Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn có hạnh phúc không?

2021-12-15 00:05

Tác giả: Lâu chủ vọng nguyệt Giọng đọc: Thắng Leo

Bạn thân mến! Bạn có đang hạnh phúc không? Bạn nghĩ thế nào về hạnh phúc? Phải làm sao để có được một cuộc sống hạnh phúc? Bạn đọc với nickname Lâu chủ vọng nguyệt đã gửi đến Blog Radio một lá thư tâm sự về hạnh phúc. Bạn cũng có lúc trăn trở với những câu hỏi Hạnh phúc là gì? Mình đang sống vì điều gì? Đi đâu để tìm thấy hạnh phúc? Và dường như bạn đã tìm ra câu trả lời cho chính mình. Hãy để Blog Radio cùng Lâu chủ vọng nguyệt lan tỏa niềm hạnh phúc này đến bạn nhé!

Bạn nghĩ thế nào về hạnh phúc?                      

Bạn nghĩ một người như thế nào thì được gọi là hạnh phúc?

Để định nghĩa được hạnh phúc, có lẽ ở độ tuổi vẫn đang còn nằm phía sườn bên này ngọn núi của tôi thì quả là không xứng, nếu nói một cách chắc như đinh đóng cột thì người ta lại bảo là đứa khoác lác. Nên chúng ta ở đây chỉ là đang bàn luận với nhau về hạnh phúc thôi nhé.

Khi tôi đang mất phương hướng và bị kẹt lại ở hàng loạt câu hỏi "Mình đang sống vì điều gì? Mục đích sống của mình là hạnh phúc sao? Bằng cách nào? Bằng cách cố gắng kiếm thật nhiều tiền để cuộc sống được thoải mái ư? Nhưng khi nhiều tiền cuộc sống có thực sự thoải mái không, hay mỗi ngày trôi qua đều thật vất vả và mệt mỏi, tiền làm ra cũng chẳng có thời gian tiêu. Nhưng nếu mình muốn một ngày trôi qua tự do theo ý mình thì về tinh thần nó thoải mái thật, nhưng lại chật vật về vật chất.

Những lúc như vậy, tôi thường vớ đại một người rồi thẫn thờ hỏi "Hạnh phúc là gì? Bạn có đang hạnh phúc không?" Có người nói với tôi rằng hạnh phúc là khi có đủ những thứ mình muốn. Và cũng có người lại bảo rằng hạnh phúc là khi ta hài lòng về tất cả những thứ ở hiện tại. Nếu mà nghĩ vậy thì liệu có đúng không, khi mà lòng tham cũng như mong muốn của con người là vô đáy.

blogradop-ban-co-hanh-phuc-khong

Vậy nên đã là con người thì không bao giờ đạt đến giới hạn đủ cả. Bao giờ mới có đủ, bao giờ mới thực sự hài lòng. Khi bạn đứng ở vị trí này, nhìn người khác đứng ở vị trí kia, một vị trí tròn trịa hơn nơi bạn đang đứng . Bạn liền nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc khi được như người đó, đứng ở vị trí đó. Nhưng không, bạn không hề biết răng người đang đứng ở vị trí tròn trịa đó, họ lại không cảm thấy hạnh phúc vì họ lại đang mải mê nhìn về một vị trí khác, tròn hơn. Cứ người nhìn người vậy thì chẳng có ai hạnh phúc cả và cũng chẳng có một chuẩn mực hạnh phúc nào cho tất cả mọi người. Nói đến đây thì thật hụt hẫng phải không. Vì nếu thật vậy thì rút cuộc mình đang sống vì điều gì? Chỉ để tồn tại, hít thở không khí, ăn uống để không chết đi thôi sao. Nhưng thật ra hạnh phúc vẫn có, nó vẫn tồn tại. Nó tồn tại trong chính suy nghĩ của chúng ta.

Mãi cho đến khi tôi bắt gặp một người đàn ông bị mù đang nằm đung đưa trên võng trước thềm nhà nghe radio, một tay cầm chiếc quạt giấy thỉnh thoảng lại phẩy phẩy theo nhịp, toàn bộ cơ mặt giãn ra. Từ con người đó tôi thấy toát ra một vẽ bình yên đến lạ, khiến tôi không thể lướt qua mà phải dừng chân lại.

“Chắc đây là buổi chiều tuyệt vời nhất của dượng phải không?”.

“Cũng đúng, mà cũng sai. Đây đúng là buổi chiều tuyệt vời, nhưng không phải tuyệt vời nhất. Bởi vì, đối với dượng ngày nào cũng tuyệt vời cả”.

Tôi ngơ người, rồi nghĩ “Một người chẳng thể nhìn thấy thế giới bên ngoài tròn vuông thế nào thì sao lại tự tin nói ra câu đó nhỉ?

“Dượng cảm thấy thế nào khi không ngắm được sự rực rỡ của hoàng hôn? Dượng không cảm thấy oán hận ông trời vì đã lấy đi đôi mắt của mình sao?”

“Sao phải oán hận ông trời. Cuộc sống luôn có những biến số để cân bằng tất cả mọi thứ. Mặc dù không nhìn thấy cảnh tượng rực rỡ của hoàng hôn, nhưng thay vào đó dượng lại cảm nhận được sự ấm áp dịu dàng của ánh nắng vỗ nhẹ lên da mình, nghe được rất rõ tiếng gió vi vu từ xa tiến lại gần, đi qua tai, rồi mất hút. Những điều đó chắc gì những người bình thường vì bận quan sát xung quanh mà có thể cảm nhận được”.

nham_dan_3

Hai mắt tôi mở to, hai tay buông lỏng như vừa mới nghe được tin phóng thích sau những ngày bị giam giữ.Quả đúng, hạnh phúc chỉ nằm trong cách nghĩ của mình, và suy nghĩ thì ai cũng có thể khống chế được, nên hạnh phúc ai cũng có thể nắm bắt. Nếu bạn cảm thấy hôm nay mình hạnh phúc thì đó là hạnh phúc. Hôm nay mình buồn bực, chán nản thì đó cũng là hạnh phúc.

Thật vô lý phải không. Nhưng hạnh phúc không phải là niềm vui. Hạnh phúc là bạn cảm nhận được mình đang sống chứ không phải đang tồn tại. Bạn có thể trải qua những vui buồn của cuộc sống, cảm nhận được từng cung bậc cảm xúc. Bạn có thể nếm được vị ngọt của bánh, sự nóng nực của mùa hè, bạn có thể vui vì cào được thẻ trúng thưởng hay thậm chí có thể buồn vì bị phản bội, bực tức khi phải đứng giữa trời nắng một tiếng đồng hồ vì kẹt xe. Những điều đơn giản này nếu không thể tự mình làm được mới gọi là bất hạnh.

Đi thăm chị họ tôi trong bệnh viện, vòng qua khu hồi sức tích cực, nhìn những bệnh nhân nằm đó, không tự ăn được, không tự đi đại tiện được, ngay đến cả việc thở họ cũng không tự làm được. Tôi thầm nghĩ, không biết bây giờ trong đầu họ đang nghĩ gì.

Bạn muốn nhận biết được bản thân mình có đang hạnh phúc không thì hãy tự hỏi một câu “Ngày mai mình có muốn tiếp tục được sống tiếp nữa không” nếu bạn trả lời “có” thì tức là bạn đang hạnh phúc rồi đấy. Làm gì có người bất hạnh nào lại muốn ngày mai mình vẫn phải sống tiếp cơ chứ. Nếu bạn vẫn muốn sống vào ngày mai thì chắc chắn là bạn đang hạnh phúc.

Vậy nên, hãy cố cảm nhận hạnh phúc đi. Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

Bài viết: Bạn có hạnh phúc không

Tác giả: Lâu chủ vọng nguyệt

Giọng đọc: Thắng Leo

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Lâu chủ vọng nguyệt

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

Replay Blog Radio: Vì anh là bến đỗ của em

Replay Blog Radio: Vì anh là bến đỗ của em

Đàn ông, họ không cần phải để ý những chuyện nhỏ nhặt như vậy, họ chỉ cần ở bên cạnh người phụ nữ của họ mà thôi. Đêm nay anh ở bên cô. Nhưng còn đêm mai, rồi đêm mai nữa, những đêm mai nữa?

back to top