Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác

2017-11-30 01:30

Tác giả: Nguyễn Hà Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Dẫu mình không thể hạnh phúc cùng nhau nhưng em tin rằng ai cũng từng có những phút giây đáng trân trọng. Là lá cũng đến lúc phải lìa cành, mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Thu qua đông tới, yêu thương dẫu có đậm sâu rồi cũng đến lúc nhạt màu. Nhưng điều quan trọng là em biết mình đã từng là điều đặc biệt của nhau.

***

Ai đó nói rằng, tình yêu có thể thay đổi cả thế gian. Có lẽ, trong mắt những kẻ đang yêu, thế giới cũng được nhìn bằng một con mắt khác. Trời xanh hơn, nắng trong hơn, mọi cảnh vật đều rực rỡ theo nhịp tim yêu. Ngược lại, khi trái tim ủ dột, bầu trời cũng u ám, mọi thứ trở nên rời rạc, thừa thãi. Hà Nội cũng không ngoại lệ, đôi khi, ta cảm giác thành phố ấy dường như cũng thay đổi khi người đổi thay.

Đông còn chưa chạm ngõ mà tiết trời đột ngột trở lạnh. Sáng nay cảm nhận được gió lạnh phả vào từng thớ da, bất giác em giật mình nhận ra thu đã đi quá nửa. Hà Nội độ này thời tiết ẩm ương, sáng se se lạnh, ngày nắng nhẹ hanh hao rồi đột ngột nghe thoảng gió mùa về.

Em thích cái lạnh của Hà Nội, thích ló mặt qua song cửa để gió lạnh phả vào mặt, thấm dần vào từng thớ da rồi run run cảm nhận.

Hà Nội có một sức hút rất riêng đối với em không chỉ bởi sự nô nức thị thành, mà đơn giản em cảm nhận được sự yên bình tĩnh lặng sau những xô bồ hối hả ngoài kia. Một chút lắng lại suy tư, em nhận ra Hà Nội có một nét rất riêng mơ hồ và lãng mạn. Từ các con đường cho đến từng góc phố nơi em đứng phảng phất chút buồn, chút mong manh.

Em thích Hà Nội vì mùi hoa sữa nồng nàn, có Hồ Tây những chiều lộng gió, có cung đường tình yêu đôi lứa và vì nơi đó có anh cùng những chiều nhớ thương không hẹn ước.

Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác

Em vẫn tự bảo phải chăng Hà Nội là điểm gặp gỡ để chúng mình tìm đến được với nhau giữa hơn bảy tỉ người. Phải chăng có một sợi dây duyên phận đã đưa anh đến bên em cho em những yêu thương nhẹ nhàng của tuổi trẻ. Em nhớ Hà Nội của những ngày mình còn bên nhau, thật đẹp và yên bình đến lạ.

Hà Nội trong em là những chiều đón gió lặng ngắm giàn hoa giấy đung đưa, chẳng phải lo lắng muộn phiền hay gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ giữa những chênh vênh cuộc sống. Đó là những tối kỷ niệm cùng anh ngắm nhìn thành phố lên đèn từ một góc nhỏ Hồ Tây. Em thích cảm giác dựa vào vai anh mà thỏa nỗi lòng được chở che an ủi, thích được anh nắm lấy bàn tay,nhẹ đan những ngón tay vào nhau để thời gian trôi qua như thế. Em thích được bên anh những ngày lộng gió để thấy tâm hồn được thảnh thơi, thích dạo quanh những con đường mà dù có cố gắng em cũng chẳng thể nào nhớ nổi một hướng đi. Hà Nội với em bình yên như thế, nhưng em đành phải chôn chặt kỉ niệm vào góc nhỏ trái tim.

Xa anh…

Hà Nội lại trở về với những thâm trầm vốn có, Hà Nội trong em cũng đã đổi khác mất rồi. Chút trầm mặc của Hà Nội mang theo cả buồn thương và nuối tiếc. Giấc mơ cùng anh còn dang dở nên em đành giấu nhẹm yêu thương. Thỉnh thoảng em vẫn lang thang ngắm Hồ Tây cảm nhận chút buồn về đêm để hoài niệm và vương vấn. Thu Hà Nội buồn, nét buồn cổ kính như hòa vào nỗi lòng nhớ thương.

“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Ừ thì em mang nỗi lòng nhớ thương rồi buồn vương cả góc phố. Bầu trời trong em vẫn xanh màu yêu thương chỉ là thỉnh thoảng cuộn trào nhung nhớ. Bởi lẽ có những đoạn ký ức mãi chỉ thuộc về anh nhắc em luôn nhớ về.

Dẫu mình không thể hạnh phúc cùng nhau nhưng em tin rằng ai cũng từng có những phút giây đáng trân trọng. Là lá cũng đến lúc phải lìa cành, mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Thu qua đông tới, yêu thương dẫu có đậm sâu rồi cũng đến lúc nhạt màu. Nhưng điều quan trọng là em biết mình đã từng là điều đặc biệt của nhau.

Cứ để lòng được thảnh thơi rồi yêu thương sẽ lại quay về như quy luật vốn có của nó vì em tin hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.

Em thả nhẹ nỗi lòng, ngắm nhìn bầu trời trong xanh...

© Nguyễn Hà – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Hà

Đừng bao giờ gục ngã trước bất cứ điều gì và nếu cuộc sống không mỉm cười với ta thì ta hãy học cách mỉm cười với cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top