Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

2022-01-09 00:05

Tác giả: Nguyễn Hà Giọng đọc:

Bạn thân mến! Bạn có nhớ nổi mình đã khóc bao nhiêu lần vì một người? Mỗi giọt nước mắt rơi là một lần tình yêu nhạt bớt. Đến khi những giọt nước mắt không còn mặn chát, liệu lòng ta có ổn hơn chăng? Trong Radio tình yêu của tuần này, mời bạn lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ Nguyễn Hà.

Lần đầu tiên em khóc vì anh, là lúc em nhận lời yêu anh chưa tròn tháng. Anh bảo chúng mình xa nhau quá, cái khoảng cách hơn 500km đã làm em nức nở bật khóc. Lúc ấy em khóc vì tủi thân, chắc có lẽ tất cả chỉ là cảm nắng nhất thời của anh.

Lần thứ 2 em khóc vì anh, là lúc anh quyết định rời xa xóm trọ chúng ta từng gắn bó. Xóm trọ nơi anh và em có duyên gặp gỡ, thân quen rồi cảm mến nhau.  Em khóc vì không nỡ xa, khóc vì cảm giác thân thuộc trôi mất, khóc vì  sợ anh đi rồi làm sao em biết lúc nào anh đi chơi muộn, anh làm gì, bao giờ anh về. Rồi lấy ai ngồi tầng trên ôm đàn, tay cầm điện thoại nhắn tin hỏi em “Cô em tầng dưới muốn nghe bài gì?”.

Lúc này em mới cảm hết câu nói gần thường, xa thương là vậy.

Lần thứ 3 em khóc vì anh. Ngày sinh nhật, anh bảo đi vui vẻ với bạn bè. Tối muộn anh về gặp em một  lát và em biết được, người cũ anh thương tặng áo cho anh.

Hụt hẫng, thất vọng. Hóa ra em chỉ là người thay thế.

Lần thứ 4 em khóc vì anh. Vẫn là khoảng cách, anh bảo xa cách nên chia tay nhưng đã vội vã quên ngay một cô gái cũng cách nhà anh những 400km. Lúc đó mình đã chia tay được 2 tháng. Vô tình chị hàng xóm tâm sự, thấy anh chỉn chu đi hẹn hò. Em đã khóc cạn nước mắt. Rốt cuộc anh chưa từng yêu em.

Lần thứ 5 em khóc, là lúc anh rời Hà Nội để về quê. Bỏ lại tất cả những kỉ niệm. Lúc này chúng ta đã yêu nhau ngót nghét hơn 2 năm. Đến tận bây giờ em vẫn không hiểu, động lực nào để em có thể gạt đi tất cả nhưng thương tổn để có thể tha thứ và cạnh anh lâu đến thế. Một tình yêu ngập trong nước mắt, sự tủi hờn, trách móc và đau khổ.

blogradio-nuoc-mat-em-roi

Là anh dạy em cách yêu bản thân mình, đừng yêu ai đó quá nhiều.

Là anh nhẹ lau nước mắt cho em những lúc em tủi thân. Người ôm em vào lòng bằng vòng tay rộng.

Là người đã  khóc buổi chia tay vì thương em đã cố gắng cho tình yêu không trọn vẹn.

Là người mỗi lần mưa sẽ lấy tay kéo vạt áo mưa che chân cho em khỏi ướt.

Là người có thể ngồi hàng giờ ở ghế đá công viên cùng em chỉ vì em không thích chốn đông đúc.

Người vì em mà chấp nhận một tình yêu bình dị, không màu sắc. Người không bao giờ thể hiện tình cảm qua lời nói. Chưa từng khen em xinh, chưa từng hứa hẹn với em bất cứ điều gì nhưng sẵn sàng dẫn em về ra mắt bố mẹ. Là người vẽ ra tương lai bù đắp thiệt thòi cho em những ngày công việc anh gặp vô vàn khó khăn thử thách.

Người mà trước lúc về sẽ ôm em thật chặt. Cái ôm mà em ngỡ rằng, cả đời này sẽ che chở, bảo vệ và yêu thương em đến suốt cuộc đời.

Nhưng rồi, lần thứ n em vẫn khóc vì anh. Là khi em nhận ra những trận cãi vã ngày càng nhiều. Thời gian im lặng của anh càng nhiều. Anh muốn lập gia đình sớm, em lại chưa sẵn sàng. Hay bởi lẽ em đã phải chịu đựng quá nhiều sự im lặng. Để rồi em phân vân, em lo lắng và em chấp nhận buông tay.

Là khi em hoang hoải giữa yêu và được yêu, thương và được thương.

Là khi em khóc thật nhiều mỗi lần nghĩ đến anh, nhớ anh trong vô vọng.

Là lúc em nhận ra tình yêu nó đã quá sâu đậm, là khi em tự trách bản thân mình có phải em đã sai.

6 tháng trôi qua, mọi thứ đã trở về với đúng quỹ đạo vốn có của nó. Thời gian làm xóa mờ đôi nét hình hài ký ức, và khi em nghĩ về anh lòng đã thôi quặn thắt.

Hôm nay, trên con đường ven Hồ Tây hàng ngày em vẫn  đi qua, cơn gió phả vào mặt cái lạnh của buổi giao mùa bất chợt làm em nhớ. Em nhớ những tối anh chở em dạo quanh hồ chỉ vì em thích. Em nhớ cảm giác tay anh đan vào tay em. Cái bàn tay to, săn chắc, ấm áp mà em ngỡ cả đời không rời bỏ. Là những ngày tháng mong ngóng đến cuối tuần chỉ để được gặp nhau, chuyện trò, ăn vội bát bún chả rồi lặng lẽ ngắm tối muộn của Hà Nội đêm về. Chúng ta chậm chậm mà bước vào cuộc sống của nhau như thế.

co_-_gai_5

Nhiều người bảo em ngốc vẫn theo đuổi một mối tình mà kết quả chỉ toàn tổn thương và nước mắt. Nhưng cả em và anh đều biết trong những tháng ngày đấy chúng ta cũng đã từng hạnh phúc nhường nào. Khi một cái ôm, một ánh mắt, một cái chạm tay nhẹ nhàng đều khiến lòng bối rối. Là người mà em thương trên tất thảy, thương những vụn vỡ, những nỗ lực mà anh trải qua cuộc sống gia đình. Thương dáng hình ngỡ mạnh mẽ nhưng lại mang một trái tim yếu đuối, nhiều nỗi lòng. Thương người bình dị cạnh em qua 4 năm thanh xuân, từ những ngày chúng ta còn là những cô cậu sinh viên đến những ngày đầu lập nghiệp. Thương anh đơn giản chỉ vì anh là người em thương.

Là em nói em rời đi, nhưng trái tim em còn ở lại. Là em bảo sẽ quên, nhưng chỉ một khoảnh khắc bất chợt cũng khiến mọi ký ức về anh ùa về.

Là em chấp nhận buông bỏ con người anh để giữ lại một phần ký ức tươi đẹp nhất, vì em biết có cố gắng thêm bao nhiêu lần nữa, tình yêu đấy cũng không thể nào là hai mảnh ghép hoàn hảo.

Em chấp nhận dứt khoát một lần để chấm dứt chuỗi ngày hoang hoải của tình yêu. Để cho em, anh và chúng ta có một cuộc sống khác. Chấm dứt một đoạn tình cảm mà em đã cố gắng kiên trì suốt hơn 4 năm thanh xuân.

Nay gió mùa về, tim đập chậm một nhịp là khi em nhận ra, ở đâu đó tình yêu vẫn còn. Lúc đó em mới hiểu, thời gian không hề mang chúng ta rời đi, nó chỉ dạy chúng ta cách buông bỏ. Em không quên ngày đó yêu anh nhiều như thế nào, thương anh nhiều bao nhiêu, chỉ là đến lúc này em không dám đòi hỏi một kết thúc với quá khứ nữa. Em chỉ đành cất gọn anh vào một góc như một kỉ niệm thật đẹp của thủa đôi mươi.

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Tác giả: Nguyễn Hà

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Nguyễn Hà

Đừng bao giờ gục ngã trước bất cứ điều gì và nếu cuộc sống không mỉm cười với ta thì ta hãy học cách mỉm cười với cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

back to top