Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xuân về cùng phố mơ

2016-01-01 00:01

Tác giả: Linh Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Có phải xuân đã về nhưng sao phố lại vắng người đón đưa nhau. Có phải phố thương cả những cơn mưa, thương cả những người thỉnh thoảng chao nghiêng đi về trong giá rét thấm đẫm những giọt mưa xuân. Sao không là những cái ôm thâm tình, là cái nắm tay thật chặt, trao cho nhau những cảm xúc yêu thương ngọt ngào như xuân luôn thổi vào lòng phố.

***

Thế là tháng Một cũng về như giấc ngủ Đông chợt bừng tỉnh sau những ngày giá rét. Tháng Một về mang cả hơi Xuân nồng nàn, da diết. Phố với những hàng cây trổ những lộc non đón Xuân về, những con đường khoác thêm tấm áo mới tinh khôi mà biếc lộc xanh, nơi đây nhân chứng cho bao mối tình, hạnh phúc có, đau thương có, rên xiết có, bi ai có, nghẹn ngào hay đau thương... đều có cả nhưng phố luôn đón nhận từng chút, từng chút một, cả những âm thanh ồn ào, lắng nghe từng mạch cảm xúc của mỗi giai điệu, mỗi thời khắc trong hồn người. Phố ôm vào lòng tất cả, chỉ lắng nghe, biết cảm thông và không hề trách cứ tại sao? Vì đâu?

xuân về

Bởi phố luôn tồn tại trong tâm trí là một nỗi nhớ, là một tri kỷ, là người tình trăm năm không thay thế được. Phố vẫn chờ, chờ trong hi vọng, chờ ngay cả khi những chiếc lá cuối Đông cũng rụng xuống bên thềm, dù trong lòng phố bỗng dưng thấy buồn bã, đắm mình trong những dư vị của lòng, chao nghiêng bởi xúc cảm chân thật, có bao nhiêu giây phút phố như vậy, có bao nhiêu trầm tích theo năm tháng, có bao nhiêu nốt lặng, có bao nhiêu tê tái sẽ qua đi và có bao nhiêu hi vọng để sống trong dư vị thật của lòng khi mùa về. Dù thời gian có phủ lên tất cả những hỉ nộ ái ố mà con người tạo ra phố vẫn điềm nhiêm chấp nhận. Vẫn giang rộng vòng tay đón mùa về.

Có phải Xuân đã về nhưng sao phố lại vắng người đón đưa nhau. Có phải phố thương cả những cơn mưa, thương cả những người thỉnh thoảng chao nghiêng đi về trong giá rét thấm đẫm những giọt mưa Xuân. Sao không là những cái ôm thâm tình, là cái nắm tay thật chặt, trao cho nhau những cảm xúc yêu thương ngọt ngào như Xuân luôn thổi vào lòng phố. Như những bản tình ca mùa Xuân đã mang đến hơi thở tinh khôi nhất, sẽ cùng ngồi bên nhau lướt phím đàn qua những balcon lắng nghe âm thanh rạo rực khi Xuân về.

xuân về

Phố mơ... tới ánh nắng Xuân cùng nụ cười ban mai ấm áp tỏa vào lòng ngồi bên nhau cùng chiếc radio cũ kỹ lắng nghe dư âm của tháng năm trôi trong niềm hạnh phúc.

Phố mơ... thấy niềm vui trong nắng Xuân hòa trộn trong hơi thở khẽ khàng cựa quậy trên những chồi non xanh biếc mang sức sống mãnh liệt tuôn trào.

Phố mơ... thấy mình đủ sức vươn xa nâng gót mang mùa Xuân ngập tràn khắp mọi nơi.

Phố mơ... một thiên đường nơi chỉ có phố dìu bước trong điệu valse mùa Xuân. Phố mơ...

Nhưng chỉ là giấc mơ, giấc mơ bên lòng phố...

Dù là một giấc mơ nhưng phố sẽ luôn đón đợi, sẽ luôn hi vọng rồi tình yêu sẽ nảy mầm trên những cành cây khẳng khiu, hòa trong gió, lẫn trong cơn mưa của mùa Xuân. Rồi Xuân sẽ về cùng phố dìu nhau bước đi, thoảng qua chút nhói lòng để Xuân như đẹp hơn, lung linh hơn trong lòng phố, để Xuân mãi ấm êm trong nụ cười và hạnh phúc. Xuân hãy về cùng phố!

© Linh – blogradio.vn


Giọng đọc: Hằng Nga
Techmix: Hằng Nga


 Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Linh

Người ngày mới an...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top