Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về

2018-02-14 01:35

Tác giả: Ngô Đăng Khoa, Lê Thành Ngọc, Mộc Hiên Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh, Việt Nho

Bạn thân mến, Tết đã về trên khắp những nẻo đường, trong sắc hoa đào ngang phố, trong nồi bánh chưng xanh, trong những tất bật vội vã bán mua, trong cả sự háo hức của đám trẻ con khoe quần áo mới…
Bạn đã trở về quê hương bên những người yêu dấu để chuẩn bị đón giao thừa, hay đang ở nơi đất khách đón Tết xa nhà? Dù bận rộn đến đâu, dù xa cách đến thế nào, hãy gác lại tất cả để trở về, bởi Tết là để ở bên gia đình!

Và hôm nay, Tết cũng đã tràn vào từng vần thơ của chương trình Thơ Radio.

Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về (Ngô Đăng Khoa)

Mẹ của tôi người đàn bà lam lũ
Quanh năm suốt tháng với đồng áng ruộng nương
Mẹ sống đơn giản suy nghĩ cũng bình thường
Ấm êm nhường cho con riêng mình ra sao chẳng nghĩ

Mẹ của tôi người đàn bà nơi miền quê bình dị
Phấn son chẳng để nói chi chuyện làm đẹp cho mình
Mặc gió sương điểm lên khuôn mặt những vết chân chim
Trên tấm lưng còng dần theo năm tháng

Mẹ của tôi nửa đời người hối hả
Làm lụng liền tay chăm lo mái ấm gia đình
Lắm lúc buồn mẹ cũng chỉ lặng thinh
Rồi lại cười với các con kệ chuyện đời gai góc 

Khi xưa bé đôi lần thấy mẹ khóc
Chẳng biết nói gì lòng cảm thấy xót xa
Thấy thương mẹ rồi lại muốn trách cha
Sao rượu say lại rầy la mẹ vậy

Mẹ khẽ bảo cha say mới thế đấy
Lời người say ai để ý làm gì
Mai thức dậy lại chẳng nhớ chuyện chi
Con cái nếu cãi cha là không được

Nay khôn lớn các con đều xuôi ngược
Tự lập thân nơi đất khách quê người
Ngày bên mẹ không còn nhiều như trước
Chỉ hẹn cuối năm Tết đến lại về

Mẹ vẫn vậy tần tảo nơi làng quê
Đợi các con mang về một cái Tết đoàn viên

Thơ Radio: Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về

Một bài thơ cảm động. Đến bây giờ, Tết trong ta có thể đã không còn giống những ngày thơ bé, nhưng mỗi lần Tết đến, lòng ta vẫn cứ xôn xao. Người xa quê thì càng hiểu cái Tết quý giá đến thế nào. Bởi đó là dịp để đoàn viên, để gặp lại những người yêu thương sau một khoảng thời gian dài xa cách. Thật tiếc khi vẫn có những người con phải đón một cái Tết xa nhà. Xin gửi tới các bạn bài thơ của tác giả Trần Thị Luyện.

Xuân xa nhà (Trần Thị Luyện)

Thời gian trôi dần qua từng kẽ tay ai
Con bỗng giật mình nhìn lên chồng lịch cũ
Bạn bè hỏi thăm, nói vài câu nhắn nhủ
"Xuân này về nhé! Chúng mình cùng du xuân"

Con chợt ngỡ ngàng: Xuân đang đến thật gần?
Rồi trả lời bạn, ngại ngần trong câu nói
Với ánh mắt hoen cay như phải khói
Con bỗng vỡ òa trong những nỗi xót xa

Lại một năm nữa con không thể về nhà
Vì những dự định vẫn còn đang bỏ ngỏ
Con nhớ quê hương, nhớ gia đình bé nhỏ
Cha, mẹ thế nào? Bệnh có đỡ hơn không?

Ngoài kia bao người đang từng ngày chờ trông
Được sớm nghỉ Tết để về quê sum họp
Con ở nơi này trái tim đang thoi thóp
Bởi nỗi nhớ nhà quặn thắt từng cơn đau

Con thèm cảm giác được sum vầy bên nhau
Cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày Tết
Vào đúng thời điểm năm cũ vừa mới hết
Được lên trần nhà ngắm những đợt pháo hoa

Ba năm xa nhà đã nhanh chóng trôi qua
Nhưng những nỗi nhớ chưa một lần phôi pha trong tiềm thức
Con sẽ cố gắng biến ước mơ thành hiện thực
Năm sau con về, con hứa cả nhà ơi...

Xa nhà ngày Tết, phong cảnh xứ người dẫu đẹp, chẳng thể làm khuây nỗi nhớ; đồ ngon dẫu ê hề, chẳng thể đánh đổi nổi bánh chưng, hũ dưa hành của mẹ; và trên hết, chẳng có gì so sánh dược với việc gặp lại những người thân yêu, đoàn tụ với gia đình. Mộc Hiên trong bài thơ “Mẹ ơi con sắp về rồi” cũng cất lên những lời như vậy.

Thơ Radio: Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về

Mẹ ơi con sắp về rồi (Mộc Hiên)

Rồi con sẽ được trở về thôi
Về với gia đình, với mái nhà thân thuộc
Về với những y êu thương không cần cầu đoạt được
Những mong mỏi tầm thường của người mẹ dành cho con

Đông dần tàn, cái lạnh cũng dần héo hon
Và mùa xuân cứ thế chạm vào ngay trước cửa
Con hân hoan nghe lòng mình vui sướng thế
Năm mới lại đến rồi, con sắp được về quê

Suốt một thời gian dài con rược đuổi đam mê
Tất bật học hành, cùng vô vàn những công việc khác
Đất Sài Thành xa hoa nhưng lòng người lạnh bạc
Không phải lúc nào con cũng được vui vẻ, vô lo

Con nhớ lắm tiếng hát ru ầu ơ
Nhớ vần thơ mẹ hay làm dang dở
Chiếc võng vắt ngang làn khói chiều trăn trở
Gió đồng nhẹ nhàng lùa kẽ tóc, con mơ

Con gối đầu mẹ, hỏi mấy câu vu vơ
"Con ở nhà luôn, không đi nữa, được không ạ?
Ngoài kia bão bùng, con mệt mỏi, sợ hãi quá!
Chỉ muốn ở nhà nằm ngoan trong lòng mẹ, ngủ thôi"

Chờ bão giông trôi
Đợi bình yên đến
"Mẹ ơi, con sắp trở về rồi!"

Thơ Radio: Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về

Về với mái nhà bình yên, nghỉ ngơi sau một năm bon chen mệt nhoài, ta thấy mùa xuân không chỉ là mùa cho hoa cỏ hồi sinh, tươi tắn, mà cũng chính là mùa cho tâm hồn ta xanh lại, rung cảm những nhịp yêu thương. Lê Thành Ngọc qua bài thơ Xuân về ấm áp yêu thương đã vẽ nên bức tranh mùa xuân thật rực rỡ và đầy sức sống 

Xuân về ấm áp yêu thương (Lê Thành Ngọc)

Xuân đang về, ta nghe những lộc non
Thì thầm gọi nhau bừng xanh hi vọng.
Gọi nắng ấm cho trời cao rộng
Gọi én về vui hót líu lo.

Xuân đang về, ta nghe những yêu thương
Trong tin nhắn đêm giao thừa ai gởi.
Chốn quê xưa có ai đang mong đợi
Người phương xa về sum họp gia đình.

Xuân đang về, có những phút bên nhau
Quanh bếp lửa nấu bánh chưng mẹ gói
Đêm giao thừa hái lộc mừng năm mới
Tặng cho nhau những lời chúc an lành.

Xuân đã về, trong veo những giọt sương
Vương cành mai, nở vàng đầu ngõ
Sớm tỉnh giấc hương mai lan trong gió
Thơm nhẹ nhàng ấm áp bâng khuâng.

Xuân đã về, ta đi lễ đầu năm
Nhẹ bước chân, phiêu du trên thềm đá.
Hai bên đường sương đọng trên cành lá
Hương trầm bay hòa quy ện tiếng chuông ngân.

Xuân đã về, ta đi lễ đầu năm
Khẽ nhắm mắt, lòng thành cầu chúc
Nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc
Nhiều niềm vui sẽ đến với muôn người.

Xuân đã về, bối rối những yêu thương
Người năm xưa có về cùng xuân mới
Gió lao xao những lời muốn nói
Nói điều gì, xuân có biết không xuân?

Giọng đọc: Titi, Việt Nho, Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh
Ảnh: Trí thức trẻ

Thơ Radio: Hẹn mẹ cuối năm Tết đến con về

Ngô Đăng Khoa

Có những nỗi niềm không thể nào nói ra. Nên dùng cây bút để gói lại cất giữ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

back to top