Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày chậm hơn một chút

2018-02-07 09:01

Tác giả: Bùi Phương Dung Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Cà phê một mình vốn chẳng phải là thói quen cố hữu, chỉ là đôi khi muốn thử sống chậm lại một chút mỗi khi thấy mình đang vội vã bước quá nhanh.

***

Người ta từng hối thúc nhau sống hối hả, cuồng nhiệt vì cuộc đời thật ngắn ngủi. Và rồi sau những mệt nhoài họ lại bảo nhau “sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn”. Có khi nào bạn cảm thấy quay cuồng chóng mặt với cuộc sống lúc nào cũng vội vã. Quen với một cuộc sống “mì ăn liền”, người ta dần quên mất cách chậm rãi thưởng thức một tách cà phê nóng, nhấm nháp hương vị của mùa đông. Vậy chúng ta có nên dành cho bản thân những ngày sống chậm hơn một chút để tận hưởng cuộc sống này hay không?

Vắng vẻ, quán cà phê nhỏ bé lẩn quất này bao giờ cũng thế hoặc cũng có thể là thời điểm mà tôi chọn vô tình lại chẳng bao giờ trùng với số đông.

Lần thứ ba đặt chân vào quán, một con số có vẻ như là hơi khiêm tốn nếu như so sánh với các quán cà phê quen thuộc mà tôi vẫn thường ngồi. Tôi biết tới nơi này chỉ đơn giản vì nó là quán cà phê mà chị họ tôi hay tìm đến mỗi khi nổi hứng muốn. Thật sự thì tôi vốn không thích phong cách cũ kĩ, rêu phong, mang tinh thần hoài cổ sâu sắc của những quán cà phê như thế này.

Người ta nói đây là một quán café phù hợp với những ai muốn tĩnh tâm, thư giãn, muốn tìm một không gian yên tĩnh cho riêng mình. Thế nhưng cảm giác đầu tiên và có lẽ là duy nhất của tôi mỗi khi bước chân vào không gian ấy chỉ là buồn. Hai lần trước đến đây cùng với chị họ, có cảm giác trống trải. Lần này, ngồi đây một mình, càng cảm nhận được một cách rõ ràng hơn sự hoang hoải chênh vênh ấy. Ở nơi mà thời gian và không gian tưởng chừng như cứ dần dần cô đọng lại như thế này, thì rõ ràng chỉ một tiếng cười đùa thôi cũng trở nên lạc lõng. Ấn tượng còn sót lại trong tâm trí và khiến tôi có chút hứng thú với nơi này có lẽ chỉ là những cánh hạc giấy đủ màu sắc và một bản nhạc nhẹ nhàng, giai điệu rất quen mà không thể nào nhớ nổi tên.

Những ngày chậm hơn một chút

Nếu có thể tạm gác lại tất cả, dù chỉ là trong giây lát thôi để lắng nghe một bản nhạc không lời, tự nhiên thấy lòng mình nhẹ lắm. Nỗi buồn mới đây thôi còn nặng trĩu, còn hiển hiện rõ mồn một trong đầu mà nay gần như đã vơi đi, không, phải là cạn đi mới đúng. Mặc dù niềm vui và sự hớn hở với đời thì cũng chưa có dấu hiệu tiềm năng gì cho thấy là đang quay trở lại.

Dạo này cuộc sống cứ bình lặng và trôi đi theo chiều hướng tiêu cực. Người đời gọi thế là gì nhỉ? Thờ ơ. Vô cảm. Trống rỗng.

Bạn của tôi bảo có vẻ như tôi thay đổi nhiều rồi, đến độ nhiều lúc bản thân đôi khi cũng thấy xa lạ với chính mình nữa. Cười cười, nói nói, hào hứng, đồng tình với mọi thứ biến động quanh mình, nhưng thực chất lại chẳng để tâm vào cái gì quá một phút.

Có phải cuộc sống gấp gáp bây giờ khiến ta phải nhanh hơn? Có lẽ thế mà có khi cũng không hẳn thế. Bởi vì phải có cái gì đó bắt ai vẫn cứ gấp gáp ngay cả trong một ngày rảnh rỗi đến vô cùng như hôm nay. Có lẽ đấy chỉ là cái cớ để ta vin vào, để ta biện hộ cho sự thờ ơ của chính mình mà thôi.

Đã bao lâu rồi tôi không dừng lại?

Đã bao lâu rồi tôi không cảm nhận một cái gì đó bằng tất cả tâm hồn mình?

Rồi cứ thế, cứ thế, tôi để mọi thứ lướt qua với cái nhìn hời hợt. Tôi bỏ lại phía sau cả một khoảng trống không, khoảng của những bình yên, lắng mình... Tôi bỏ lại chính mình của những ngày đã qua…

Phố vẫn thế, khung cửa sổ ở đây vẫn giữ màu xanh như thế, có chăng chỉ là cái cách mà tôi nhìn mọi thứ bên ngoài khung cửa ấy đã thay đổi thật rồi. Đã không còn quá ngỡ ngàng với những sự thay đổi của mọi thứ xung quanh, cũng như sự đổi thay của chính bản thân mình. Nó tự nhiên tựa như việc con người ta thay sắc áo mỗi khi giao mùa vậy đấy.

Cà phê một mình vốn chẳng phải là thói quen cố hữu, chỉ là đôi khi muốn thử sống chậm lại một chút mỗi khi thấy mình đang vội vã bước quá nhanh. Một mình để những suy nghĩ không lời vốn đã ngủ quên từ lâu bất chợt thức giấc, nhưng trong chốc lát rồi lại lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Bởi lẽ cuộc sống vẫn gấp gáp như thế, con người vẫn vội vã như thế và tôi vẫn bước đi như thế.

Cám ơn nhé nếu như ai đấy có thể kiên trì đọc đến tận những dòng này. Không phải vì bạn đã dành thời gian cho những dòng entry vu vơ và vô định của tôi, cũng không phải vì bạn đã quan tâm đến tôi, trò chuyện với tôi mà bởi vì bạn đã hiểu tôi, cho dù chỉ là một phần nào đó thôi.

Vẫn là một câu nói cũ, còn nhớ không: “Những tâm hồn cô độc trên thế gian tìm thấy nhau khó lắm.”

Qua đi một ngày nắng...

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Phương Thúy

Những ngày chậm hơn một chút

Bùi Phương Dung

Cuộc đời này thì dài, mà cơ hội để ở bên cạnh nhau thì đôi khi lại quá ngắn… Nếu có thể, đừng làm tổn thương ai cả …

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

back to top