Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh lạnh lùng như vậy, em chẳng thể yêu anh mãi được đâu

2017-12-07 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Khi trót yêu một ai đó, trái tim mình lúc nào cũng hướng về họ. Mình có thể vì họ mà làm tất cả mọi thứ, chỉ cần được thấy nụ cười trên môi. Nhưng tình yêu một chiều không phải là tình yêu thật sự. Cứ mải miết dõi theo bóng lưng của một người sẽ đến lúc mình cảm thấy mệt mỏi, chẳng đủ sức lực để tiếp tục nữa.


***

Thời tiết vào thu gió se lạnh cùng với những cơn mưa không dứt, tôi một mình xoay nhẹ tách trà để hơi ấm truyền vào lòng tay, đến cuối cùng tôi chỉ biết thở dài. Vậy là hết thật rồi sao? Có lẽ tôi với anh chỉ có một kết cục duy nhất cho dù tôi có bỏ qua bản thân và kiên nhẫn chờ đợi. Tôi từng muốn đưa tay giữ người đó cho dù có bao nhiêu tổn thương nhưng mà lần cuối rồi tôi chẳng thể giữ được nữa.

Tôi vẫn nhớ câu nói cuối cùng của tôi hôm ấy: “Đừng bỏ em lại nhé”. Tôi muốn vứt bỏ hết tự trọng chỉ để nắm lấy vạt áo của một người chưa từng thích tôi, chưa từng coi tôi là một phần cuộc sống của họ.

Con gái ngốc lắm hoặc có thể chỉ mình tôi ngốc thôi, cứ nghĩ rằng những cử chỉ nhẹ nhàng quan tâm là tình cảm đặc biệt anh dành cho tôi, từng thấy anh giống như ông bụt luôn xuất hiện những khi tôi yếu đuối nhất nhưng có lẽ đó là lòng tốt vương vãi và tôi quá dễ dàng cho rằng nó thật đặc biệt để rồi từ lúc nào yêu anh. Yêu đơn phương đau đớn lắm, chỉ mình nghĩ về người đó quan tâm đến một người mà bao nhiêu thứ dường như đối với người đó chỉ là hư không vậy anh luôn lãng phí nó và trả lại tôi những cử chỉ vô tình.




Ánh mắt anh chưa từng nhìn về phía tôi, đôi chân chưa bao giờ dừng lại vì tôi và nụ cười chưa từng dành cho tôi có lẽ anh chỉ là một cơn gió thoáng qua mà tôi tham lam muốn nhốt lại giữ cho mình bản thân. Cho đến tận bây giờ khi tôi viết ra những dòng này tôi vẫn chưa muốn nói lời tạm biệt anh cho dù anh chỉ làm tổn thương tôi và chưa từng xin lỗi, tôi lại tự cười sao bản thân ngốc thế?

Tôi luôn là người xin lỗi vì đã làm phiền anh, vì đã yêu anh, vì muốn gần anh thêm chút nữa. Chắc rằng sẽ có người mắng tôi ngốc nghếch, có người thương hại tôi, thế nhưng tôi vẫn cứ chạy theo nụ cười của anh mà bỏ qua những lời chỉ trích nặng nề mà anh dành cho tôi.

Tôi chạy đến khi anh cần, đau lòng khi thấy anh tổn thương, cái nhíu mày của anh cũng khiến tôi để tâm vậy mà đổi lại tất cả chỉ là lạnh lùng vô tận. Anh đã từng nói với tôi vậy mà sau cùng tôi lại là người xin lỗi còn anh có lẽ chưa từng nghĩ những lời đó khiến tôi tổn thương như thế nào. Tôi thở dài khi nghe anh nói: “Anh mệt mỏi lắm rồi, tốt nhất mình đừng nói chuyện với nhau nữa”.

Ừ đúng rồi, dừng lại thôi, tôi cũng quá mệt mỏi rồi cứ chạy theo cái bóng lưng của một người chưa từng nhìn lại về phía mình. Anh giống như tượng đá vậy, luôn luôn quay lưng lại phía tôi, còn tôi ngốc nghếch hết lần này đến lần khác dường như chưa khi nào ngừng nghỉ muốn xoay bức tượng ấy lại về phía tôi cho đến khi cả người mệt mỏi và đôi tay rớm máu cùng nước mắt rơi xuống. Đến lúc dừng lại thôi. Chúng ta từng là gì của nhau chẳng là gì cả chưa từng có một chút kỉ niệm với nhau.

Tạm biệt kí ức thật buồn về một người lấy đi nụ cười của tôi mong anh sẽ tìm được người yêu anh nhiều hơn tôi.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Biên tập: Hằng Nga
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

back to top