Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác

2017-11-30 01:30

Tác giả: Nguyễn Hà Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Dẫu mình không thể hạnh phúc cùng nhau nhưng em tin rằng ai cũng từng có những phút giây đáng trân trọng. Là lá cũng đến lúc phải lìa cành, mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Thu qua đông tới, yêu thương dẫu có đậm sâu rồi cũng đến lúc nhạt màu. Nhưng điều quan trọng là em biết mình đã từng là điều đặc biệt của nhau.

***

Ai đó nói rằng, tình yêu có thể thay đổi cả thế gian. Có lẽ, trong mắt những kẻ đang yêu, thế giới cũng được nhìn bằng một con mắt khác. Trời xanh hơn, nắng trong hơn, mọi cảnh vật đều rực rỡ theo nhịp tim yêu. Ngược lại, khi trái tim ủ dột, bầu trời cũng u ám, mọi thứ trở nên rời rạc, thừa thãi. Hà Nội cũng không ngoại lệ, đôi khi, ta cảm giác thành phố ấy dường như cũng thay đổi khi người đổi thay.

Đông còn chưa chạm ngõ mà tiết trời đột ngột trở lạnh. Sáng nay cảm nhận được gió lạnh phả vào từng thớ da, bất giác em giật mình nhận ra thu đã đi quá nửa. Hà Nội độ này thời tiết ẩm ương, sáng se se lạnh, ngày nắng nhẹ hanh hao rồi đột ngột nghe thoảng gió mùa về.

Em thích cái lạnh của Hà Nội, thích ló mặt qua song cửa để gió lạnh phả vào mặt, thấm dần vào từng thớ da rồi run run cảm nhận.

Hà Nội có một sức hút rất riêng đối với em không chỉ bởi sự nô nức thị thành, mà đơn giản em cảm nhận được sự yên bình tĩnh lặng sau những xô bồ hối hả ngoài kia. Một chút lắng lại suy tư, em nhận ra Hà Nội có một nét rất riêng mơ hồ và lãng mạn. Từ các con đường cho đến từng góc phố nơi em đứng phảng phất chút buồn, chút mong manh.

Em thích Hà Nội vì mùi hoa sữa nồng nàn, có Hồ Tây những chiều lộng gió, có cung đường tình yêu đôi lứa và vì nơi đó có anh cùng những chiều nhớ thương không hẹn ước.

Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác

Em vẫn tự bảo phải chăng Hà Nội là điểm gặp gỡ để chúng mình tìm đến được với nhau giữa hơn bảy tỉ người. Phải chăng có một sợi dây duyên phận đã đưa anh đến bên em cho em những yêu thương nhẹ nhàng của tuổi trẻ. Em nhớ Hà Nội của những ngày mình còn bên nhau, thật đẹp và yên bình đến lạ.

Hà Nội trong em là những chiều đón gió lặng ngắm giàn hoa giấy đung đưa, chẳng phải lo lắng muộn phiền hay gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ giữa những chênh vênh cuộc sống. Đó là những tối kỷ niệm cùng anh ngắm nhìn thành phố lên đèn từ một góc nhỏ Hồ Tây. Em thích cảm giác dựa vào vai anh mà thỏa nỗi lòng được chở che an ủi, thích được anh nắm lấy bàn tay,nhẹ đan những ngón tay vào nhau để thời gian trôi qua như thế. Em thích được bên anh những ngày lộng gió để thấy tâm hồn được thảnh thơi, thích dạo quanh những con đường mà dù có cố gắng em cũng chẳng thể nào nhớ nổi một hướng đi. Hà Nội với em bình yên như thế, nhưng em đành phải chôn chặt kỉ niệm vào góc nhỏ trái tim.

Xa anh…

Hà Nội lại trở về với những thâm trầm vốn có, Hà Nội trong em cũng đã đổi khác mất rồi. Chút trầm mặc của Hà Nội mang theo cả buồn thương và nuối tiếc. Giấc mơ cùng anh còn dang dở nên em đành giấu nhẹm yêu thương. Thỉnh thoảng em vẫn lang thang ngắm Hồ Tây cảm nhận chút buồn về đêm để hoài niệm và vương vấn. Thu Hà Nội buồn, nét buồn cổ kính như hòa vào nỗi lòng nhớ thương.

“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Ừ thì em mang nỗi lòng nhớ thương rồi buồn vương cả góc phố. Bầu trời trong em vẫn xanh màu yêu thương chỉ là thỉnh thoảng cuộn trào nhung nhớ. Bởi lẽ có những đoạn ký ức mãi chỉ thuộc về anh nhắc em luôn nhớ về.

Dẫu mình không thể hạnh phúc cùng nhau nhưng em tin rằng ai cũng từng có những phút giây đáng trân trọng. Là lá cũng đến lúc phải lìa cành, mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Thu qua đông tới, yêu thương dẫu có đậm sâu rồi cũng đến lúc nhạt màu. Nhưng điều quan trọng là em biết mình đã từng là điều đặc biệt của nhau.

Cứ để lòng được thảnh thơi rồi yêu thương sẽ lại quay về như quy luật vốn có của nó vì em tin hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.

Em thả nhẹ nỗi lòng, ngắm nhìn bầu trời trong xanh...

© Nguyễn Hà – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Hà

Đừng bao giờ gục ngã trước bất cứ điều gì và nếu cuộc sống không mỉm cười với ta thì ta hãy học cách mỉm cười với cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Thời gian có thể không xóa đi được vết sẹo trong lòng chúng ta, nhưng nó là phương thuốc hữu dụng nhất, nó sẽ làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, khiến chúng ta có thể sống vì bản thân thay vì chạy theo một ảo vọng tình yêu.

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Người ta bảo có hai thứ trên đời không được bỏ lỡ là chuyến tàu cuối cùng về nhà và người thương mình. Em đã bỏ lỡ anh rồi, nhưng em hứa, em sẽ tìm một người đàn ông, người sẽ nhìn em như anh đã từng.

back to top