Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

2021-04-20 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Thắng Leo

blogradio.vn - Tôi không dám yêu cậu vì sợ cậu lại như những người khác bỏ rơi tôi một lần nữa, nhưng cậu vẫn luôn kiên trì theo đuổi tôi khiến con tim nhỏ bé này của tôi đã tan chảy vì sự ngọt ngào cậu dành cho tôi mất rồi. Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau.Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

***

Có đôi lúc chúng ta tự hỏi tình yêu là gì nhỉ? Tình yêu là thứ cảm xúc gì đó khiến cho người ta vấn vương, có lúc thật hạnh phúc, có lúc lại khiến ta tan nát cõi lòng. Tình yêu đến với mỗi người chúng ta một cách bất chợt mà không hề có sự thông báo nào, chỉ là trong một khoảnh khắc nào đó ta đã lỡ đắm say một bóng hình. Tình yêu vốn dĩ là thế đến và đi một cách nhanh chóng để lại trong ta biết bao hoài niệm, tiếc thương về một mối tình dang dở. Không biết có bao nhiêu lần bị tổn thương trong tình yêu, ta đã nhủ lòng sẽ không yêu thêm một ai nữa nhưng rồi tình yêu đến bất chợt làm trái tim ta bồi hồi,xao xuyến. Và một lần nữa chúng ta lại chìm đắm trong dư vị ngọt ngào của tình yêu. Và khoảnh khắc đó tôi đã gặp được cậu - người ngang qua đời tôi.

Đã có biết bao lần tôi tưởng tượng ra hình tượng người yêu trong tương lai của mình, đặt ra những tiêu chuẩn, nhưng tất cả đều vô nghĩa khi duyên số cho tôi gặp được cậu. Cậu không phải là hình mẫu trong trí tưởng tượng của tôi nhưng sao ngay từ lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã lỡ say cậu mất rồi. Tôi thích vẻ ngoài lạnh lùng cậu và thích cả sự ấm áp bên trong của cậu nữa. Chắc hẳn cậu có rất nhiều người theo đuổi cậu nhỉ? Nhưng sao cậu lại thích một cô bé như tôi. Tôi không dám yêu cậu vì sợ cậu lại như những người khác bỏ rơi tôi một lần nữa, nhưng cậu vẫn luôn kiên trì theo đuổi tôi khiến con tim nhỏ bé này của tôi đã tan chảy vì sự ngọt ngào cậu dành cho tôi mất rồi. Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau.

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Thời gian trôi qua, cậu cũng dần thay đổi, tôi không hiểu lí do vì sao, là do cậu không còn yêu tôi nữa hay do tôi chưa đủ tốt. Bỗng một ngày tôi phát hiện ra cậu có một mối quan hệ đặc biệt với cô bạn thân của cậu, nhìn cách cậu đối xử với cô ấy giống cách cậu từng đối xử với tôi trước đây vậy. Đầu tôi bỗng chốc trống rỗng, tôi không dám nghĩ thêm gì nữa. Cậu từng thích cô ấy, nhưng vì lí do nào đó nên cậu đã bỏ lỡ cô ấy, giờ cô ấy trở về rồi cậu lại bỏ rơi tôi chạy đến bên cô ấy. Tôi không trách cậu vì tình yêu không có lỗi, nhưng tất cả cậu dành cho tôi bấy lâu nay đều là dối trá sao, tôi không muốn tin nhưng đó là sự thật không thể thay đổi. Cậu vẫn còn yêu cô ấy, cậu chỉ xem tôi là người thay thế, cuối cùng cậu biến tôi thành kẻ thứ ba trong cuộc tình của hai người. Cảm giác đó thật đau đớn, như có hàng ngàn hàng vạn con dao đang găm vào trái tim tôi khiến nó rỉ máu.

Lí trí nói "tôi hận cậu" sao con tim lại đáp trả "tôi vẫn yêu cậu". Tôi không đủ can đảm để hỏi cậu, sợ chỉ nhận lại toàn lời dối trá. Tôi trả tự do cho cậu rồi đấy, cậu đi đi. Mối quan hệ của chúng ta kết thúc thật rồi. Chỉ mong sau này cậu đừng yêu cô ấy như cách cậu từng yêu tôi, đau lắm đấy. Dù những ngày tháng tiếp theo không còn cậu bên cạnh sẽ rất khó khăn, tôi phải thay đổi thói quen của mình, quên đi cách chờ đợi tin nhắn, quên đi sự quan tâm, yêu thương của cậu dành cho tôi.

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Tôi vẫn luôn tin rằng thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương lòng, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi, tôi sẽ sớm quên được cậu. Dù chỉ cùng nhau đi một đoạn đường ngắn, nhưng cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp này của tôi, cảm ơn cậu đã đến dạy tôi biết yêu thương một người .

Tình yêu 17 tuổi của tôi kết thúc rồi.

Chúng ta rồi sẽ thôi động lòng khi nghe đến tên ai đó

Bạn có từng yêu thầm một ai đó rất lâu chưa ? Tôi thì có. Tôi đã từng ngây ngô mà theo đuổi một người trong độ tuổi đẹp nhất của đời người. 

Tôi gặp anh lần đầu năm 15 tuổi. Giữa biển người mênh mông vào hôm chào cờ đầu tiên của lớp 10, tôi đã trông thấy anh. Anh là lớp trưởng lớp 11, vóc dáng cao gầy đầy thu hút. Anh nở nụ cười, đại diện hội học sinh phát biểu cảm nghĩ của mình ngày tựu trường, ngay từ giây phút đó, tôi biết, mối tình đầu của mình đã đến rồi. 

Anh như ánh nắng mặt trời buổi ban mai, chiếu sáng vào tâm hồn của bất kỳ ai tiếp cận nhưng lại không thể nào nắm bắt được trong tầm tay mình. Tôi đã vì anh mà xin phép được làm lớp trưởng, chỉ mong được gặp anh nhiều lần hơn nữa. Nhưng rất tiếc, suốt những năm tháng đó, anh chưa từng nhớ đến tên tôi. 

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Yêu thầm làm bản thân tôi trở nên ngốc đi, tôi cố gắng yêu thích hết thảy mọi thứ thuộc về anh, từ sở thích cho đến thói quen. Anh thích ăn mì trứng ở căntin trường, tôi ngày nào cũng ăn đến mức nổi đầy nhiệt miệng. Anh thích học môn Lý và Hóa, tôi vì anh mà đi thi khối A dù tôi là học sinh trong đội tuyển Văn của trường. 

Những lúc không có người đi bên cạnh, anh thích vừa đi vừa ngắm bóng mình in trên mặt đất. Anh vĩnh viễn không bao giờ biết, sau lưng anh luôn có một cô gái cũng đang nhìn bóng mình ngay dưới chân. 

Yêu chính là như vậy, dù cho bạn có cận đến mức không thấy được chữ trắng trên nền bảng đen, cũng có thể nhìn thấy rõ ràng người mình yêu giữa hàng nghìn con người khác. Cho dù chỉ là một cái lưng, hay một bóng hình lướt nhẹ qua, tôi cũng có thể nhận ra được đó là anh. Thanh xuân của tôi chính là vậy, là yêu thầm một người điên cuồng đến như thế.

Về sau, anh thi đậu công nghệ thông tin của đại học Khoa học tự nhiên, với số điểm cao ngất ngưởng. Tôi vừa mừng, lại vừa lo. Mừng vì anh thật giỏi giang, có thể đậu vào ngôi trường anh mong muốn. Nhưng tôi lại lo, lo vì mình không thể đậu cùng anh, được chân chính nhìn thấy anh mỗi ngày như trước. 

Từ đó, tôi điên cuồng học, nuôi niềm hy vọng lớn lao mà chỉ mình tôi biết. Một năm sau đó, tôi đậu vào ngành công nghệ sinh học của trường. Tôi đã mừng như phát điên khi biết mình sắp được chân chính nhìn thấy anh. 

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Và suốt 3 năm Đại học, mọi thứ vẫn hệt như quá khứ khi xưa, anh vẫn đi trước, còn tôi, vẫn vĩnh viễn ở phía sau tựa như vốn dĩ nó phải thế. Có đôi lần anh chợt quay lại, trông thấy tôi, tôi cũng chỉ ngượng ngùng cười trừ với anh rồi giả vờ như mọi thứ là tình cờ. Anh cũng chỉ nở nụ cười đáp lại, đến cuối cùng, chúng tôi vẫn chưa nói với nhau dù chỉ một câu xin chào. 

Ngày tốt nghiệp, anh chụp ảnh và ôm hôn một cô gái, giây phút đó, tôi biết, mình đã thất tình mất rồi. Tôi cầm bó hoa trên tay nhưng lại chẳng còn đủ dũng khí để tiến đến tặng nó cho anh nữa. Bó hoa rồi sẽ tàn, mối tình đầu của tôi cũng đã héo úa theo cách tự nhiên nhất như thế. 

Yêu thầm, vừa là dũng cảm, vừa là nhút nhát tự ti. Tôi đã rất dũng cảm, dũng cảm yêu một người lâu đến như vậy. Yêu một người tận từng ấy năm mà không cần dù chỉ một sự đáp trả mỏng manh. Nhưng tôi lại hèn nhát tột cùng, tôi ôm trọn mối tình đó không nói với bất kì một ai, càng chẳng dám nói ra lời tỏ tình, chỉ lẽo đẽo nhìn theo bóng lưng anh suốt 6 năm trời. 

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Cũng có đôi khi, tôi tự hỏi nếu ngày xưa mình tỏ tình, liệu anh có đồng ý và chúng tôi sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng rồi tôi không dám nghĩ nữa. Vì tôi đâu dám chắc rằng bên tôi anh sẽ hạnh phúc hơn người anh yêu hiện tại, tôi chưa bao giờ dám mạnh dạn tuyên bố mình tốt hơn bất kỳ ai trên đời. Đối với tôi, anh là ánh nắng ban mai, sưởi ấm cho vạn vật, còn tôi chỉ là phiến lá nhỏ mãi ngước nhìn anh trên cao, chỉ có đóa hoa đẹp nhất trần đời mới xứng đáng nhận được ánh nắng hạnh phúc đó. 

Đã 2 năm từ ngày tốt nghiệp, tôi bỏ cuộc hoàn toàn trong mối tình lặng thầm với anh. Những ngày đầu có vẻ khó khăn, nhưng dần, tôi cũng không còn đau lòng khi nghe đến cái tên của anh nữa. Tôi dành cho anh một sự tôn trọng, một chút yêu mến của mối tình đầu cất không nên lời của mình. Đương nhiên, cũng thầm chúc anh được hạnh phúc với sự lựa chọn của mình. Và thầm mong cho tôi sớm tìm được một nửa yêu thương của đời mình. 

Yêu thì hạnh phúc mà kết thúc thì lại đau

Giọng đọc: Thắng Leo

Sản xuất: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm chương trình:

Chúng ta, ai rồi cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác

Thật lạ, đôi khi người ta cố gắng thay đổi vì người mình thương, nhưng khi bản thân đã trở nên tốt hơn thì lại thấy người kia không còn hợp với mình nữa. Bản thân bây giờ chỉ có mình mới yêu được, không còn cảm giác với bất kỳ ai, tựa như tôi yêu chính bản thân mình vậy.

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Tình đẹp đến mấy cũng sẽ tàn phai

Những ngày mưa luôn khơi gợi trong lòng ta nhiều cảm xúc, nhớ nhung vì những gì đã qua. Đã từng có người che chung dưới một chiếc ô, người cầm tay ta trong những ngày mưa lạnh. Và rồi “ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây”, tình đẹp đến đâu cũng rồi đến lúc phai nhạt

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

back to top