Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh có đợi em được không?

2017-12-12 01:30

Tác giả: Bùi Phương Dung Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Mọi thứ với em bây giờ quá hỗn độn và em chưa thể tìm cho mình một lối ra. Em vẫn nghe mình hoang hoải trong từng giấc mơ. Nghe mình chênh vênh khi chiều tà xuống phố. Vẫn thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, lặng im và mằn mặn. Chỉ hi vọng anh đủ kiên nhẫn để đợi em trở về, trở về là em với những nói cười nhắng nhít. Anh có đợi được em không?

***

Có những ngày thật lạ, trượt ra khỏi quỹ đạo của cảm xúc quen thuộc, lạc khỏi những thói quen thường nhật, chệch mất những nhịp yêu thương, ta dường như trở thành một người khác. Đó là những lúc ta chỉ muốn ở một mình, để tìm ra điều gì đang xảy ra trong tâm hồn ta, tìm lại sự bình yên quen thuộc. Bạn đã bao giờ có những tháng ngày như thế? Tác giả Bùi Phương Dung đã viết vể những ngày tháng như vậy trong bài viết “Anh có đợi em được không?” Mời bạn cùng lắng nghe và cảm nhận.

Sài Gòn bao giờ hết nắng thế? À, em quên mất, Sài Gòn có bao giờ thôi nắng đâu. Hết nắng lại mưa. Em và Sài Gòn giống hệt nhau, đỏng đảnh, tính tình thay đổi như thời tiết, khó chiều lắm.

Miền Nam cũng có những ngày ỉu như bánh quy để lâu ngày trong không khí, nắng chẳng buồn lên, mưa chẳng buồn nặng hạt. Từ góc cửa sổ quán cafe nghiêng mình chếch xuống phía ngã tư, thấy phố vắng người, đường hanh hao như đang giấu điều gì phiền muộn. Mấy cột đèn xanh đỏ ì ạch, hình như đèn xanh đang chậm rãi chuyển vàng.

Những buổi giao mùa lê thê, bẽn lẽn khiến người ta oải đến rỗng lòng. Điện thoại đổ chuông, tin nhắn của anh đến, em đọc nhưng cũng chẳng buồn reply. Xin lỗi, hôm nay thiếu nắng, em muốn ở một mình trầm lặng!

Có những ngày xúc cảm học cách biết chùng chình anh ạ. Em đánh rơi đâu đó niềm hân hoan những tối ngồi nói chuyện với anh qua màn hình vi tính, đánh rơi cái ngượng ngùng khi anh nói muốn ôm em một cái, đánh rơi cả việc thì thầm qua điện thoại rất khẽ rằng “em nhớ anh!”

Anh có đợi em được không?

Em quên mất phải mỉm cười khi anh nói yêu em, quên mất trái tim mình phải loạn nhịp khi nghe những lời anh hứa hẹn, quên mất mình phải ghen khi anh trêu đùa về một cô gái nào đó, quên mất rằng chúng mình vẫn yêu nhau.

Em đánh rơi hết những tháng ngày cần anh vào một nỗi chán chường không tên. Là những ngày cần một cái nắm tay nhưng chỉ có nhiều hơn một khoảng trống. Những ngày thấy lòng thiếu nắng, tình yêu chậm rãi như người giữa phố hãm ga khi trông thấy đèn vàng.

Có những ngày hình như hạnh phúc muốn nghỉ ngơi anh ạ. Khi những thói quen cứ lặp đi lặp lại, khô khan đến ráo hoảnh. Quanh quẩn, rối đường, vẫy vùng, quan tâm bao nhiêu cũng chỉ làm tình yêu ngược hướng. Thốt lên thì dễ, nhưng mấy ai đánh vần được hai chữ tình yêu. Nó chẳng thể giản đơn là câu chuyện một người chỉ nói yêu một người là sẽ ở cạnh nhau đến dài lâu.

Chẳng có định mệnh nào dạy cho ta cách yêu một người mà không cần cố gắng. Tất cả đều thuộc về mình, và những hành xử vốn của trái tim. Và thi thoảng em vô tình làm anh lo lắng, khổ sở, em biết nhưng chẳng thể nào làm khác được. Em cứ cuộn tròn trong cái thế giới của riêng mình, không muốn ai bước vào, thực tế là sợ ai bước vào rồi sẽ không hiểu được những thứ trong đó và nói những câu mà em chẳng còn xa lạ gì, giống như câu nói của cô nàng Naoko trong cuốn tiểu thuyết Rừng Nauy mà em đã từng đọc:

"Cậu chẳng nói được điều gì mà mình chưa biết. Thả lỏng người đi, và mọi thứ khác của cậu sẽ nhẹ nhàng hơn. Nói thế với mình thì có nghĩa gì? Nếu mình thả lỏng thân xác mình bây giờ, mình sẽ tan rã. Mình đã luôn sống như thế này, và đó là cách sống duy nhất mà mình biết. Nếu mình thả lỏng trong một giây, mình sẽ không thể tìm được đường về. Mình sẽ tan thành từng mảnh, và những mảnh ấy sẽ bị thổi tung đi khắp nơi. Tại sao cậu không thấy được điều đó?”

Mọi thứ với em bây giờ quá hỗn độn và em chưa thể tìm cho mình một lối ra. Em vẫn nghe mình hoang hoải trong từng giấc mơ. Nghe mình chênh vênh khi chiều tà xuống phố. Vẫn thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, lặng im và mằn mặn. Chỉ hi vọng anh đủ kiên nhẫn để đợi em trở về, trở về là em với những nói cười nhắng nhít. Anh có đợi được em không?

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Bùi Phương Dung

Cuộc đời này thì dài, mà cơ hội để ở bên cạnh nhau thì đôi khi lại quá ngắn… Nếu có thể, đừng làm tổn thương ai cả …

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top