Phát thanh xúc cảm của bạn !

Song from a secret garden

2015-11-13 16:28

Tác giả: Linh Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Có lẽ duyên mình chỉ đến vậy thôi, vì giờ đây em không biết chốn chạy nương náu nơi đâu cho dịu êm khẽ khàng ùa về. Thì thôi ta đành cất giữ những hoài tưởng ấy lên tháng năm xanh, ta sẽ buông trọn ánh mắt lạc lõng trong chênh vênh tháng ngày.

***

Đêm nay vầng trăng sáng bỗng nhẹ lay, dát bạc trên bậc lên xuống của thời gian. Làn gió lãng du khẽ thổi vạn vật trong thẳm sâu của sự cô tịch. Em ngồi đánh rơi bên thềm của con đường trăng những ngọt lịm của nhớ quên mà mải miết kiếm tìm dư vị say nồng bên mùi hương quen thuộc.

Trong đêm thanh vắng, thèm nghe bản nhạc em yêu, vĩ cầm da diết khúc yêu thương vút ngân khiến những nỗi nhớ cứ cồn cào trong tim. Song From A Secret Garden đấy anh, khúc ca dẫn lối đưa em và anh đến với nhau, nó giống như tình yêu của chúng ta, có mưa, có gió, có vầng trăng sáng cùng một nỗi buồn. Nước mắt cứ rơi toàn những vị đắng cay, anh có vẽ được lên đôi mắt không biết rơi lệ để em nhìn thấy ánh trăng hòa lẫn làn sương không buông màu ảo ảnh. Bởi em và anh đã từng đổ bóng bên ánh hoàng hôn chờ trăng lên, vần thơ kia vẫn còn khắc vào không gian, trạm trổ lên ánh trăng mà lướt nhẹ qua vệt sáng tối, để tháng năm vì tình chúng ta mà thêu dệt lên sắc màu thương nhớ.

Vườn thơ anh hái
Vần rơi trên lá thu vàng phai
Xin kết thơ thành hoa em cài

Chiều nao chung bước
Nhìn nhau như sẽ xa ngàn sau
Bóng đổ theo chiều đi về đâu.

song from a secret garden

Để rồi bóng anh cũng dần khuất sau ảo ảnh màu sương khói. Anh tìm gì khi gió cuốn tình ta xa mãi để em thâm trầm bên ô cửa nhỏ hứng tiếng rơi vào thinh không. Em cứ loay hoay mơ tưởng khi riêng em cồn cào mỗi khi nhìn vào đôi mắt màu hổ phách. Em nắm lấy những hư hao như sợ đánh mất thứ ánh sáng cuối cùng còn sót lại để rồi trơ ra những vệt úa màu khắc vào lòng đêm. Em vẫy vùng trong thinh lặng của ngút ngàn những nỗi niềm rớt lại khiến em luống cuống gom nhặt những hoang mang, muốn níu chút dư âm ngày cũ. Dưới ánh trăng này xưa kia là nhân chứng cho những khát khao buông trọn, cho ánh mắt si dại giờ lạc lõng giữa chênh vênh tháng ngày. Những trống vắng không hình thù rõ rệt cứ bám riết, cuốn theo tâm thức mà giăng mắc giữa những cô đơn. Có những ngày mang nỗi nhớ da diết em nén chặt, buộc lại để tìm chút thênh thang dưới ánh trăng pha màu sương khói.

"Người ra đi mãi còn đâu
Ta với ta lặng đau
Đêm gối đêm tình trút hơi tàn
Ngàn thu xa mãi tình ơi
Mắt đã khô lệ rơi
Đau cắt da thịt đến tàn hơi"


Tháng ngày cứ trôi anh đã ra đi mãi nay còn đâu. Chỉ mình em ngồi nơi đây, gió bụi đã thành màn sương mờ ảo tê buốt, ngàn mây cũng sẽ tan loãng vào không gian, vì sao xa phía chân trời đã vụt tắt khi dải ngân hà đã chìm khuất trong đêm đen vô định.

Ai đã nhuộm vàng ánh mắt cuốn theo ánh trăng ngoài kia mà chịu đựng một niềm đau, không còn tô hồng trên đôi má mà vẽ một màu nhạt thếch chênh vênh. Có phải là em, là em đó phải không anh bởi em đã từng ngồi nhắm mắt mà nhặt ánh trăng rơi, từng cố đưa đôi tay vớt lấy một trời nhung nhớ để gửi về nơi anh.

ánh trăng

Có lẽ duyên mình chỉ đến vậy thôi, vì giờ đây em không biết chốn chạy nương náu nơi đâu cho dịu êm khẽ khàng ùa về. Vết thương thì mãi còn hằn sẹo thời gian, còn chúng ta chẳng thể nhặt hết được những mảnh vỡ để chắp nối lại yêu thương. Thì thôi ta đành cất giữ những hoài tưởng ấy lên tháng năm xanh, ta sẽ buông trọn ánh mắt lạc lõng trong chênh vênh tháng ngày.

Một trời nhung nhớ
Yêu chẳng như mình mơ
Tình mình vụn vỡ
Gió cuốn theo thời gian

Một đời nuối tiếc
Đêm uống say trời nghiêng
Đau đớn ôm tình riêng
Duyên kiếp sau chờ nhau.


Giữa thăm thẳm của ánh trăng mờ ảo, tình chúng ta cũng chỉ như hạt bụi bay qua tháng năm, nên em xin khất ân tình đó đến muôn đời. Dù nổi trôi ngàn năm có qua đi, dù chỉ mình em nơi này lắng nghe thời gian qua, dù mảnh trăng khuyết có khiến sương giăng kín ngoài trời thì cũng:

"Đành thôi duyên chỉ là duyên.
Mơ chỉ như là mơ.
Xin giữ riêng tình như bài thơ" cho duyên kiếp sau xin chờ nhau.


© Linh – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Linh

Người ngày mới an...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top