Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy yêu tôi vào mùa đông! (Thì thầm)

2015-12-24 16:40

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh


Mùa đông đâu cần giá buốt, mùa đông chỉ cần đủ lạnh để ôm nhau. Bạn đâu cần phải làm một người phụ nữ hoàn hảo, bạn chỉ cần là một người phụ nữ được yêu… Nếu có yêu tôi hãy yêu tôi bây giờ, ngay giữa mùa đông giá lạnh này!

***

Mùa đông lại đến. Mùa đông phả vào lòng ta từng đợt gió ngọt ngào mang theo mùi cafe mới pha và mùi bánh mới nướng. Mùa đông khiến mọi vòng tay trở nên nóng bỏng và mọi nỗi cô đơn biến thành khủng khiếp. Mùa đông - chính sự lạnh lẽo khiến mọi điều bốc cháy chứ chẳng phải cái rừng rực của mùa hè.

Nếu cần phải bùng lên, hãy cứ bùng lên giữa sự hoang tàn cô liêu se sắt này đi, giữa mùa đông lạnh lùng trơ trụi này đi. Chẳng ai quen được với nỗi buồn. Chẳng ai quen nổi cái lạnh siết vào tận tim của mùa đông giá. Cái buồn luôn mới, dẫu nó đã trở đi trở lại biết bao lần. Cái lạnh luôn nhói buốt, dẫu phủ lên bao lần áo khăn đã bạc suốt bốn mùa...

Mùa đông... tôi nhớ về những ngày buồn. Sự lạnh lẽo cứ vô tâm nhắc nhớ về những ngày cô liêu lạc lối. Dẫu đông này là một mùa ấm áp an yên, dẫu có bàn tay người chắn giữ tim tôi khỏi những cơn buốt nhói. Gió mùa cứ thổi, rờn rợn dọc bờ vai run run dưới lần khăn mỏng. Mùa đông của tôi...
Nếu có thể, tôi luôn muốn nói với người đàn ông của mình rằng: "Nếu cần chia tay, đừng nói chia tay vào mùa đông", nhưng nghĩ lại bỗng thấy nực cười. Nếu đã là chia ly và đổ vỡ thì mùa nào cũng sẽ trở nên hoang tàn và giá buốt. Lạnh, ấm của không gian không sao thắng nổi nỗi lạnh lòng. Người có thể khiến mùa lạnh lẽo này trở nên ấm áp và rộn rã, thì hoàn toàn có thể khiến mùa xuân hoa lá ngập trời thoắt cái biến thành tàn tạ. Đấy là do tình yêu, do bức tường bảo vệ vô hình mà tình yêu của người nào đó xây nên trong tim ta còn hay mất.

Hôm nay, tôi nói đùa với một cô bạn rằng: "Khi chưa yêu, cái gì cũng có thể tự làm được. Có người yêu mình rồi, bỗng dưng thấy chẳng tự làm được điều gì cả". Yêu, bỗng dưng thấy mình không nhớ nổi một đoạn đường ngắn xíu xiu đến nỗi người ta cứ phải dặn đi dặn lại, tự dưng thấy quãng đường tới chỗ làm vẫn đi suốt mấy năm nay giờ xa thật là xa nếu chẳng có ai qua đón, chạy xe ngoài đường trời mưa thấy ướt thấy lạnh ghê lắm khi có ai đó dặn dò "Mưa lạnh lắm, đi chậm chậm nha em"...

mua dong, tinh yeu

Lúc cô đơn, cuộc sống vẫn thẳng băng dẫu chỉ có bàn tay của chính mình. Khi ấy, phụ nữ là siêu nhân, tôi là siêu nhân. Nhưng vì người đàn ông nào đó đã tới, nên siêu nhân an lòng làm một người phụ nữ yếu đuối, làm cô mèo nhỏ thích nhõng nhẽo và cần được yêu thương.

Là phụ nữ, tôi thấy các cô gái vào mùa đông mang vẻ đáng yêu “chết người”. Khăn len ấm, áo len to sụ bao bọc cô lọt thỏm giữa những lớp êm mềm, nhìn chỉ muốn chạm vào, muốn ôm. Mùa đông khiến cô trở nên yếu đuối và dịu dàng. Đàn ông nào lại không muốn chở che một hình hài bé bỏng đến vậy.

Không phải mùa đông khiến phụ nữ yếu đuối, mùa đông chỉ khiến họ không muốn che đi, không thể che đi phần cô độc của mình. Thực ra, đôi khi vậy cũng là điều tốt, bởi phần lớn đàn ông chẳng đủ tinh tế để nhận ra những tâm sự mà phụ nữ giấu đi. Bạn cứ tỏ ra mình là siêu nhân đi, rồi đến ngày người đàn ông của bạn sẽ bỏ đi bởi một cô gái khác yếu đuối hơn, trẻ con hơn, cần sự chở che hơn bạn. Mạnh mẽ, nhiều lúc cũng là một cái tội.

Mùa đông đâu cần giá buốt, mùa đông chỉ cần đủ lạnh để ôm nhau. Bạn đâu cần phải làm một người phụ nữ hoàn hảo, bạn chỉ cần là một người phụ nữ được yêu…

Đêm! Đông vội đến. Tôi bỗng nhớ đến lời một ca khúc nhạc: “Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ. Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người. Đừng để ngày mai đến khi tôi phải ra đi”. Tôi không hiểu tại sao người ta lại luôn lần lữa, luôn do dự, luôn chờ đợi một điều viễn vông nào đó mà lại quên việc phải yêu thương nhau, giữa cuộc đời này.

Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ, ngay giữa mùa đông giá lạnh này…

  • Chuyển thể từ bài viết của thính giả Phú Nguyễn Tiến – blogradio.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

Có thể là bạn sẽ bị gọi lên bảng đúng hôm bạn không học bài, nghỉ học đúng hôm giáo viên hứng lên điểm danh, gặp tắc đường đúng hôm ngủ dậy muộn,vv…

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư?

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Phải nghĩa nặng tình sâu đến mức nào mới có thể thương đến mức “chồng em áo rách em thương”. Dù khó khăn, dù nghèo khổ, dù ốm đau bệnh tật vẫn gắn bó bên nhau mãi không rời.

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Xin hãy ôm em thêm một lúc nữa. Em biết khoảnh khắc này không thể là mãi mãi. Vì thế đêm nay hãy ôm em thật chặt, trước khi bình minh mang anh đi thật xa”

back to top