Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn có hạnh phúc không?

2021-12-15 00:05

Tác giả: Lâu chủ vọng nguyệt Giọng đọc: Thắng Leo

Bạn thân mến! Bạn có đang hạnh phúc không? Bạn nghĩ thế nào về hạnh phúc? Phải làm sao để có được một cuộc sống hạnh phúc? Bạn đọc với nickname Lâu chủ vọng nguyệt đã gửi đến Blog Radio một lá thư tâm sự về hạnh phúc. Bạn cũng có lúc trăn trở với những câu hỏi Hạnh phúc là gì? Mình đang sống vì điều gì? Đi đâu để tìm thấy hạnh phúc? Và dường như bạn đã tìm ra câu trả lời cho chính mình. Hãy để Blog Radio cùng Lâu chủ vọng nguyệt lan tỏa niềm hạnh phúc này đến bạn nhé!

Bạn nghĩ thế nào về hạnh phúc?                      

Bạn nghĩ một người như thế nào thì được gọi là hạnh phúc?

Để định nghĩa được hạnh phúc, có lẽ ở độ tuổi vẫn đang còn nằm phía sườn bên này ngọn núi của tôi thì quả là không xứng, nếu nói một cách chắc như đinh đóng cột thì người ta lại bảo là đứa khoác lác. Nên chúng ta ở đây chỉ là đang bàn luận với nhau về hạnh phúc thôi nhé.

Khi tôi đang mất phương hướng và bị kẹt lại ở hàng loạt câu hỏi "Mình đang sống vì điều gì? Mục đích sống của mình là hạnh phúc sao? Bằng cách nào? Bằng cách cố gắng kiếm thật nhiều tiền để cuộc sống được thoải mái ư? Nhưng khi nhiều tiền cuộc sống có thực sự thoải mái không, hay mỗi ngày trôi qua đều thật vất vả và mệt mỏi, tiền làm ra cũng chẳng có thời gian tiêu. Nhưng nếu mình muốn một ngày trôi qua tự do theo ý mình thì về tinh thần nó thoải mái thật, nhưng lại chật vật về vật chất.

Những lúc như vậy, tôi thường vớ đại một người rồi thẫn thờ hỏi "Hạnh phúc là gì? Bạn có đang hạnh phúc không?" Có người nói với tôi rằng hạnh phúc là khi có đủ những thứ mình muốn. Và cũng có người lại bảo rằng hạnh phúc là khi ta hài lòng về tất cả những thứ ở hiện tại. Nếu mà nghĩ vậy thì liệu có đúng không, khi mà lòng tham cũng như mong muốn của con người là vô đáy.

blogradop-ban-co-hanh-phuc-khong

Vậy nên đã là con người thì không bao giờ đạt đến giới hạn đủ cả. Bao giờ mới có đủ, bao giờ mới thực sự hài lòng. Khi bạn đứng ở vị trí này, nhìn người khác đứng ở vị trí kia, một vị trí tròn trịa hơn nơi bạn đang đứng . Bạn liền nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc khi được như người đó, đứng ở vị trí đó. Nhưng không, bạn không hề biết răng người đang đứng ở vị trí tròn trịa đó, họ lại không cảm thấy hạnh phúc vì họ lại đang mải mê nhìn về một vị trí khác, tròn hơn. Cứ người nhìn người vậy thì chẳng có ai hạnh phúc cả và cũng chẳng có một chuẩn mực hạnh phúc nào cho tất cả mọi người. Nói đến đây thì thật hụt hẫng phải không. Vì nếu thật vậy thì rút cuộc mình đang sống vì điều gì? Chỉ để tồn tại, hít thở không khí, ăn uống để không chết đi thôi sao. Nhưng thật ra hạnh phúc vẫn có, nó vẫn tồn tại. Nó tồn tại trong chính suy nghĩ của chúng ta.

Mãi cho đến khi tôi bắt gặp một người đàn ông bị mù đang nằm đung đưa trên võng trước thềm nhà nghe radio, một tay cầm chiếc quạt giấy thỉnh thoảng lại phẩy phẩy theo nhịp, toàn bộ cơ mặt giãn ra. Từ con người đó tôi thấy toát ra một vẽ bình yên đến lạ, khiến tôi không thể lướt qua mà phải dừng chân lại.

“Chắc đây là buổi chiều tuyệt vời nhất của dượng phải không?”.

“Cũng đúng, mà cũng sai. Đây đúng là buổi chiều tuyệt vời, nhưng không phải tuyệt vời nhất. Bởi vì, đối với dượng ngày nào cũng tuyệt vời cả”.

Tôi ngơ người, rồi nghĩ “Một người chẳng thể nhìn thấy thế giới bên ngoài tròn vuông thế nào thì sao lại tự tin nói ra câu đó nhỉ?

“Dượng cảm thấy thế nào khi không ngắm được sự rực rỡ của hoàng hôn? Dượng không cảm thấy oán hận ông trời vì đã lấy đi đôi mắt của mình sao?”

“Sao phải oán hận ông trời. Cuộc sống luôn có những biến số để cân bằng tất cả mọi thứ. Mặc dù không nhìn thấy cảnh tượng rực rỡ của hoàng hôn, nhưng thay vào đó dượng lại cảm nhận được sự ấm áp dịu dàng của ánh nắng vỗ nhẹ lên da mình, nghe được rất rõ tiếng gió vi vu từ xa tiến lại gần, đi qua tai, rồi mất hút. Những điều đó chắc gì những người bình thường vì bận quan sát xung quanh mà có thể cảm nhận được”.

nham_dan_3

Hai mắt tôi mở to, hai tay buông lỏng như vừa mới nghe được tin phóng thích sau những ngày bị giam giữ.Quả đúng, hạnh phúc chỉ nằm trong cách nghĩ của mình, và suy nghĩ thì ai cũng có thể khống chế được, nên hạnh phúc ai cũng có thể nắm bắt. Nếu bạn cảm thấy hôm nay mình hạnh phúc thì đó là hạnh phúc. Hôm nay mình buồn bực, chán nản thì đó cũng là hạnh phúc.

Thật vô lý phải không. Nhưng hạnh phúc không phải là niềm vui. Hạnh phúc là bạn cảm nhận được mình đang sống chứ không phải đang tồn tại. Bạn có thể trải qua những vui buồn của cuộc sống, cảm nhận được từng cung bậc cảm xúc. Bạn có thể nếm được vị ngọt của bánh, sự nóng nực của mùa hè, bạn có thể vui vì cào được thẻ trúng thưởng hay thậm chí có thể buồn vì bị phản bội, bực tức khi phải đứng giữa trời nắng một tiếng đồng hồ vì kẹt xe. Những điều đơn giản này nếu không thể tự mình làm được mới gọi là bất hạnh.

Đi thăm chị họ tôi trong bệnh viện, vòng qua khu hồi sức tích cực, nhìn những bệnh nhân nằm đó, không tự ăn được, không tự đi đại tiện được, ngay đến cả việc thở họ cũng không tự làm được. Tôi thầm nghĩ, không biết bây giờ trong đầu họ đang nghĩ gì.

Bạn muốn nhận biết được bản thân mình có đang hạnh phúc không thì hãy tự hỏi một câu “Ngày mai mình có muốn tiếp tục được sống tiếp nữa không” nếu bạn trả lời “có” thì tức là bạn đang hạnh phúc rồi đấy. Làm gì có người bất hạnh nào lại muốn ngày mai mình vẫn phải sống tiếp cơ chứ. Nếu bạn vẫn muốn sống vào ngày mai thì chắc chắn là bạn đang hạnh phúc.

Vậy nên, hãy cố cảm nhận hạnh phúc đi. Hạnh phúc đang ở ngay trong đầu bạn, ở ngay trong từng chi tiết hằng ngày bạn đang trải qua. Đừng cố tìm kiếm ở đâu xa xôi. Hạnh phúc là do bạn tạo ra. Và cũng đừng cho mình là người bất hạnh vì làm gì có người bất hạnh nào lại muốn được sống tiếp phải không? Lạc quan lên nhé.

Bài viết: Bạn có hạnh phúc không

Tác giả: Lâu chủ vọng nguyệt

Giọng đọc: Thắng Leo

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Lâu chủ vọng nguyệt

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top