Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 76 :Séng cù trên quê hương Mường Vi

2013-03-04 17:36

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Với chất dẻo và vị thơm thoang thoảng hiếm có, gạo Séng Cù đã nức tiếng trong và ngoài nước rồi vinh dự được bước vào quầy hàng đặc sản của Việt Nam. Quê hương của Séng Cù chính là mảnh đất quanh huyện lỵ Mường Khương. Sống giữa nơi đá mọc nhiều hơn cỏ ấy, Séng Cù lọc lấy hương của trời, vị của đất để cất lên thứ cơm ngon cho đời. Không ai biết được giống Séng Cù được cấy từ bao giờ, chỉ biết rằng nó sinh ra ở cái nôi núi đá Mường Khương từ đời ông bà của các cụ, các kỵ chúng ta…

Ai cũng bảo Séng Cù chỉ định cư ở bản quán không chịu rời đi đâu, ấy thế mà cùng với dòng chảy của các loại lúa giống trong thời đại khoa học kỹ thuật, Séng Cù đã cập bến mới ở nhiều nơi trong tỉnh, nhưng có lẽ nơi Séng Cù bén duyên bền chặt nhất vẫn là xã Mường Vi, huyện Bát Xát. Hơn chục năm nay, Séng Cù đã sinh sôi làm rạng ngời giống nòi thơm dẻo của mình.


Tác giả : Nguyễn Xuân Phú  - Người đọc: Jun - Kỹ thuật : Jun


Hôm nay chúng tôi về thăm vùng đất Mường Vi, quê hương thứ hai của lúa Séng Cù. Lên tới đỉnh dốc Sang Bang, nơi phân giới giữa Bản Vược với Mường Vi đã thấy lúa trải ra mượt mà xanh thẫm. Lúa trải từ sườn núi Po Siên, lúa vượt qua cả cánh đồng Pạc Cám, luồn vào khắp đồng Ná Rin rồi chễm chệ leo lên cả sườn núi Po Vai quanh năm mây phủ.

Dòng suối trong xanh lượn giữa đồng lúa ngày đêm rì rào khúc nhạc êm ả. Thấp thoáng giữa màu xanh của lúa, của ngô và cây ăn quả là những ngôi nhà xây chững chạc xen giữa những căn nhà gỗ bề thế càng tôn thêm vẻ thơ mộng cho vùng quê núi thanh bình.


Dẫn chúng tôi đi thăm đồng lúa, anh Hoàng Văn Súi, Chủ tịch Hội Nông dân xã Mường Vi tâm sự: Vùng đất này chỗ nào cũng đá chen nhau với đá. Đá sừng sững dựng thành dãy núi Po Siên (núi Cô Tiên), đá chảy xuống khắp các cánh đồng, đá nghễu nghện leo lên đắp thành núi Po Vai. Đá như những đàn voi khổng lồ, đàn trâu đông đúc, đàn lợn, đàn gà nhung nhúc… Đá lổn nhổn ngoài ruộng lúa, ngạo nghễ trên nương ngô, nương sắn, cây cỏ muốn khoe màu xanh cũng phải chen nhau với đá. Đã bao đời người san gạt và vùi lấp nhưng không xuể nên đến nay đá vẫn ngồi chồm chỗm khắp nơi, đá vẫn ngang nhiên khoe sức ỳ muôn thủa với người và với cây lúa mảnh mai.

Dù ruộng bậc thang hẹp mà không chênh nhau tới ngập đầu người như vùng cao, nhưng đá cản đường nên không thể mở ruộng rộng như dưới Quang Kim hay Bản Qua được. Máy móc nông cụ đã trở thành phổ biến ở nhiều nơi, nhưng lên đến đây lại bị đá chìa đầu phanh lại. Nhiều nơi mảnh ruộng chưa rộng bằng cái bừa và chỉ mới bước được dăm bước chân người đã gặp đá ngồi giữa ruộng.



Sức khỏe của máy cày loại nhỏ cũng bằng bốn năm con trâu mộng, nhưng gặp đá đành phành phạch lắc đầu quay về. Cả xã có 11 máy bừa loại nhỏ phải vừa làm vừa dè chừng với những hòn đá như lưng voi nằm ngủ dưới bùn, bất thình lình thức giấc bẻ rụng sạch răng... bừa. Đi giữa cánh đồng Ná Rin, anh cán bộ nông dân Giáy đọc cho chúng tôi nghe bài thơ "Làng đá chúng mình" của Tạ Thu Huyền. Rồi anh hồ hởi: Chị ấy là người Tày nên thấu hiểu gian khổ của người Giáy bản Ná Rin này mới có bài thơ hay thế! Rồi anh ngâm nga:

Khi chúng tôi đưa ra câu hỏi: Mường Vi chỉ là xã thuần nông, lại chủ yếu sinh sống bằng cây lúa, vậy nông dân Mường Vi trồng cấy như thế nào để xóa đói, giảm nghèo? Anh Chủ tịch Hội Nông dân mỉm cười rồi thong thả kể cho chúng tôi nghe cuộc hành trình của người Mường Vi đến cây lúa Séng Cù…

(...)


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top