Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng muốn có một tình yêu xanh ngát xanh như thời “Ông bà anh”

2016-11-25 01:01

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Mình - một đứa con gái cổ hủ sống trong thời hiện đại. Cứ nhìn vào bố mẹ và anh chị để mơ đến một tình yêu "xanh ngát" như thế. Có một lần vào lễ Valentine, hai bố con ngồi nói chuyện cùng nhau. Bố bảo giờ bọn trẻ nó thay đổi quá con ạ, thời của các con đã khác xa thời của bố mẹ rồi. Chúng ta mong chờ gì ở một tình yêu xanh ngát nhỉ? Ở bối cảnh xã hội đã khác xưa, quan niệm thay đổi cũng là điều dễ hiểu. Bài hát vốn dĩ chỉ là một hoài niệm đẹp!

***

Ngày hôm qua trên mạng dậy sóng với một bài hát mới. Mình cũng tò mò vào nghe thử, nghe xong chỉ ấn tượng với ca từ, xong lại nhớ về tình yêu của bố mẹ, tình yêu của anh chị. Thời nay chắc ít bạn trẻ nghĩ về tình yêu với những điều bình dị như thế.

Bố kể những năm chiến tranh bom đạn phải đi sơ tán, bố từng đạp xe hơn 50 km để đến cầm tay người yêu (mẹ mình) một cái rồi về. Anh chị mình yêu nhau cái thời vẫn còn đi xe đạp, nghe nói có lần xe đạp hỏng đi bộ một đoạn đường rất xa nhưng vẫn thấy hạnh phúc bên nhau. Có lẽ cách đây 50 năm, 20 năm tình yêu của ai cũng sẽ đều bình dị như thế cả, không riêng gì bố mẹ hay anh chị mình.

Ai cũng muốn có một tình yêu xanh ngát xanh như thời “Ông bà anh”

Mình - một đứa con gái cổ hủ sống trong thời hiện đại. Cứ nhìn vào bố mẹ và anh chị để mơ đến một tình yêu "xanh ngát" như thế. Có một lần vào lễ Valentine, hai bố con ngồi nói chuyện cùng nhau. Bố bảo giờ bọn trẻ nó thay đổi quá con ạ, bố xem truyền hình thấy họ phỏng vấn mấy đứa con trai về mua hoa tặng bạn gái, có đứa nói không biết có nên tặng hay không vì tặng xong không biết con bé kia có yêu hay không. Thời của các con đã khác xa thời của bố mẹ rồi. Mỗi việc tặng hoa, vài trăm nghìn bỏ ra mà cũng đầy vị kỉ và tính toán như vậy. Cuối cùng bố nói, thời của bố mẹ đã qua rồi.

Hồi mới sang đây học, nhân thảo luận về hôn nhân, thầy giáo hỏi mình: "Em nghĩ vì sao người Trung Quốc kết hôn?", con bé đang mải nhắn tin nghe xong ngẩng đầu lên trả lời theo phản xạ: "Họ kết hôn không phải vì tình yêu sao thầy?". Nghĩ lại mới thấy mình ấu trĩ đến thế nào. Một con người đã từng quá kỳ vọng vào một tình yêu đẹp và cũng đã từng thất vọng vì cuộc đời này không như mình mong muốn không nên còn tiếp tục giữ suy nghĩ đơn giản như vậy nữa.

Ai cũng muốn có một tình yêu xanh ngát xanh như thời “Ông bà anh”

Mình - một kẻ đã từng sống tự kỷ một mình trong suốt thời gian dài, với điểm tựa duy nhất là truyện ngôn tình. Có người nghĩ truyện ngôn tình rất "dung tục" thực chất họ chưa hiểu về ngôn tình. Ngôn tình là cách gọi khác của thể loại truyện "tài tử - giai nhân" có từ thời nhà Nguyên, đến giờ nó giống như một kiểu biến tấu đặt trong bối cảnh xã hội khác mà thôi. Về cơ bản ngôn tình hay "truyện tài tử - giai nhân" vẫn đẹp như vậy. Thử hỏi tại sao mình yêu thích nó, có lẽ mình tìm thấy ở đó những tình yêu xanh ngát kiểu như Hà Dĩ Thâm và Triệu Mặc Sênh, họ yêu nhau, xa rời nhau nhưng chưa bao giờ từ bỏ tình yêu dành cho đối phương. Hoặc kiểu cố chấp, yêu đến cùng như Hạ Tiểu Thu, bất kể kết quả có thế nào, bất kể hàng năm ròng không có tin tức, không biết người yêu sống chết ra sao, cô ấy vẫn giữ trong lòng một tình yêu duy nhất... Vậy đấy, không chấp nhận được hiện tại thực nên đành bán mình vào trong thế giới ảo, cũng chẳng sao, miễn vui là được.

Tối qua, cô bạn "đồng cảnh ngộ" tâm sự một hồi, rút ra kết luận không khác gì mọi khi. Cuộc sống vẫn vậy, một màu nhờ nhờ, không có ai để dựa dẫm khi mỏi mệt. Đến đêm, một cô bạn khác lại nhắn tin than đừng nên xem tử vi, xem xong lại phải mất thời gian để hồi phục công lực. Thế nên, tôi lâu rồi cũng không xem tử vi nữa, số phận hay vận mệnh mình nên thuận theo nó hay nghịch với nó thực ra cũng chẳng quan trọng. Bởi có cái gì quan trọng đâu, ngoài việc chúng ta vui vẻ, mạnh khỏe. Tuy nhiên, việc của chúng ta vẫn là phải sống tử tế và nhân hậu cho dù cuộc đời có đang đầy màu sắc u tối.

Chúng ta mong chờ gì ở một tình yêu xanh ngát nhỉ? Ở bối cảnh xã hội đã khác xưa, quan niệm thay đổi cũng là điều dễ hiểu. Hoài niệm hay tiến lên và thích nghi? Mình chọn phương án hai.

Bài hát vốn dĩ chỉ là một hoài niệm đẹp!

© Trịnh Hiền Thương (FB Hoa Xuân Ca) – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga

Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người thương mình sẽ luôn dõi theo mình, dù họ không còn bên mình nữa

Replay Blog Radio: Người thương mình sẽ luôn dõi theo mình, dù họ không còn bên mình nữa

Những người yêu thương nhau chỉ mong muốn có một điều duy nhất, là người mình yêu thương họ được hạnh phúc.

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Bất cứ con đường nào cũng có có hàng trăm lối để rẽ ngang. Nên nếu chẳng thể cùng nắm tay người mình từng thương đi hết quãng đường, xin bạn đừng gục ngã. Đừng mãi u uất trong bóng tối của ngày hôm qua mà bỏ lỡ ánh bình minh của ngày mới.

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

“Giàu chưa chắc đã sướng nhưng nghèo chắc chắn sẽ khổ” ai đó đã tưng nói thế. Để cuộc đời ổn định đôi lúc cần những lựa chọn không mấy chắc chắn, ổn định.

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

back to top