Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

2018-02-02 09:18

Tác giả: Mỹ Nhiên, Sương Mai, Bie Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Chúng ta còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Chỉ là những đau thương và mất mát
Chỉ là khoảng trống của trái tim vỡ nát
Chỉ là nét đượm buồn hằn sâu trong ánh mắt
Và những ngày dài, ta lần mò trong ký ức, để tự tìm lấy lối ra.
(Sương Mai)

Bạn thân mến, có lẽ chúng ta ít nhiều đều đã trải qua cảm giác này. Sau chia tay, là những ngày dài trống trải, những đêm lạnh trơ vơ, những ngày dường như ta không còn sống trong thực tại, mà trôi về quá vãng, nơi cất giữ những kỷ niệm đẹp… Đã bao giờ bạn cảm thấy đánh mất đi một người như thể đánh mất đi cả thế giới? Có thể, với mỗi người, với mỗi cuộc chia tay, cảm xúc của chúng ta mỗi khác. Nhưng Tuấn Anh tin rằng, đọc những vần thơ chia tay của chương trình Thơ Radio hôm nay, ít nhiều bạn sẽ thấy mình trong đó. Hãy đến với một khoảnh khắc chợt nhớ trong thơ của tác giả Bie.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Ngày hôm nay bỗng nhớ người da diết (Bie)

Ngày hôm nay nhớ về người yêu cũ
Người mà mình đã dùng đủ yêu thương
Người khiến mình buồn vui rất thất thường
Người đã lấy đi hết nửa hồn ngày li biệt.

Ngày hôm nay, bỗng nhớ người da diết
Lục tìm thì... mình còn gì để nhớ nhau?
Góc phố xanh xưa nay cũng hóa không màu
Mưa trắng xóa như ngày người đi mất.

Ngày hôm nay, bóng hình người chồng chất
Ùa về đây làm nặng khóe mắt cay
Ùa về đây bao cảm xúc dâng đầy.
Phút yếu đuối khiến tim mình xúc động.

Ngày hôm nay, người có sống tốt không?
Đã yêu ai? Có nhớ tôi không thế?
Có chút gì khiến người buồn không kể
Giấu trong lòng như ngày ấy nữa không?

Người ơi người, cuộc đời lắm bão giông
Giá như có người cùng tôi ngồi nhâm nhi ly trà chiều nóng hổi
Có người ngồi kề bên nghe tôi hát khẽ lên vài câu mỗi tối
Thì hay biết bao nhiêu...

Mà tự nhiên hôm nay nhớ đủ điều...

Sau chia tay, bạn có còn băn khoăn, lắng lo cho người cũ? Vẫn nhớ, vẫn quan tâm, nhưng chẳng thể nói ra. Ta đâu còn là gì trong cuộc đời người. Ta cũng đâu muốn người biết ta chưa thể quên được người. Ngay cả khi người đã có một tình yêu mới, ta vẫn chưa thể nguôi quên. Giống như tác giả Mỹ Nhiên, vẫn cứ băn khoăn một câu hỏi “Cô ấy có yêu anh như em đã từng yêu?” suốt bài thơ của mình.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Cô ấy có yêu anh như em đã từng yêu? (Mỹ Nhiên)

Anh giờ thế nào, cuộc sống có ấm êm?
Cô ấy có tốt với anh không, có yêu anh như em từng đã
Nhớ ngày xưa mình gặp nhau rồi yêu nhau vội vã
Đến khi chia lìa sao vội hoá người dưng?

Cô ấy có bao giờ bên anh như em đã từng
Cùng rong ruổi những con đường có mưa và gió
Cô ấy có hiểu tính anh, sợ những cơn mưa nhỏ
Chỉ thích nắng chiều, ấm áp hoàng hôn buông?

Cô ấy có nhận ra đôi mắt anh hay buồn
Hay giấu tiếng thở dài buông lơi rất khẽ
Cô ấy có biết anh thích hát một mình khe khẽ
Những bản tình ca khi dạo phố mỗi chiều?

Cô ấy có bao giờ kể anh nghe mọi điều
Như ngày xưa em thường hay làm vậy
Rồi khẽ tựa vào vai anh, để anh nhìn thấy
Rằng em rất cần… Cô ấy có vậy không?

Cô ấy biết anh ngại đến những chốn người đông
Như ngày xưa anh hay tránh đưa em về ngang nơi đó
Anh chỉ thích những con đường yên bình và nho nhỏ
Có tiếng cỏ cây, hoa lá khẽ vươn mình.

Nhớ ngày xưa anh nói rất thích ngắm bình minh
Mà lúc đó em chưa kịp cùng anh nhìn ngắm
Mình xa nhau thời gian trôi thâm thẫm
Cô ấy bây giờ có ngồi ngắm cùng anh?

Con đường ngày xưa cô ấy có cùng anh
Tay nắm tay như với em ngày trước
Mấy năm rồi giữa dòng đời xuôi ngược
Cô ấy, anh tìm, có phải rất yêu anh?

Những câu hỏi cứ buông ra, tan vào hư không, chẳng một lời hồi đáp. Chúng ta hiểu nhau đến vậy, tại sao lại chia xa? Liệu có nên hy vọng sau tất cả, mình lại trở về với nhau? Ta chẳng thể biết trước điều gì. Chỉ biết rằng ngay lúc này, ta đang rất nhớ, rất nhớ người. Những lời thơ của tác giả Sương Mai trong bài thơ Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay dường như cũng chính là tâm trạng của ta lúc này.

Thơ Radio: Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?

Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay? (Sương Mai)

Chúng ta còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Chỉ là những đau thương và mất mát
Chỉ là khoảng trống của trái tim vỡ nát
Chỉ là nét đượm buồn hằn sâu trong ánh mắt
Và những ngày dài, ta lần mò trong ký ức, để tự tìm lấy lối ra.

Còn lại gì sau mỗi cuộc chia tay?
Ta thu mình trong miên man niềm nhớ
Ta xếp lại những yêu thương ngổn ngang vào một góc
Ta học cách buông, chấp nhận và chẳng cần luyến tiếc
Vì bàn tay nào đã rời bỏ một bàn tay.
Sau mỗi cuộc chia tay,
Ta cứ loay hoay giữa cố quên mà vẫn nhớ
Ta buộc chọn cô đơn bầu bạn những ngày dài.
Sau mỗi cuộc chia tay,
Ta tổn thương mà trở nên tuyệt vọng
Ta ngại mở lòng rồi ngại những lời yêu.

Nhưng tôi ơi, biển hiền hòa vẫn có khi giận giữ
Ánh trăng đêm có khi mờ khi tỏ
Thì đau thương nào rồi cũng hóa an yên
Ta cứ bước vững vàng vì cuộc đời dài rộng
Sẽ luôn có một người, dành cho ta tất cả những yêu thương...

Sau mỗi cuộc chia tay, ta học được nỗi buồn, học được trái ngang, học được cả sự mạnh mẽ để vượt qua và tìm thấy bình yên. Tạm biệt người, ta tạm biệt những ngây ngốc khờ dại, để trưởng thành hơn và biết cách yêu thương hơn. Và sẽ đến một ngày, ta không còn phải nói những lời chia tay như trước nữa…

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

back to top