Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em có gửi gì cho tháng mười hai không?

2017-12-08 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Các bạn thân mến, vậy là cuối cùng, tháng 12 cũng đến với chúng ta. Thời gian trôi thật nhanh phải không? Dường như càng về cuối năm, ta càng bận rộn, càng cảm thấy mọi thứ cứ trôi qua vùn vụt. Tháng 12 này – tháng cuối cùng của năm 2017 – bạn có điều gì nhắn gửi – cho những điều đã qua, cho những gì sắp đến? Thơ Radio hôm nay, sẽ là những tâm ự bâng khuâng của các tác giả trong khoảng thời gian đặc biệt này.


Tháng Mười Hai về hãy sưởi ấm mùa đông (Ziken)

Tháng Mười Hai ngủ gà ngủ gật trên đường về
Chuyến xe đưa tiễn tháng mười một đi xa mang đầy lưu luyến
Người lỡ tay, để tuột mất sợi dây
bong bóng bay vụt lên bầu trời rồi vội vàng tan biến.

Ký ức cũng nổ tung
Không khó để hình dung
Nỗi sợ hãi ẩn sâu trong mắt người
Khi tháng mười hai về choáng ngộp cả không gian.

Ông bà người già rồi
cha mẹ người không còn trẻ nữa
Hạnh phúc nằm lặng yên bên trong cánh cửa
Có thể bỏ trốn bất cứ lúc nào.

Vậy nên, hãy yêu thương đi khi đời này giông bão
ập đến bất ngờ
Hãy trân trọng tất cả những gì mình đang có
mất rồi khó mà tìm lại.

Cuộc đời này không gì là mãi mãi
Tuổi tác lại càng không!
Tháng mười hai rồi, còn chần chừ gì nữa
hãy sưởi ấm mùa đông!

Thơ Radio: Em có gửi gì cho tháng mười hai không?

Bài thơ của Ziken là nỗi lắng lo về thời gian – thứ đến rất nhanh và qua đi rất chóng, thứ chẳng bao giờ trở lại. Tuổi xuân của mỗi chúng ta cũng vậy. Tháng 12 rồi sẽ đến và qua đi, để rồi trở lại mỗi năm, nhưng tuổi xuân thì không! Dẫu biết vậy, ta vẫn đợi người qua tháng qua năm – giống như trong bài thơ “Tháng Mười Hai – anh vẫn đợi em về” của tác giả Vi Nguyên Bình

Tháng Mười Hai anh vẫn đợi em về (Vi Nguyên Bình)

Thấy không em
Tháng Mười Hai đang ghé bên thềm?
Anh ngẩn ngơ
Ngày sao qua vội vã,
Cơn gió lạnh cuốn mùa thu đi xa…

Thấy không em
Tháng Mười Hai cây bàng lá đỏ?
Anh lặng im
Tìm trong từng ngọn gió,
Chút nồng nàn hơi ấm ngày xưa.

Thấy không em
Tháng Mười Hai mình anh vẫn đợi chờ?
Mùa vào đông
Càng thêm nhiều thương nhớ,
Giá buốt tìm về thêm lạnh con tim.

Thấy không em
Tháng Mười Hai anh vẫn gọi tên em?
Gió vẫn cứ hát
Bản tình ca còn đang dang dở,
Tháng Mười Hai sao em vẫn chưa về!

"Này em! Cô gái tháng Mười Hai ơi.
Tháng Mười Hai, anh mãi đợi em về!

Thơ Radio: Em có gửi gì cho tháng mười hai không?

Một tháng Mười Hai tha thiết nhớ thương. Ở một không gian khác, có một cô gái cũng ủ nỗi nhớ giữa tháng Mười Hai, để cất lên thành tiếng thơ dịu nhẹ mà không kém phần da diết. Mời bạn cùng đến với bài thơ “Tháng Mười Hai về - nơi ấy lạnh không anh? của tác giả Trần Thị Luyện

Tháng Mười Hai về nơi ấy lạnh không anh? (Trần Thị Luyện)

Tháng Mười Hai về nơi ấy lạnh không anh?
Gió có hanh hao mơn man ngoài cửa sổ
Bàn tay ngày nào đã có người thế chỗ
Hay vẫn lạnh tanh mỗi độ gió đông về?

Chẳng còn lại gì ngoài kí ức ngủ mê
Những lời quan tâm hóa dư thừa cũ kĩ
Ai từng bên ai nói đôi lời thủ thỉ
Bây giờ có còn nhớ những dư vị của một mùa đã qua?

Cũng bởi mùa đông khiến chúng mình chia xa
Cũng bởi mùa đông mà nỗi nhớ nào bỗng trở nên ngây dại
Nhờ cơn gió kia nhắn tới người ở lại
Hãy giữ nụ cười mãi mãi ở trên môi

Khung trời ngày nào giờ cũng đã chia phôi
Một người nghĩ về là đủ rồi anh ạ
Câu chuyện hôm nào giờ ngỡ xa xôi quá
Ngậm ngùi ngang nhau như người lạ qua đường.

Thơ Radio: Em có gửi gì cho tháng mười hai không?

Cứ ngỡ đã quên, để rồi khi tháng Mười Hai trở về, nỗi nhớ lại thức giấc. Nhớ đến người mà chẳng mong người sẽ nhớ mình, chỉ muốn người giữ nụ cười trên môi, bởi “một người nghĩ về là đủ rồi” – tình yêu của cô gái trong bài thơ thật đặc biệt. Như thể hẹn hò, trong bài thơ tiếp theo của tác giả Nguyễn Duy Phú có lẽ là lời nhắn gửi tới cô gái nọ - “Tháng mười hai về hãy quên đi muộn phiền”. Mời bạn cùng đến với bài thơ “Em có gửi gì cho tháng Mười Hai không?”

Em có gửi gì cho tháng Mười Hai không? (Nguyễn Duy Phú)

Em có gửi gì cho tháng mười hai không
Khi mùa đông đã ghé ngang trước cửa
Trời âm u nắng đã không vàng nữa
Yêu thương đong đầy trong hơi ấm bàn tay

Em ước gì không cho tháng mười hai này
Khi con tim em đã trở nên khô cứng
Sâu trong đôi mắt anh thấy nỗi đau em chịu đựng
Ai bảo cái duyên số phận thích trêu đùa

Lặng lẽ mười hai lặng lẽ phút giao mùa
Lặng lẽ một mình lặng lẽ về mỗi tối
Hạnh phúc tắc đường nên có lẽ đến muộn
Cô đơn lâu rồi có lẽ sẽ thành quen

Này em
Tháng mười hai về hãy quên đi muộn phiền
Tuổi thanh xuân em vẫn còn dang dở
Tuổi trẻ mà, tránh sao được lầm lỡ
Đông sẽ qua nhanh cho hơi ấm xuân về

Em sẽ lại vui tỉnh giấc sau cơn mê
Sẽ lại xốn xang khi mỗi lần ngang phố
Và con tim sẽ thêm một lần mở
Cô gái có nụ cười tỏa nắng giữa trời đông.


Có lẽ thơ ca cũng giống những tia nắng giữa trời đông, giúp chúng ta thêm ấm áp và tin yêu, để vượt qua những ngày lạnh giá. Hy vọng Thơ Radio: “Em có gửi gì cho tháng Mười hai không?” đã gửi đến bạn những tia nắng ấy.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Sản xuất: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top