng anh
Tay nắm tay như với em ngày trước
Mấy năm rồi giữa dòng đời xuôi ngược
Cô ấy, anh tìm, có phải rất yêu anh?

Những câu hỏi cứ buông ra, tan vào hư không, chẳng một lời hồi đáp. Chúng ta hiểu nhau đến vậy, tại sao lại chia xa? Liệu có nên hy vọng sau tất cả, mình lại trở về với nhau? Ta chẳng thể biết trước điều gì. Chỉ biết rằng ngay lúc này, ta đang rất nhớ, rất nhớ người. Những lời thơ của tác giả Sương Mai trong bài thơ Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay dường như cũng chính là tâm trạng của ta lúc này.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay? (Sương Mai)

Chúng ta còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Chỉ là những đau thương và mất mát
Chỉ là khoảng trống của trái tim vỡ nát
Chỉ là nét đượm buồn hằn sâu trong ánh mắt
Và những ngày dài, ta lần mò trong ký ức, để tự tìm lấy lối ra.

Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Ta thu mình trong miên man niềm nhớ
Ta xếp lại những yêu thương ngổn ngang vào một góc
Ta học cách buông, chấp nhận và chẳng cần luyến tiếc
Vì bàn tay nào đã rời bỏ một bàn tay.
Sau mỗi cuộc chia tay,
Ta cứ loay hoay giữa cố quên mà vẫn nhớ
Ta buộc chọn cô đơn bầu bạn những ngày dài.
Sau mỗi cuộc chia tay,
Ta tổn thương mà trở nên tuyệt vọng
Ta ngại mở lòng rồi ngại những lời yêu.

Nhưng tôi ơi, biển hiền hòa vẫn có khi giận giữ
Ánh trăng đêm có khi mờ khi tỏ
Thì đau thương nào rồi cũng hóa an yên
Ta cứ bước vững vàng vì cuộc đời dài rộng
Sẽ luôn có một người, dành cho ta tất cả những yêu thương...

Sau mỗi cuộc chia tay, ta học được nỗi buồn, học được trái ngang, học được cả sự mạnh mẽ để vượt qua và tìm thấy bình yên. Tạm biệt người, ta tạm biệt những ngây ngốc khờ dại, để trưởng thành hơn và biết cách yêu thương hơn. Và sẽ đến một ngày, ta không còn phải nói những lời chia tay như trước nữa…

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top