Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

2022-01-05 01:30

Tác giả: Vô Tận Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Bạn thân mến! Khi bạn chấp nhận buông bỏ cái cũ, bước ra khỏi vùng an toàn, bạn mới có thể đó nhận những điều mới mẻ, bất ngờ và thú vị đến với mình. Một chiếc hộp đã đựng đầy sẽ không còn chỗ để nhét thêm điều gì nữa. Tâm hồn của chúng ta cũng vậy. Chỉ có điều, chúng ta có sẵn sàng buôn bỏ hay không mà thôi. Trong Radio Tâm sự của tuần này, mời bạn đến với lá thư được gửi đến từ bạn Vô Tận.

“Ai rồi cũng mang trong mình những nỗi niềm về thời thanh xuân.

Dù là hành trình đáng tự hào hay nhiều nuối tiếc,

dù là hạnh phúc hay khổ đau

sẽ mãi khắc ghi vào tâm khảm mỗi người

những hồi ức không bao giờ phai.”

Ngày 21 tháng 4 năm 2014

Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ em:

- Anh hứa sẽ không mắng em, em mới dám hỏi ý kiến anh.

- Có chuyện gì?

- Em… em muốn bỏ lại mọi thứ ở Sài Gòn.

- Sao tự dưng em lại làm thế? Ai làm em phật lòng?

- Dạ không anh, mọi thứ vẫn tốt, chỉ là bao năm nay em thấy ngột ngạt quá. Một vòng nhàm chán cứ lặp đi lặp lại, em không tìm được niềm vui nào giữa Sài Gòn nhộn nhịp này.

- Thế em chọn tới nơi nào?

- Em sẽ lên Đà Lạt, sẽ kiếm việc làm và khám phá hết mảnh đất thú vị đó.

- Rồi sau này em tính sao?

- Em cũng không chắc chắn lắm, nhưng nếu cứ thế này, không sớm thì muộn em sẽ ngã quỵ, mọi người ai cũng can ngăn, nhưng em rất muốn nhận được lời ủng hộ từ anh, có được không?

Tôi bần thần một lúc mới trả lời em:

- Nếu em đã quyết thì hãy mạnh mẽ và đối diện với mọi thử thách lớn bé ở phía trước, em nhé!

Chỉ ít phút ngắn ngủi chuyện trò, tôi đọc được thật nhiều trăn trở nhưng cũng đầy hy vọng và phấn khởi trong từng câu nói của em.

blog-hay-gieo-nhung-hat-mam

Em biết không?! Niềm vui của em theo tôi vào cả trong giấc mơ. Tôi mơ, em đứng trên đỉnh LangBiAng, mơ em đặt chân đến Hà Nội và nhiều nơi khác nữa.

Em biết không?! Vì sao ai cũng ra sức ngăn cản em? Điều đó cũng dễ hiểu thôi, khi bỗng nhiên em từ bỏ mọi thứ ở hiện tại, như công việc và mức lương ổn định ở Sài Gòn, em quyết định đánh đổi và làm lại từ đầu ở một mảnh đất xa lạ, không người chăm nom. Trong mắt tôi, em đã đủ khôn lớn, đủ chín chắn, lập trường để suy nghĩ và quyết định hoặc là bây giờ, hoặc không bao giờ.

Tôi cũng từng như em, từng mơ xách balô lên và độc hành đến một nơi xa lạ nào đó trên bản đồ chữ S thân thương thật thú vị dường bao.

Tôi ủng hộ quyết định của em, vì tôi biết, dù không ai ủng hộ, em cũng sẽ tự thực hiện giấc mộng của đời mình. Tôi chỉ mong tiếp thêm sức mạnh cũng như để em biết có một người sẵn sàng lắng nghe và sẻ chia cùng em.

Với người khác, quyết định này có vẻ hoang đường, nhưng với em, thì không. Tôi tin em biết mình sẽ phải làm gì, sẽ khéo léo ứng phó như thế nào trước mọi tình huống. Và nếu không may mắn, trong trường hợp xấu nhất em hoàn toàn có thể bỏ cuộc và trở về sớm hơn dự định ban đầu, thế thôi! Dù ai cũng cho rằng, quyết định đó hơi ngông cuồng, nhưng em cũng biết tuổi trẻ của chúng ta “chẳng hai lần thắm lại” mà, đúng không?

Em và tôi, chúng ta không mơ tưởng rằng mình đủ tài giỏi, đủ điều kiện để đi và viết thành sách như Huyền Chip, được cả cộng đồng ngưỡng mộ và tán thưởng, điều đó không hề dễ dàng gì. Nhưng chúng ta cũng có thể tự viết nên cuốn sách của cuộc đời mình mộc mạc và chân thành.

Tin rằng những trải nghiệm sau mỗi chuyến đi sẽ mang đến thật nhiều điều thú vị, gom vào hành trang của em. Tôi vẫn muốn thấy em lớn hơn, vững vàng hơn nữa trong tương lai. Tôi không đủ quả quyết để quyết định thay em điều gì, tôi chỉ tự huyễn hoặc rằng mình có khả năng lắng nghe, để rồi cười trấn an và chúc em may mắn.

Em! Ngoài balô, sổ tay, bút viết, có lẽ em cần thêm một cái máy ảnh nữa, hãy ghi lại những khoảnh khắc tuyệt đẹp ở từng nơi mà em ghé qua. Mong những trải nghiệm sắp tới của em đầy sắc thái. Bởi cuộc đời này có bao lâu mà phải để dành, cứ đi thôi để đời không hối tiếc!

dong_5

Ngày 28 tháng 4 năm 2014

Tôi tiễn em lên chuyến xe sớm nhất tới thành phố sương mà em mong ước. Tôi gửi tặng em món quà là chiếc khăn len quàng cổ với tone màu em thích, kèm lá thư tay tôi viết vội:

“Này em!

Những năm tháng chúng ta sống trên cõi đời này, thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đầy mộng mơ và tươi đẹp nhất rồi đấy. Đứng trước những ngã rẽ trong hành trình mới, có những quy luật tất yếu của cuộc sống mà người trẻ chúng ta phải gánh vác, không ít lần những mộng mơ, những hoài bão ấy phải chấp nhận đánh đổi, hụt hẫng, lung lạc niềm tin. Nhưng tôi và em, chúng ta đều biết rằng, thanh xuân ấy chỉ một lần có được. Nếu không biết nắm giữ, không sống nhiệt tâm thì sẽ phải đối diện với những hèn nhát và chây lười để rồi mãi ân hận ở những tháng ngày về sau.

Nên tôi mong em đừng e ngại trước những thử thách mới, bởi em có dám sống cùng nó, em mới biết giới hạn của bản thân mình tới đâu. Sai lầm hay thất bại đều là những trải nghiệm. Cho dù có phải đánh đổi thế nào thì nó đều quý giá trong hành trang trưởng thành của em. Em còn trẻ, cơ hội luôn ở phía trước.

Thanh xuân của tôi và em vẫn hay trầm trồ trước những hình thức, mẫu mã, hào nhoáng đẹp đẽ bề ngoài rồi gạt đi biết bao điều mộc mạc, đơn sơ mà ta không biết chính những mộc mạc, đơn sơ ấy luôn ẩn chứa những giá trị chân thành nhất, đáng trân quý.

Tôi vẫn luôn mong thanh xuân của em, của tôi, chúng ta hãy học biết khiêm nhường. Thanh xuân là những tháng năm chúng ta dễ cao ngạo và chẳng chịu cúi đầu nhìn xuống. Tâm thế của mỗi chúng ta chẳng phải là tâm thế của sự học hỏi sao? Chẳng có quả ngọt nào từ trên trời rớt xuống, mà nhất định phải dày công ươm mầm, phải nảy nở, cùng chịu sương gió, nắng nôi khó nhọc, chịu vun trồng cắt tỉa rồi mới trông chờ ngày mùa bội thu, đúng không em?

Hãy biết lắng nghe em nhé! Lắng nghe từ những điều nhỏ nhặt mà em chưa từng để ý.

Chỉ khi ta trải qua những thương tổn, tự mình chống chọi với những hoang hoải của năm tháng, chúng ta mới học được cách quý trọng hiện tại. Thời gian có thể làm hao mòn nhiều thứ, nhưng những trải nghiệm của thời thanh xuân này sẽ hun đúc nên bản lĩnh cho tôi và em.

Cuộc đời này, một trong những điều ái ngại nhất vẫn là chúng ta đứng bên ngoài cuộc đời của nhau, nhưng lại vội vàng phán xét bất kỳ điều gì về nhau.

Chẳng ai ngây ngô đến mức lại tự mình lựa chọn sai lầm hay đau khổ, đúng không? Vậy nên, tôi luôn tâm niệm rằng, mọi chuyện vốn dĩ đều có nguyên do của nó, mỗi trải nghiệm của bản thân, chúng ta ít nhiều đều phải có sự đánh đổi. Hãy để lòng mình mở ra và hãy để tâm trước khi phán xét.

Mong thanh xuân của em và tôi luôn biết sống trọn vẹn, để không phải ngoái đầu mà luyến tiếc những điều đã qua.

Thanh xuân này, tôi mong em và tôi hãy luôn bình thản, nỗi buồn hay những ngày âm u mù mịt sẽ có trong cõi đời thôi. Hãy để thời gian giúp chúng ta học cách bình thản và nhẹ nhàng đối diện với nó. Có hoảng hốt hay trốn tránh cách nào thì cũng đến lúc chúng ta phải chiến đấu.

Thanh xuân này, tôi mong em đừng ảo tưởng những điều xa xôi mà phải biết thức tỉnh, để dành toàn bộ thời gian vun vén cho ước mơ, cho đam mê tốt đẹp của chính mình. Thời gian cứ vùn vụt trôi, sẽ có một ngày, em nhận ra rằng, mọi hờn giận, sân si chẳng có nghĩa lý gì cả, cả buồn thương yêu ghét trên đời rồi sẽ chỉ còn là hoài niệm. Chỉ có tình yêu thương chân thành mới lấp đầy mọi hiềm nghi, toan tính. Buông bỏ chấp niệm là cách để tâm hồn mình an nhiên.

thanh_-_xuan_54

Thanh xuân này, nhất định em hãy dành nhiều thời gian cho gia đình. Em biết không, đường đời thênh thang, rồi em sẽ như cánh chim trời bôn ba khắp nơi, có khi là dọc ngang mọi miền của đất nước hay thậm chí là những phương trời xa lạ xa cách quê hương những dặm dài. Khi ấy em mới thấm thía được thế nào là hạnh phúc, thế nào là bình yên, đó là chính lúc em được trở về dưới mái nhà yên ấm, có cha, có mẹ, được sống với những điều giản đơn, bình dị. Cha mẹ có trách mắng, có răn bảo em nghiêm khắc cũng là mong em trưởng thành, để em biết vững tin vào tương lai, mạnh mẽ trước những bão giông của cuộc đời, hãy luôn khắc ghi và biết ơn công lao sinh thành dưỡng dục của mẹ cha, em nhé!

Tôi mong em có thêm nhiều chuyến đi thật ý nghĩa. Đi nhiều không phải để thể hiện điều gì, cũng chẳng phải là sống ảo thêm được những tấm hình chất lừ. Mà đi là để gặp gỡ vô vàn những mảnh đời ngoài kia, tìm hiểu thêm nhiều nét văn hoá mới, thưởng thức biết bao hương vị độc đáo khác. Đi là để thay đổi: thay bớt đi những điều cũ mèm và đổi lấy những điều thú vị cho tâm hồn mình. Hãy để những chuyến đi của em thật sự bổ ích. Đi - trở về - đổi thay!

Hy vọng những ngày tháng thanh xuân này, dù cho phải tất bật đến chừng nào, hối hả biết bao nhiêu chăng nữa, em cũng đừng quên dành cho bản thân mình mỗi ngày một chút thảnh thơi sau những bộn bề. Nhờ khoảng không tĩnh lặng để nhìn lại bản thân mình, để những khi chênh vênh trên chặng đường mới, em vẫn có đủ năng lượng để mạnh mẽ bước tiếp và kiên trì đến cùng. Mong em đừng sống bằng dư luận trên môi miệng người khác mà đánh mất chính mình, hãy cứ chân thành và hãy luôn là chính em. Bởi em chính là một nguyên bản thú vị của cuộc sống này.

Và em ơi! Sẽ có những ơn nghĩa trong đời này mà chúng ta may mắn nhận được từ người khác, thường thì người ta trao đi một cách vô vị lợi, họ sẵn lòng cho đi và xem những ơn nghĩa đó là điều tử tế bình thường cần phải làm. Nhưng đối với bản thân chúng ta, khi trưởng thành, khi đối mặt và trải qua những khó khăn, tôi mong em biết rằng, tất cả điều đẹp đẽ trong đời này đều mang nhiều ý nghĩa to lớn. Hãy học cách lưu tâm mỗi ngày.

Mong cho em luôn biết nhìn lại, mạnh dạn đổi thay để có thể tươi cười mãi với thanh xuân này và không có gì phải hối tiếc khi tháng ngày tuổi trẻ dần cạn kiệt.

Gửi em - bằng tất cả thương yêu!”

Ngày 28 tháng 5 năm 2014

Tôi nhận được thư em gửi về từ Đà Lạt:

“Anh thương mến!

Vậy là tròn một tháng em khăn gói lên Đà Lạt. Dạo này Sài Gòn chắc sắp bước vào mùa mưa, thời tiết có oi ả lắm không anh? Anh sẽ phải ghen tị với em vì thời tiết nơi em đang ở cực kỳ thú vị, một ngày trải qua cảm giác của bốn mùa. Sáng sớm Đà Lạt chùng chình trong sương lạnh và nắng nhẹ buổi ban trưa. Mấy buổi chiều, em hay dạo quanh bờ hồ Xuân Hương mà ngỡ đang bước đi trong những ngày thu xứ Huế. Đêm tối ở đây không khí bắt đầu trở lạnh, em khoác thêm chiếc áo để giữ ấm khi lang thang trong chợ đêm với tấp nập những hàng quán cùng tiếng cười nói của mọi người xung quanh, những du khách say yêu Đà Lạt như em.

Anh biết không, đến giờ này em vẫn không hối hận vì quyết định bỏ mọi thứ để lên đây, dù công việc hiện tại chỉ giúp em duy trì cuộc sống chứ không có dư dả như ở Sài Gòn nhưng với em như vậy là đủ. Ngoài giờ làm việc, em tranh thủ đến những địa điểm em đã lên kế hoạch từ trước, tối về em ghi chép tất cả cảm xúc của mình vào nhật ký. Cuộc sống của em trôi qua bình lặng, nghe thì có vẻ nhàm chán nhưng em thấy yêu vô cùng trải nghiệm này.

Anh có tin rằng con người nơi đây hiền hòa và chân chất như miền Trung thương yêu quê mình không, ai cũng sẵn sàng giúp đỡ và động viên em.

Em gặp được cô chủ nhà thân thiện dễ mến, bao nhiêu rau củ quả trong vườn cô ấy mời em cứ hái tự nhiên, mà anh biết đấy, Đà Lạt nổi tiếng với nhiều loại rau củ trái cây tươi ngon, thế là em cũng nhân cơ hội này để giúp cô chăm sóc vườn, tập tành làm một cô nông dân thực thụ. Biết đâu sau này em có một ngôi nhà gỗ và một vườn rau nhỏ cho riêng mình ở trên này thì sao.

Ở chỗ làm, em kết thân với những người bạn mới, em hay kể về Sài Gòn cho đồng nghiệp, còn họ hướng dẫn em làm quen với mọi thứ trên này. Cuộc sống cứ thế an yên trôi. Em chưa biết được sẽ gắn bó với nơi này thêm bao lâu nữa, có lẽ đến khi khát khao chuyến đi khác thì mới đến lúc nói lời tạm biệt.

Cảm ơn anh đã luôn đồng hành với em, đọc thư anh mà thấy xúc động vô cùng. Em biết rằng, ở nơi xa xôi đó có người luôn ủng hộ và cho em những lời khuyên chân thành nhất.

Em gửi cho anh chút đặc sản của Đà Lạt, mứt dâu em tự tay làm và bông Atiso e  phơi khô đấy nhé. Chúc anh luôn yên lành.

Chào anh.”

Gấp lá thư của em lại, tôi thấy vui biết chừng nào, chắc chắn trên hành trình mới đó có biết bao điều thú vị mà em đã trải qua, những bài học không có trong bất kì cuốn sách giáo khoa nào, đó là những trải nghiệm thực tế đáng trân trọng của tuổi trẻ. Em xứng đáng có được những điều tốt đẹp đó, bởi vì em dám sống, dám ước mơ và dấn thân.

Ngày 20 tháng 5 năm 2021

Lúc này, em đã là bà mẹ bỉm sữa của một bé gái kháu khỉnh. Em đã đi được nhiều nơi và vẫn đủ đầy khát khao về những chuyến đi mới, từ giờ những chuyến đi của em đã có thêm người đồng hành. Tôi chúc cho em mãi hạnh phúc bên tổ ấm nhỏ của mình, nơi đó sẽ luôn rộn ràng tiếng cười nói. Chúc cho những chuyến đi của gia đình em đầy ắp những điều thú vị.

Có nhiều điều để nhắc nhớ về hôm qua, về ngày mai nhưng hãy cứ trân quý hiện tại. Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Tác giả: Vô Tận

Giọng đọc: Hà Diễm và Sand

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Vô Tận

“Có những con đường phải tự mình đi đến tận cùng, mới đủ sức nói chuyện với trái tim.”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top