Phát thanh xúc cảm của bạn !

Father and daughter – Khi yêu thương trở thành vĩnh cửu

2015-10-30 16:21

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Với tôi mà nói, thì tám phút xem phim là tám phút nín lặng trong những giọt nước mắt xúc động bên màn hình. Mỗi động tác, mỗi sự ngập ngừng, cái cúi đầu, cái lặng yên... của nhân vật là một lần cảm xúc trong tôi lại dấy lên, mãnh liệt. Trong suốt cuộc đời tuy dài mà ngắn của mình, cô gái nhỏ không lúc nào ngừng thương nhớ người cha đã khuất. Để rồi sau đó là gặp gỡ, là đoàn tụ, và viết lên tình yêu thương đó hai chữ “vĩnh hằng”...

***

Cách đây mười mấy năm, trong tiềm thức của các bạn thuộc thế hệ 8x như tôi chắc hẳn đều có ấn tượng về một thước phim hoạt hình ngắn, không thoại, với gam màu trầm được chiếu trên những đoạn đệm của chương trình VTV2. Chỉ vỏn vẹn tám phút trên nền nhạc bài “Sóng sông Danube” trầm bổng, nhưng bộ phim đã diễn đạt trọn vẹn cả cuộc đời một con người cùng với miền nhớ mong khắc khoải cứ trải dài triền miên từ năm này qua năm khác. Rất da diết và xúc động.

Mở đầu là cảnh một người cha cao lớn đạp xe bên cạnh cô con gái nhỏ xíu trên đường ra bến sông. Tới nơi, người cha ngập ngừng bước xuống thuyền và ra khơi, không quên từ biệt con gái bằng những cái ôm thật chặt. Cô bé không thể ra tận mép nước nơi con thuyền của cha vừa rời neo, mà lũn cũn đứng trên bờ đê, rướn người nhìn theo bóng cha khuất dần. Từ đó, xuân hạ thu đông thay nhau biến đổi, cô con gái nọ cũng dần dần khôn lớn, có gia đình, con cái... Dáng lóc chóc trẻ thơ, rồi hiền hòa khi trưởng thành đã nhường chỗ cho một tấm lưng còng và những bước đi chậm chạp. Nhưng chưa lúc nào cô quên ra bến sông, dù chỉ là để ngước một ánh nhìn về phía chân trời - nơi ôm ấp con thuyền cùng người cha mà ngày đêm cô ngóng đợi…

Kết thúc phim, cô gái đã trở thành một bà lão. Con sông giờ cũng đã cạn, chỉ còn trơ lại chiếc thuyền của cha mà cô luôn dõi theo thuở nào. “Cô con gái” bước xuống, và từ từ nằm lại bên chiếc thuyền đó, để rồi chợt nhìn thấy bóng cha trở về trong hình hài người cha năm xưa…



Xem và cảm nhận phim hoạt hình ngắn Father and daughter

***

Một nội dung thật giản đơn, chẳng có cao trào, chẳng nhiều tình tiết, nhưng lại đẹp đẽ và cảm động đến mức tôi đã lặng đi xuyên suốt thời lượng phim. Giai điệu bản nhạc nền, từng động tác cử chỉ của nhân vật, từng khung đoạn đặc tả… đều hoàn hảo. Từ cái ôm nhẹ của người cha trên bờ đê khi tạm biệt con gái, ông bước xuống rồi lại ngập ngừng chạy nhanh lên để ôm con thêm một lần nữa thật chặt cũng đủ khiến người xem cảm nhận sâu sắc tình cảm mà ông dành cho con gái nhỏ của mình, nó lớn lao đến mức nào. Còn cô bé nhỏ xíu sau đó luôn đứng ở nơi thật cao, hết chạy sang trái rồi lại sang phải khi bóng cha đang dần bé lại chỉ để tìm cho mình một góc có thể nhìn thấy hình dáng cha lâu nhất. Tôi đã phải thốt lên rằng, liệu còn cách diễn đạt nào nhiều sức thuyết phục hơn thế nữa hay không?

Tôi vô cùng ngưỡng mộ đạo diễn đã làm ra thước phim hoạt hình này. Những gì ông đầu tư cho tác phẩm của mình sao mà tinh tế và sâu sắc quá! Không cần chiếu rõ mặt nhân vật, không cần thoại, không cần hệ thống khung cảnh hay nhân vật phụ và tình tiết rườm rà, chỉ một vài tiếng động nhỏ như tiếng ríu rít của con trẻ, tiếng chuông xe đạp leng keng của các cô nữ sinh thôi cũng đủ để người xem cảm nhận về cuộc sống cũng như thời gian đang mải miết trôi đi.



Chúng ta có thể phân biệt rõ bốn mùa thay phiên nhau biến đổi trong bức tranh cuộc đời cô con gái, cũng như sự trưởng thành của cô từ một bé gái, đến thiếu niên, thiếu nữ, rồi trung niên và cuối cùng là một bà lão. Nắng cũng như mưa, khi tuyết rơi hay bão mạnh, bất kể là ban ngày cho đến tối mịt, khi chỉ có một mình hay ở cạnh bạn bè, người yêu, gia đình… cô con gái vẫn cứ đều đều đạp xe đi đi về về trên con đường ra bến sông cũ ấy. Chỉ với một mục đích duy nhất là ngóng sự trở về của cha.

Tôi rất ấn tượng với cách nhấn mạnh vào từng cử chỉ và động tác nhân vật. Chỉ bằng cách đặc tả guồng quay của bánh xe, hay những chiếc bóng đổ dài trên mặt đường và những khoảng lặng ý nhị, mà người xem có thể cảm nhận rất rõ rệt tâm trạng cô gái nhỏ, những bước chân quả quyết khi đi, sự thẫn thờ im lìm khi nhìn xuống từng dòng nước đều đều chảy, và rồi là những guồng bánh xe nửa thất vọng, nửa buồn chán ủ rũ khi cô quay trở về.

Tôi cũng rất thích cách đặc tả sự trưởng thành của cô con gái chỉ với một động tác: cách đạp xe. Khi còn trẻ con, cô đạp xe hối hả. Khi thiếu nữ, cô đạp xe một cách hồn nhiên ríu rít với bạn bè. Khi đã có người yêu, cách đạp xe cũng trở nên thong thả dịu dàng hơn. Khi trung niên, đạp xe chậm rãi. Và khi đã già thì không đi xe được nữa, chỉ dắt xe thôi và chống mãi nhưng xe vẫn cứ đổ nhào. Chỉ riêng động tác chống chân chống chiếc xe đạp mấy lần rồi mà vẫn cứ đổ đó, cũng đã ngầm thông báo một điều gì đó. Rằng, đã đến lúc cô con gái nhỏ sẽ phải chấm dứt việc trông ngóng cha.



Tuyết rơi rồi tuyết lại tan, nước sông ngày nào còn dập dềnh giờ cũng chỉ còn là một bãi lầy hoang vắng. “Cô gái nhỏ” mà nay lưng đã còng, tóc đã bạc quyết định không trở về như bao lần mà lội xuống, đến bên chiếc thuyền xưa của cha năm xưa - thứ dường như đã nằm tại đó rất lâu rồi. Và “cô” nằm xuống. Rồi tỉnh dậy với hình ảnh cô bé con nhỏ xíu năm nào, và nhào tới bên vòng tay cha…

Một cái kết rất đẹp!

***

Lần đầu tiên xem phim này tôi chỉ là một cô nhóc mười mấy tuổi, nên tôi đã không thực sự hiểu được đoạn kết ấy. Là người cha đã trở về ư? Hay việc gặp cha chỉ là tưởng tượng của cô gái? Vậy thì nó có ý nghĩa gì?

Có lẽ, tất cả đoạn phim này chỉ là một hình ảnh ẩn dụ. Việc cô gái ngày ngày ra bến sông ngóng cha chính là một cách để ám chỉ sự tưởng nhớ trong suốt cả cuộc đời cô về người cha quá cố đã ra đi khi cô còn nhỏ. Và đến khi nằm lại bên chiếc thuyền xưa đã chở cha cô đi trong hình hài một bà lão già yếu, cũng là lúc cô đã có thể gặp lại cha mình, ở cái nơi mà cô vẫn luôn là một cô con gái bé bỏng trong vòng tay ông…

Với tôi mà nói, thì tám phút xem phim là tám phút nín lặng trong những giọt nước mắt xúc động bên màn hình. Mỗi động tác, mỗi sự ngập ngừng, cái cúi đầu, cái lặng yên... của nhân vật là một lần cảm xúc trong tôi lại dấy lên, mãnh liệt. Trong suốt cuộc đời tuy dài mà ngắn của mình, cô gái nhỏ không lúc nào ngừng thương nhớ người cha đã khuất. Để rồi sau đó là gặp gỡ, là đoàn tụ, và viết lên tình yêu thương đó hai chữ “vĩnh hằng”...


Một tác phẩm thực sự chạm được vào trái tim của người xem! Cảm ơn đạo diễn Michaël Dudok de Wit cùng tổ sản xuất đã đem tới cho chúng ta một món quà tuyệt vời.

© Hạ Vân – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top