Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết vẫn còn xa lắm!

2017-01-20 14:38

Tác giả: Linh Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tết xa khiến con có cảm giác hụt hẫng, là con ước gì mình sẽ giữ được thời khắc nhích trong khoảng không? Sẽ biết vẽ ra chiếc kim chỉ vạch thời gian để có thể giữ lại chiếc kim ấy ngừng quay. Để được trở về bên gia đình. Về bên mẹ kính yêu.

***

Thời gian như bánh xe quay đều trong từng nhịp tích tắc giao thoa giữa ngày và đêm. Tết đã gần kề, chỉ còn vài ngày nữa thôi. Ai cũng lẩm nhẩm đếm rồi bảo sao mà thời gian trôi nhanh quá. Ai cũng bảo chưa làm được gì, mới đó mà đã hết năm.

Còn với tôi, hương Tết đã đến rất gần, có người hối hả với những công việc còn ở thành phố, người dồn những bước chân sắm đủ loại kẹo, bánh, mứt, quần áo. Hoa đào, hoa mai đã khoe sắc thắm giữa phố lất phất mưa phùn. Ngước nhìn chồi non mới nhú biếc xanh "Vậy là mùa Xuân đã đến rồi sao?". Tết đã về thật rồi. Lòng con nhớ mẹ biết bao.

Tết vẫn còn xa lắm!

"Tích tắc đồng hồ đang trôi
Tết đến còn vài ngày thôi
Lũ bạn đã kéo nhau đi về rồi!
Phố xá những ngày năm cuối
Hối hả dòng người ngược xuôi
Bất chợt chỉ muốn gọi về Mẹ thôi!”


Con muốn về bên mẹ giống như xưa bé để được nghe mẹ kể về mùa xuân, về chiếc lá cuối mùa mà con ngây ngô không hiểu chiếc lá sẽ bay đi đâu. Mẹ luôn nở nụ cười hiền và nói rằng chiếc lá sẽ bay đến mùa xuân bằng những nhành lộc non biếc, và rồi những đóa hoa tràn đầy hương sắc giống như nụ cười của con đang nở trong lòng của mẹ. Lớn lên, cuộc sống bộn bề những lo toan của đời thường khiến con mệt nhoài, con đã luôn ước trở lại vòng tay mẹ:

"Để thấy lòng được ấm áp
Giữa chốn bộn bề xa xôi"


Lại một cái tết nữa con xa nhà, ở đây chẳng có bánh chưng của bà gói, chẳng có những món mẹ làm. Chẳng có lúc hai chị em ngồi canh nồi bánh chưng, nhân tiện bỏ thêm củ khoai vào nướng. Mặt lem nhem nhưng hạnh phúc lắm.

Tết vẫn còn xa lắm!

Con thèm cái lạnh đến tê người người quê mình, thèm được đi chợ cùng mẹ chọn cành đào đẹp nhất mang về, thèm được co ro trong chiếc áo dày thật dày, thèm được ngồi bên mâm cơm nghi ngút khói. Con nhớ nhà quá mẹ ơi!

"Nhớ quá không khí trong nhà
Nhớ quá tiếng pháo giao thừa
Nhớ lúc thức khuya cùng nồi bánh chưng của Bà.

Nhớ quá câu chúc câu cười
Của những ngày đầu năm mới
Tết này con chẳng về được Mẹ ơi!"


Vậy mà con đã chẳng về được, cảm giác tết xa là những giọt nước mắt của mẹ, xót con trong Tết đầu tiên xa nhà, là dặn dò "Trời lạnh lắm con nhớ mặc ấm nghe không?". Tết xa khiến con "thèm" vị mứt gừng cay cay đầu lưỡi, thèm cảm giác co ro run rẩy ngồi xem pháo hoa cùng gia đình. Tết xa khiến con có cảm giác hụt hẫng, là con ước gì mình sẽ giữ được thời khắc nhích trong khoảng không? Sẽ biết vẽ ra chiếc kim chỉ vạch thời gian để có thể giữ lại chiếc kim ấy ngừng quay. Để được trở về bên gia đình. Về bên mẹ kính yêu.

© Linh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Linh

Người ngày mới an...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

back to top