Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

2017-01-22 01:21

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Sài Gòn lạnh quá! Nhưng cái lạnh có bao nhiêu cũng không bằng sự trống trải đau buốt trong tâm hồn. Trái tim tôi tan chảy mỗi khi nghĩ về gia đình nhỏ của mình. Đó có lẽ là tâm trạng, là cảm xúc của những đứa con đi làm xa chẳng thể về nhà ăn tết. Ngày trước, quê mình các nhà đều không mấy khá giả và có rất nhiều người phải vào Sài Gòn đi làm công nhân để lo cho gia đình. Ngày Tết đến, xa quê, tiền đi lại đắt đỏ, các anh chị thường ở lại đó ăn tết mà chẳng được về nhà cùng gia đình. Và như chính gia đình mình, đã có lần chị gái mình chẳng về ăn tết, mọi người đều rất buồn. Mong muốn được sum vầy, được ở bên gia đình trong những ngày đó càng thôi thúc hơn.

***

Tôi tốt nghiệp được một năm và đi làm. Nhưng do không theo ngành và chưa xác định được định hướng nên mãi đến bây giờ mới tạm gọi là ổn định. Gia đình tôi cũng không mấy khá giả, nếu không nói là khó khăn. Mỗi lần về nhà nhìn bố mẹ với bữa cơm thanh đạm, ăn uống trong vội vã để rồi đi làm… tôi không thể cầm lòng được. Nhưng tôi không giúp đỡ được bố mẹ gì cả.

Mẹ tôi – người mà tôi nghĩ đến nhiều nhất mỗi khi gặp trắc trở trong cuộc sống. Những lúc như thế chỉ muốn vứt bỏ tất cả để về với gia đình, được sà vào lòng mẹ, được ăn cơm mẹ nấu và nghe mẹ mắng yêu. Đối với những người con, mẹ nào trên đời cũng rất hoàn hảo! Tôi chẳng biết phải nói tôi yêu mẹ nhiều như thế nào, bởi vì đó là thứ tình cảm thiêng liêng mà không bút mực nào có thể diễn tả được.

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Tết sắp đến rồi, năm nay thời tiết khắc nghiệt nên cây trái thất thu, chắc mẹ lại lo lắng nhiều lắm. Tôi đã gọi về nhà, và sau đó khóc như một đứa trẻ bởi những gì gia đình đang trải qua, bởi sự hi sinh nhọc nhằn của mẹ, ánh mắt sầu não của ba, bởi tuổi thơ của những đứa em tôi gắn liền với mưu sinh vất vả, và bởi sự bất lực của chính mình. Ngày nghỉ của tôi nhiều nhưng giờ tôi vẫn ở đây, dằn vặt nỗi nhớ nhà bằng những con chữ vô thức.

Sẽ ổn cả thôi mẹ à! Nhà mình sẽ ổn, cho dù không có Tết sung túc, không có những bữa ăn đủ đầy ngày đầu năm, nhưng gia đình chúng ta vẫn có nhau để cùng sum họp, cùng đón Tết trong sự ấm cúng của tình thân mẹ nhỉ.

Cuối năm trời trở lạnh, bệnh viêm xoan của mẹ chắc lại được phen lộng hành, mẹ cứ mua thuốc uống nhé, đừng tiết kiệm để rồi bệnh càng lúc càng nặng thêm. Em con đau dạ dày sao rồi mẹ? Mẹ nhớ bảo em đừng làm việc nặng nhọc quá mẹ nha…

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Con rất nhớ và yêu gia đình mình. Con sẽ cố gắng để gia đình có một cái tết êm ấm, đầy đủ nhất. Con sẽ san sẻ gánh lo cho ba mẹ, để bữa cơm năm nào cũng được đoàn viên. Rồi sẽ có một ngày, mẹ không phải nhọc nhằn chở từng giỏ trái cây ra chợ năn nỉ người ta mua nữa, em con sẽ có áo quần với người ta, có xe để chở mẹ đi chợ, gia đình mình sẽ không phải thấp thỏm mỗi khi Tết về. Rồi sẽ có lúc, chỉ cần con nhớ mẹ là con có thể về thăm gia đình mình bất cứ lúc nào, về trong sự hãnh diện của ba mẹ, trong nỗi nhớ mà không lo lắng gì thêm.

Sài Gòn lạnh quá! Nhưng cái lạnh có bao nhiêu cũng không bằng sự trống trải đau buốt trong tâm hồn. Trái tim tôi tan chảy mỗi khi nghĩ về gia đình nhỏ của mình, cho đến bây giờ tôi vẫn là một người may mắn vì có một gia đình như thế. Tôi thực sự đã trưởng thành, với những suy nghĩ xa xăm về một tương lai đẹp đẽ, về thế giới mà những người tôi yêu thương luôn hạnh phúc bình an, và một giấc mơ không còn ám ảnh bởi đói nghèo.

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Tôi chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ của mình, đôi lúc trên chặng đường đầy chông gai của cuộc sống có hơi chạnh lòng đôi chút, nhưng đó chỉ là hạt cát nhỏ vô tình vướng vào mi mắt, dụi dụi và lại nở nụ cười bước tiếp. Gia đình là nền tảng duy nhất để tôi có thể vững bước hơn trên con đường tôi đang đi, tôi sẽ không cho phép bản thân mình dừng lại, cứ đi rồi sẽ đến, cứ gõ cửa sẻ mở, cứ thực hiện ước mơ rồi thành công sẽ mỉm cười.

Sẽ có một ngày tôi mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn để thực hiện những điều tôi muốn.

© Tiểu Cân – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy được gửi về từ bạn Tiểu Cân. Gia đình động lực để tất cả chúng ta có thể vững bước hơn trên con đường mình đang đi phải không. Nhưng cứ tin đi nhé, rồi bạn sẽ thành công.

Chương trình do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện. Những tâm sự chia sẻ của các bạn xin mời gửi về địa chỉ blogradio@vnnplus.vn, hoặc đăng ký làm thành viên và đăng bài trực tiếp tại blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top