Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Mùa xuân của con là bóng mẹ trong gian bếp (Quang Nguyễn)

2017-01-19 09:47

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Nói về ngày Tết, người ta hay nhắc đến hoa đào, hoa mai, “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ, cây nêu tràng pháo, bánh chưng xanh”, nhưng chẳng mấy khi người ta nhắc đến người đã làm nên những món đó. Bạn có biết người vẫn âm thầm đứng sau những mâm cơm ấm cúng, toàn những món ngon mà bạn vẫn thưởng thức trong dịp Tết là ai không? Mỗi khi ngúng nguẩy dỗi hờn: “Con không thích ăn món này đâu, ngán lắm!” bạn có nghĩ đến giọt mồ hôi rơi trên trán người?

Mùa xuân đối với tác giả Quang Nguyễn, chỉ đơn giản là hình bóng của mẹ trong gian bếp, cặm cụi làm những món ăn ngon, âm thầm chăm lo vun vén cho gia đình. Trong chương trình Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ được gửi đến từ tác giả Quang Nguyễn.

Chùm thơ: Mùa xuân của con là bóng mẹ trong gian bếp (Quang Nguyễn)

Gian bếp

Bên bếp lửa bập bùng
tiếng nói cười
Vị khói khoai khoái cay nồng
Xua tan tiết đông dư âm lạnh
Vui tươi to nhỏ bên bếp hồng
Xuân đã ủ, lên mầm rồi khai sắc
Hoa mận trắng nõn
tựa cô gái đôi mươi
Xuân đã về, mới mẻ vạn vật
Xuân thay áo, lộ vẻ trinh ngời
Mỗi năm, xao xuyến ngoài gian bếp
Mẹ lom khom tay ôm thúng nếp
Gói bánh tét, kể những mùa xuân qua
Thêm yêu quê hương, dáng mẹ già
Cỏ xanh biếc, bướm lượn quanh
Nghìn hoa nở, lung linh trên cành
Mẹ ơi ! Xuân bao nhiêu tuổi mà mãi trẻ
Sắc dịu hiền hòa đượm thiên thanh
Mẹ thêm tuổi mới, mây nhiễu lên tóc
Mắt tiên sa, giờ nhìn ảo,mờ mờ
Cầu cho mẹ là mùa xuân ánh ngọc
Mãi không trẻ, để nghe mãi chuyện hờ
Để vần thơ say, êm đềm, trong như suối khiết
mỗi năm xuân về, thấy bếp lửa cháy hồng
Hương vị bánh tét, mùi của mẹ tha thiết
Mẹ nấu luôn mùa xuân bất diệt
nên mỗi năm...con thơ rạo rực ấm lòng
Mùa xuân của con... là bóng mẹ dưới gian bếp...

Thời thơ ấu đứa trẻ nào cũng mong được làm người lớn, đâu biết rằng khi lớn lên rồi lại chỉ muốn bé lại như lúc xưa. Lớn rồi sẽ không còn cảm giác háo hức mỗi dịp Tết đến được mặc quần áo mới, được ăn kẹo ngon, được đi chúc Tết và nhận tiền mừng tuổi. Lớn rồi có nhiều việc để bận rộn, có nhiều thứ phải lo toan. Vị Tết xưa là một hoài niệm đẹp, đẹp và dịu ngọt như miếng mứt dừa mà đôi lúc chúng ta lại muốn đem ra gặm nhấm.

Nhớ vị Tết xưa

Năm ấy, bóng Mẹ lom khom dưới bếp lửa
Sục sôi, mùi hương vị nếp mới
Nhớ quá xuân tuổi thơ, chẳng bao giờ còn nữa
Lắng đọng đi cùng thời gian trôi
Tới lui, lòng nôn nao bồi hồi
Cầu trời sáng, vội vàng đến mồng một
Tiếng phát thanh réo vang...
Ôi năm mới, 5 giờ sáng còn đợi
Trời giao mùa, lạnh lạnh hơi trong sân
Mà trong lành, êm dịu, như Tiên mới giáng trần
Mẹ còn ở dưới bếp
Vẫn mùi hương lúa nếp
Bánh tét, ôi mùi hương tuổi hồng
Vẫn còn, rạo rực trong lòng
Khoai khoái mùi vị tết tuổi thơ
Đi nhà ngoại, họ hàng nhà nội chờ
Những nẻo đường quê
Vẫn còn mỗi năm bước chân về
Đấy là một khung trời tuổi mộng
Đấy là tuổi thơ còn mãi đọng
Mùa xuân đã có bao tuổi đời
Vẫn dịu dàng, toả hương sắc muôn nơi
Thời gian đi lặng lẽ
Mùa xuân vẫn mãi trẻ
Ta vẫn còn bóng mẹ
Là xuân đến mỗi ngày
Là tuổi thơ còn đây
Là hương vị tết say.

Chùm thơ: Mùa xuân của con là bóng mẹ trong gian bếp (Quang Nguyễn)

Thời gian trôi đi không bao giờ trở lại, dù lòng người vẫn khắc khoải nhớ mong. Xuân đi rồi xuân lại tới, cuộc đời là một vòng tuần hoàn bất tận của bốn mùa, xuân hạ thu đông rồi lại xuân. Xuân năm nay đã không còn là một đứa trẻ nữa, liệu bạn đã tìm thấy một nửa của mình để dẫn về chúc Tết họ hàng nội ngoại chưa? Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe bài thơ:

Xuân nay…

Bầy chim én bay về chung ngõ
Lá xanh mầm biếc cỏ ruộng nương
Nàng xuân tóc xõa giáng hương
Tô xanh xuân mộng quê hương rạng ngời .
Xuân thức dậy cõi đời trông ngóng
Đón Xuân về ấm đọng gia đình
Ống trà dưa mứt hương tình
Quay quanh chuyện kể lung linh một nhà
Xuân tô điểm mai ngà vàng lộc
Gió hát ca đi dọc trần gian
Xuân nay anh chẳng có nàng
Về thăm nội ngoại họ hàng chung vui.

Chùm thơ: Mùa xuân của con là bóng mẹ trong gian bếp (Quang Nguyễn)

Nhắc đến mùa xuân, người ta không chỉ nhắc đến gia đình, sum họp, đoàn viên mà mùa xuân còn gợi nhắc đến vẻ đẹp của người thiếu nữ. Nhà thơ Xuân Diệu từng ví: “Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần”. Mùa xuân cũng là thời điểm lý tưởng để tình yêu đâm chồi, nảy lộc. Tiếp theo mời bạn lắng nghe bài thơ dành riêng cho cô gái mùa xuân:

Gửi em bài thơ nhỏ

Em về chốn ấy
bỗng nỗi nhớ trở dạ
Mùa đông xứ lạ
nhớ cái bếp lửa quê
Mùa xuân sắp về
trên cây cánh hoa đỏ
rớt xuống trang thơ nhỏ
tháng chạp viết cho em
Ủ cảm xúc trong giá rét
từ tiếng lòng gào thét
Trinh nguyên, trinh nguyên
Ấm lòng giữa hai miền.
Tiếp nối những vần thơ xuân rất tinh khôi, để khép lại chương trình của tuần này mời bạn lắng nghe bài thơ:
Thoáng hương bay
Hồn anh
phiêu lãng mây gió
Bỗng đột quỵ
rơi xuống gặp em
Tóc thơm mùi lá cỏ
Giọt nước trong, tụ vào đôi mắt dịu êm
thành hai viên ngọc châu
dõi về cuối trời thẳm
Vạt nắng lang thang, chạm mặt xoan
Hồng hồng làn má tròn
Cỏ cây, ngụa ngậy, ghen sắc thắm
Gió sao hờn thổi bay tà áo tím
Mông lung như hoàng hôn cuối trời
Tiếng nói mật xuân, thanh tao, ngọt lịm
Anh nuốt từng lời, thơ bỗng rơi
Em ơi...em ơi, tim anh đánh trống
Nhịp gõ tưng bừng trước lồng ngực non
Thành gã ngơ ngơ, bên sắc kiều diễm lộng
Thơ thẩn mấy hồi, tâm tư tự gãy giòn
Ôi Em ngó lơ, hồn anh rong rêu phủ
Buộc con tim lại, đừng đánh nhịp đơn côi
Chim ngậm lá nay, nhớ mùa thu cũ
Tiếng kêu khản vọng, nức nở ven đồi
Gửi nỗi buồn, chim mang theo về tổ
Ta về bên ấy, nghiêng dòng thác đổ
Hồn hóa sỏi đá, in vết tình sầu
Tạt vào sơn khê, hằn nỗi niềm đau.


Bạn vừa lắng nghe chùm thơ của tác giả Quang Nguyễn, tên thật là Nguyễn Thành Quang. Anh sinh ra và lớn lên ở tỉnh Đồng Tháp, hiện đang sống và làm việc của TP Hồ Chí Minh. Anh đã từng xuất bản tập thơ Thơ tình bốn mùa (nhiều tác giả) của NXB Hội Nhà Văn.

Quang Nguyễn, tác giả thơ

BBT xin chân thành cảm ơn tác giả Quang Nguyễn đã gửi gắm những vần thơ rất xuân đến chương trình vào đúng dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu. Blog Radio xin chúc tất cả các thính giả yêu thơ một năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý. Mong các bạn tiếp tục yêu mến và gắn bó với chương trình.


Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh, Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top