Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

2017-01-22 01:21

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Sài Gòn lạnh quá! Nhưng cái lạnh có bao nhiêu cũng không bằng sự trống trải đau buốt trong tâm hồn. Trái tim tôi tan chảy mỗi khi nghĩ về gia đình nhỏ của mình. Đó có lẽ là tâm trạng, là cảm xúc của những đứa con đi làm xa chẳng thể về nhà ăn tết. Ngày trước, quê mình các nhà đều không mấy khá giả và có rất nhiều người phải vào Sài Gòn đi làm công nhân để lo cho gia đình. Ngày Tết đến, xa quê, tiền đi lại đắt đỏ, các anh chị thường ở lại đó ăn tết mà chẳng được về nhà cùng gia đình. Và như chính gia đình mình, đã có lần chị gái mình chẳng về ăn tết, mọi người đều rất buồn. Mong muốn được sum vầy, được ở bên gia đình trong những ngày đó càng thôi thúc hơn.

***

Tôi tốt nghiệp được một năm và đi làm. Nhưng do không theo ngành và chưa xác định được định hướng nên mãi đến bây giờ mới tạm gọi là ổn định. Gia đình tôi cũng không mấy khá giả, nếu không nói là khó khăn. Mỗi lần về nhà nhìn bố mẹ với bữa cơm thanh đạm, ăn uống trong vội vã để rồi đi làm… tôi không thể cầm lòng được. Nhưng tôi không giúp đỡ được bố mẹ gì cả.

Mẹ tôi – người mà tôi nghĩ đến nhiều nhất mỗi khi gặp trắc trở trong cuộc sống. Những lúc như thế chỉ muốn vứt bỏ tất cả để về với gia đình, được sà vào lòng mẹ, được ăn cơm mẹ nấu và nghe mẹ mắng yêu. Đối với những người con, mẹ nào trên đời cũng rất hoàn hảo! Tôi chẳng biết phải nói tôi yêu mẹ nhiều như thế nào, bởi vì đó là thứ tình cảm thiêng liêng mà không bút mực nào có thể diễn tả được.

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Tết sắp đến rồi, năm nay thời tiết khắc nghiệt nên cây trái thất thu, chắc mẹ lại lo lắng nhiều lắm. Tôi đã gọi về nhà, và sau đó khóc như một đứa trẻ bởi những gì gia đình đang trải qua, bởi sự hi sinh nhọc nhằn của mẹ, ánh mắt sầu não của ba, bởi tuổi thơ của những đứa em tôi gắn liền với mưu sinh vất vả, và bởi sự bất lực của chính mình. Ngày nghỉ của tôi nhiều nhưng giờ tôi vẫn ở đây, dằn vặt nỗi nhớ nhà bằng những con chữ vô thức.

Sẽ ổn cả thôi mẹ à! Nhà mình sẽ ổn, cho dù không có Tết sung túc, không có những bữa ăn đủ đầy ngày đầu năm, nhưng gia đình chúng ta vẫn có nhau để cùng sum họp, cùng đón Tết trong sự ấm cúng của tình thân mẹ nhỉ.

Cuối năm trời trở lạnh, bệnh viêm xoan của mẹ chắc lại được phen lộng hành, mẹ cứ mua thuốc uống nhé, đừng tiết kiệm để rồi bệnh càng lúc càng nặng thêm. Em con đau dạ dày sao rồi mẹ? Mẹ nhớ bảo em đừng làm việc nặng nhọc quá mẹ nha…

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Con rất nhớ và yêu gia đình mình. Con sẽ cố gắng để gia đình có một cái tết êm ấm, đầy đủ nhất. Con sẽ san sẻ gánh lo cho ba mẹ, để bữa cơm năm nào cũng được đoàn viên. Rồi sẽ có một ngày, mẹ không phải nhọc nhằn chở từng giỏ trái cây ra chợ năn nỉ người ta mua nữa, em con sẽ có áo quần với người ta, có xe để chở mẹ đi chợ, gia đình mình sẽ không phải thấp thỏm mỗi khi Tết về. Rồi sẽ có lúc, chỉ cần con nhớ mẹ là con có thể về thăm gia đình mình bất cứ lúc nào, về trong sự hãnh diện của ba mẹ, trong nỗi nhớ mà không lo lắng gì thêm.

Sài Gòn lạnh quá! Nhưng cái lạnh có bao nhiêu cũng không bằng sự trống trải đau buốt trong tâm hồn. Trái tim tôi tan chảy mỗi khi nghĩ về gia đình nhỏ của mình, cho đến bây giờ tôi vẫn là một người may mắn vì có một gia đình như thế. Tôi thực sự đã trưởng thành, với những suy nghĩ xa xăm về một tương lai đẹp đẽ, về thế giới mà những người tôi yêu thương luôn hạnh phúc bình an, và một giấc mơ không còn ám ảnh bởi đói nghèo.

 Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy

Tôi chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ của mình, đôi lúc trên chặng đường đầy chông gai của cuộc sống có hơi chạnh lòng đôi chút, nhưng đó chỉ là hạt cát nhỏ vô tình vướng vào mi mắt, dụi dụi và lại nở nụ cười bước tiếp. Gia đình là nền tảng duy nhất để tôi có thể vững bước hơn trên con đường tôi đang đi, tôi sẽ không cho phép bản thân mình dừng lại, cứ đi rồi sẽ đến, cứ gõ cửa sẻ mở, cứ thực hiện ước mơ rồi thành công sẽ mỉm cười.

Sẽ có một ngày tôi mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn để thực hiện những điều tôi muốn.

© Tiểu Cân – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Rồi nhà mình sẽ có những ngày tết đủ đầy được gửi về từ bạn Tiểu Cân. Gia đình động lực để tất cả chúng ta có thể vững bước hơn trên con đường mình đang đi phải không. Nhưng cứ tin đi nhé, rồi bạn sẽ thành công.

Chương trình do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện. Những tâm sự chia sẻ của các bạn xin mời gửi về địa chỉ blogradio@vnnplus.vn, hoặc đăng ký làm thành viên và đăng bài trực tiếp tại blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top