Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng lặng thời gian ( Thì thầm 145 )

2012-04-03 21:37

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Cô gặp anh lần đầu tiên khi cô đi cà phê với mấy đứa bạn của cô,khi mọi người đang cười nói vui vẻ,bỗng bàn bên cạnh phát ra tiếng khóc của trẻ con,mọi người quay sang nhìn thấy một người đàn ông đang bế đứa bé khoảng một tuổi.Nếu nó chỉ khóc một lúc có lẽ cô sẽ kệ,đằng này nó cứ khóc mãi làm cô động lòng,đi về phía mấy người đàn ông đó,cô nói với người bế đứa bé.

"-anh đưa nó cho em dỗ cho,nó khóc như này chắc là buồn ngủ rồi".

Quả đúng như vậy,khi đứa bé ở trên tay cô nó ngủ ngon lành,cô quay sang nói với người đàn ông:

-anh nên đưa nó về nhà ngủ,cho nó ngủ trên tay không tốt cho trẻ con lắm,để cho nó khỏi bị thức giấc em sẽ bế nó,còn anh đèo em nhé.

-không cần đâu,cám ơn cô,tôi cõng nó về cũng được.

-không sao,em về theo anh rồi anh đưa em về nhà cũng được mà.

Cô chào mấy đứ bạn rồi theo anh về nhà,hóa ra nhà anh cũng ở cùng đường về nhà cô,chỉ là nhà anh cách nhà cô khoảng 5km nữa thôi,trên đường đi cô cứ phân vân,không biết mẹ đứa bé đi đâu mà để anh phải mang con đi theo bàn công việc với bạn,đến nhà anh mẹ anh ra đón tận cửa,
-
"khổ,con bé ngủ rồi à,mẹ đã bảo gửi ở nhà chị con ,rồi mẹ về sẽ qua đón vậy mà không nghe."

Rồi anh đưa cô về,anh kể cho cô biết về hoàn cảnh của anh,vợ anh đã mất ngay sau khi sinh con,một mình anh và mẹ đã vất vả nuôi con thế đấy,cũng may dù thiếu sữa mẹ nhưng nó cũng ít ốm và không gầy hơn so với những đứa trẻ khác.

Cô đã kịp xin số điện thoại của anh,họ cũng hay hẹn gặp nhau những lúc anh rảnh rỗi.Thời gian trôi đi,trái tim cô đã biết rung động trước anh,người con trai có gương mặt cương nghị và đôi mắt ẩn chứa u buôn đã chinh phục được trái tim tưởng như đã hóa đá vì đàn ông của cô,ngày xưa cô đã từng yêu say đắm một người đàn ông,những tưởng hai người sẽ đến được với nhau nhưng không ngờ anh đã lừa dối cô để đi lấy một người con gái khác trong sự đau đớn đến ngỡ ngàng của cô,ngày ấy cô tưởng mình có thể chết đi được,và cô đã thề rằng sẽ chẳng yêu ai nữa...những người đàn ông đến bên cô rồi họ cứ lặng lẽ bỏ đi trước sự lạnh lùng đến nhẫn tâm của cô,và giờ đây cô đã bước sang tuổi 30,cái tuổi mà người ta gọi là quá lứa,cái tuổi mà tất cả bạn bè cô đều đã ấm êm bên gia đình nhỏ của mình,chỉ còn lại cô vẫn đi về sớm hôm...

Anh có thể là người mà ông trời đã mang xuống cho cô chăng,ở gần anh cô có cảm giác ấm áp và bình yên,anh hay mang lại nụ cười trên khuôn mặt cô,cô hay đến nhà anh thường xuyên nấu những bữa cơm ngon cho gia đình anh,cô cũng thường xuyên chơi với con anh,cô rất yêu quý trẻ con mà,nếu không phải người ấy bỏ cô đi lấy vợ thì có lẽ cô đã có đứa con gần 4 tuổi rồi,không biết nó có hận cô không khi cô bỏ nó đi như vậy...

Một năm sau ngày quen nhau, cô và anh đã tổ chức lễ cưới,mặc dù gia đình cô không mấy tán thành,vì họ sợ cô sẽ khổ bởi nuôi con người khác đâu có đơn giản,cô sẽ không được đánh hay mắng nó khi nó làm sai,có khi cô còn phải yêu thương nó hơn con của mình nữa...Nhưng dù sao cô vẫn vui vì cô lấy được anh,người đã mang đến cho cô niềm hạnh phúc mà cô tưởng rằng mình đã mất đi.Cô và anh đã sống những ngày hạnh phúc bên nhau,cô đối sử rất tốt với mẹ và con anh,mọi người chẳng ai chê trách về cách đối nhân xử thế của cô cả,cô cũng không dám có con ngay mặc dù cô rất muốn,cô muốn con bé lớn hơn chút nữa vả lại anh cũng muốn vậy,anh cũng không muốn cô vất vả thêm vì nuôi con mọn.

Thì thầm 145 được thực hiện bởi Chít xinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Thấm thoát đã gần hai năm kể từ ngày cô lấy anh,mấy ngày hôm nay cô thấy buồn nôn khó chịu trong người,cô đi khám ,bác sĩ nói cô có thai gần hai tháng rồi,cô ngỡ ngàng vì cô vẫn thường dùng thuốc tránh thai mà,cũng có thể cô đã quên uống một hai ngày gì đó.về đến nhà,cô vừa vui vừa buồn,vui vì cô mong đợi đứa con này lâu lắm rồi vì nó là kết tinh của tình yêu của anh và cô,nhưng anh vẫn chưa muốn có con,đang mải suy nghĩ xem tối nay sẽ nói với anh thế nào thi con bé đến bên cạnh gọi cô:

-mẹ ơi,con muốn đi ăn xúc xích

-ừ,từ từ mẹ sẽ đưa con đi

-không,không,con muốn đi ngay cơ

Con bé vùng vằng,nó gạt cả cốc nước đang để trên bàn,cốc nước vỡ tan,

-con hư qua đấy,cô quát ,con bé khóc thét lên,sẵn bực mình,cô dánh vào mông nó hai cái...

Đúng lúc đấy anh vừa chạy lên

-cô làm gì thế,sao lại đánh con tôi?

-em?

-tránh ra,

anh đẩy mạnh cô một cái rồi bế con bé đi.


anh đi một lúc,cô bỗng thấy đau ở bụng dưới và máu chảy từ quần cô ra,cô cố lê đến gường vơ lấy điện thoại để gọi cho anh,lần thứ nhất,lần thứ hai ,máy bận,đến lần thứ ba thì anh tắt máy hẳn,cô vội gọi cho đứa bạn thân,đau,đau,rất đau,máu càng ra nhiều hơn,cô lo lắng và sợ hãi mất đứa con,phải hơn 15phut sau đứa bạn và tacxi đến,cô chỉ nhớ có người bế cô ra xe và sau đó cô đã không còn biết gì nữa...

Khi tỉnh dậy cô thấy người đau ê ẩm nhất là bụng dưới,cánh tay cô họ vẫn đang truyền,.

-con tao đâu mày,nó làm sao rồi,cô vùng dậy nhưng đau quá,đành phải nằm im,

- bình tĩnh đi mày,nó không còn nữa,mày bị mất quá nhiều máu,chậm chút nữa đã không kịp rồi

cô khóc không thành tiếng,rồi thiếp đi lúc nào không biết,khi tỉnh dậy đã thấy mẹ cô,mẹ chồng cô,và cả anh ta nữa,người đã giết chết con của cô chỉ vì con anh ta bị cô đánh,anh ta chỉ nhìn thấy cô đánh con anh ta ma không nhìn thấy cốc nước vỡ gần đó,trời ơi,đứa con bé bỏng của cô,nó chưa kịp chào đời đã phải ra đi...cô hận anh ta,cô sẽ không bao giờ tha thứ,cô không nói với anh ta lời nào mặc dù anh ta quỳ xuống cầu xin cô tha thứ,cô không cho anh ta ở trong viện vời cô,gần mười ngày cô xuất viện,cô không về ngôi nhà đó nữa mà về thẳng nhà sau khi đã nhờ đứa bạn lấy hộ quần áo và ít đồ dùng cá nhân của cô,và để lại tờ"đơn xin li hôn",đã có sẵn chữ kí của cô.

Cô trở về ngôi nhà nhỏ của mình,mẹ lại khóc đón cô như ngày mẹ đưa cô về nhà chồng,ôi,trái tim người mẹ già gần 70 tuổi biết bao giờ mới hết lo lắng cho cô.

Ba tháng sau,tòa chấp nhận đơn li hôn của cô sau ba lần hòa giải không thành.ba mươi hai tuổi cô lại bước đi đơn độc một mình trên con đường ngập cánh hoa phượng rơi khi mà trái tim cô đã nhận quá nhiều nỗi đau.Thời gian cứ mải miết trôi đi,liệu bình yên có đến với cô ở cuối con đường kia không?.cô cũng không thể biết.

cobehaybuon33355799@

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

Replay Blog Radio: Đi qua vết thương lòng

Replay Blog Radio: Đi qua vết thương lòng

Tình yêu là phương thuốc tốt nhất để chữa lành những vết thương của tình yêu. Nhưng để mở lòng và yêu thêm lần nữa, người ta phải vượt qua những vết thương lòng trong quá khứ.

back to top