Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngụy trang bằng những nụ cười

2021-12-08 00:05

Tác giả: Ahni Giọng đọc: Bạch Dương

Bạn thân mến. Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn. Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với tâm sự được gửi đến từ bạn Ahni.

Con người ý mà, giỏi nhất chính là ngụy trang!

Tôi từng là một đứa trẻ được cha mẹ quan tâm và hết sức bảo bọc. Tất cả mọi chuyện của tôi đều được gia đình dàn xếp sẵn. Cho đến một ngày tôi bước ra đời, thật sự chân ướt chân ráo ra xã hội mới thấy được mọi thứ mình nhận được từ gia đình đều không hề đơn giản. Gia đình cũng phải trả giá bằng mồ hôi nước mắt mới có thể cho tôi thứ tốt nhất.

Cứ mỗi lần nghĩ lại những đồng bạc lẻ tôi bỏ quên trong túi quần, rồi cứ thế cho vào máy giặt trong khi mẹ thường dặn tôi “nhớ lấy hết đồ trong túi quần ra!”. Đến một hôm cha mẹ đi làm sớm, ngủ dậy đói bụng, lục tung căn nhà nhưng chỉ tìm được một sấp tiền trong ngăn tủ của mẹ. Tôi nhận ra ngay đó là sấp tiền lẻ của tôi, hơi nhàu nát vì khô lại sau khi bị cho vào một trận cuồng phong của cái máy giặt. Một ngàn, hai ngàn, năm ngàn… tổng cộng cũng được mười mấy ngàn, số tiền này tôi có thể mua được một ổ bánh mỳ lót dạ. Nhớ lại những ký ức đó thật sự cảm thấy có lỗi với mẹ rất nhiều.

Bây giờ ra ngoài xã hội, không phải ai cũng sẽ đối tốt thật lòng với mình, cũng không phải ai cũng có thể châm chước cho những lỗi lầm của mình hết lần này đến lần khác như cha mẹ. Chỉ có cùng nhau cố gắng vì một mục địch chung, khi có cùng hướng đi, tự khắc mọi chuyện sẽ dễ thỏa hiệp hơn. Cũng có người trong công việc mà tìm được người hiểu mình rồi cùng giúp đỡ nhau, tìm được một người thật lòng thì họ quả là rất may mắn.

blogradio-nguy-trang-bang-nu-cuoi

Đi làm cũng được hai ba năm, mọi người thường hỏi tôi đã học được những gì ngoài kia. Có người bảo tôi khác dạo trước, nhìn trưởng thành hơn, cũng không quá phụ thuộc vào cha mẹ như trước, tự chăm sóc bản thân, học được cách kiếm tiền… Nhưng thật ra mỗi lần nghe họ hỏi, trong đầu tôi chỉ có một câu trả lời, đó chính là tôi học được cách “cười”. Hạnh phúc thì cười, thất tình cũng cười, được sếp khen cũng cười, bị mắng thì cố mà cười, cô đơn cũng cười, gặp khách khó tính cũng cười… tất cả đều quy ra “nụ cười”.

Càng trải nghiệm nhiều thì mới càng hiểu được “cuộc sống” thực sự là như thế nào. Có những thứ bắt buộc chúng ta phải tuân thủ thì mới có thể sống tốt một chút. Con người ý mà, việc gì cũng giỏi hơn các loài động vật khác, nhưng giỏi nhất chính là ngụy trang. Không phải là ngụy trang vẻ ngoài để tránh nguy hiểm như sâu bướm hay để săn mồi như cá chụp đèn. Thứ chúng ta ngụy trang chính là cảm xúc.

Giống như cái mà tôi học được, chính là biết cách “cười”. Để không ảnh hưởng đến người khác và công việc, ngụy trang mọi cảm xúc thành nụ cười - cái mà ai ra đường cũng muốn thấy, hơn là bắt gặp gương mặt giận dữ hay nước mắt lem nhem sau khi chia tay một mối tình mấy năm.

Kể cả tôi cũng thế. Dù là cười mục đích thương mại, cười an ủi, cười đồng cảm… thì cũng là dùng một con người khác để sống. Cuộc đời vốn như thế mà, trách nó quá nhẫn tâm, nhưng đôi lúc cũng phải nhìn lại. Có thể bản thân vẫn chưa tìm được cách để thích nghi hoặc vì ngụy trang quá lâu mà đánh mất con ngươi thật sự của mình.

Cha tôi từng nói “Không có ai đáng bị những cảm xúc tiêu cực của con dằn vặt cả. Chỉ trừ những người thật sự có lỗi với con mà thôi.”

Có một lần tôi đã khóc trước tất cả các đồng nghiệp của mình, lúc ấy mới chỉ đi làm được hơn một tuần. Đơn giản là vì công việc mới tôi chưa kịp thích nghi, mọi người lại hơi dồn ép và tôi cũng vừa trải qua cú sốc mất người thân. Nên tôi đã khóc, khóc rất to dọa mọi người khiếp vía, may mà hôm đó sếp không có đi làm. Nhớ lại đôi lúc thấy bản thân buồn cười thật, sau hôm khóc đó tôi cứ tưởng hôm sau đi làm công ty sẽ đầy rẫy tin đồn về tôi. Rồi tôi sẽ bị nhòm ngó, bị mỉa mai, bị cô lập và tôi sẽ bị sa thải. Nhưng cuối cùng chào đón tôi lại là một không khí làm việc bình thường như mọi ngày, mọi người vẫn ai làm việc nấy, mấy tin đồn thổi cũng không nghe nhiều.

Tôi nhận ra bản thân không phải là trung tâm vũ trụ, mọi người cũng sẽ vì chuyện đã xảy ra mà quên mất công việc bận rộn của mình. Chỉ có tôi là khư khư giữ cái ký ức đó mà thôi. Mãi sau này tôi mới ngộ ra được đều ấy, công việc một ngày thì chất cao như núi, bận tối tăm mặt mũi thì thời gian đâu mà quan tâm chuyện ai khóc, ai bị sa thải hay ai đang hẹn hò. Những chuyện buôn dưa nơi công sở đôi lúc chỉ dành đến giờ ăn trưa mà đem ra tám chuyện.

cang-truong-thanh-chung-ta-cang-so-yeu

Nếu ai đó có chuyện buồn, đồng nghiệp không thân thì an ủi đôi ba câu, những người thân thiết hơn thì rủ nhau ra quán làm vài ly tâm sự. Nhưng người trong cuộc cũng chỉ cười trừ cho những lời an ủi sáo rỗng, rồi hết lòng tâm sự với người anh em thân thiết và sẽ quay trở lại với công việc như mọi ngày. Thoạt nhìn sẽ không biết người đó vừa trải qua cú sốc gì.

Công ty hơn trăm người, dựa vào đâu mà trở thành nhân vật chính chuyên bị bắt nạt trong mấy phim truyền hình chiếu lúc mười một giờ. Trong môi trường làm việc thì ai cũng như ai, không thể vì cảm xúc cá nhân mà ảnh hưởng đến công việc chung của tập thể.

Nếu có là nhân vật chính thì cũng nên là bộ phim của riêng cuộc đời mình. Là một nhân vật biết cách ứng phó với hai từ “xã hội”.

Biết cách ngụy trang, nhưng không phải hoàn toàn đánh mất chính mình.

Hồi trước tôi có xem một bộ phim ngôn tình tên là “Sam Sam đến rồi”. Lần thứ nhất xem là hồi tôi còn đang học đại học. Trong đầu là đủ thứ hình ảnh hoa mỹ của bản thân sau khi ra trường sẽ gặp được đối tượng tốt như nữ chính. Dù có bị đồng nghiệp gièm pha hay bị “em gái mưa” của nam chính bắt nạt, cũng sẽ được anh chàng soái ca đứng ra bảo vệ.

Nhưng lần thứ hai tôi xem lại có cảm nhận khác, đứng ở một góc độ khác mà nhận xét. Tôi lúc này đã đi làm được ba năm rồi, và cái tôi nhìn thấy không phải là thứ tình yêu vô thực như trước nữa. Mà là sự trưởng thành của nữ chính.

Từ một cô gái ngốc nghếch luôn bị bắt nạt, dần học được cách trân trọng giá trị của bản thân, không còn tự ti khi đứng cạnh người yêu quá hoàn hảo. Học được cách cải thiện và nâng cao thực lực của bản thân, không quan tâm tới lời dèm pha của đồng nghiệp. Biết cách buông bỏ những thứ không quan trọng, biết trang điểm, biết nhận diện hàng hiệu, biết cách kiếm tiền… và quan trọng là cuối cùng cô trở thành một cô gái mà khi đứng cạnh người yêu, người ta chỉ có thể ngưỡng mộ chứ không còn đố kỵ.

Chỉ khi có được một chút gọi là sự chính chắn. Thì cảm nhận và góc nhìn về vạn vật cũng thay đổi, một cách tích cực hơn. Tôi nghĩ cái đó gọi là “kinh nghiệm”.

Dù là ngụy trang hay không ngụy trang. Học được cách “cười” hay không, thì tôi nghĩ chúng ta cũng là con người. Sẽ không tránh khỏi những lần lầm lỡ và sai sót, quan trọng là có đứng lên được từ những lỗi lầm ấy hay không. Thời gian của những trải nghiệm sẽ lắp đầy những khoảng trống ấy. Hy vọng cả tôi và bạn có thể kiên cường vượt qua mọi thử thách. Ý chí con người rất mạnh, tôi có thể và bạn cũng thế.

Bài viết: Ngụy trang bằng những nụ cười

Tác giả: Ahni

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Xem thêm:

Ahni

Love yourself_Love myself

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top