Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng cách ( Thì thầm 144 )

2012-03-30 21:14

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Khoảng cách….
Đó là khi anh và em không còn bên nhau sau 5 năm quen biết và hơn 1 năm yêu nhau nữa.
Đó là khi anh không còn thấy em như những lần chúng ta đi chơi.
Đó là khi em biết anh không còn dõi theo những bước đường của em như trước.
Đó là khi em biết em nên quên anh đi, không bận tâm đến bất cứ cái gì liên quan đến anh nữa.
Đó là khi em quyết định gỡ cái thiệp hình trái tim trên tường xuống, và quyết định cất cái gối anh tặng cho em, không cho nó nằm cạnh em mỗi lần đi ngủ nữa.

Thì thầm 144 được thực hiện bởi Chít xinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa
.....
Khoảng cách cũng chính là khi em nhận ra rằng anh thực sự không thuộc về em, không bao giờ có thể thuộc về em.

Là thế, giữa chúng ta đã có một khoảng cách, nhưng hình như nó vẫn chưa đủ để khiến em nguôi nhớ đến anh, nguôi bớt đi tình yêu dành cho anh. Tuy là giữa chúng ta đã có một khoảng cách, nhưng dường như nó vẫn chưa đủ để em có thể không nghĩ tới anh trong từng giây, từng phút. Ngày qua ngày... trong từng đêm khuya... trong những bài hát buồn... em vẫn luôn nhớ tới người mà em đã từng rất yêu... và em lại khóc, trái tim em quặn thắt khi xót xa nhận ra rằng chỉ còn mỗi em nhớ đến anh nữa thôi. Chúng ta đã chia tay thật rồi!

8 tháng 17 ngày chúng ta chia tay, em vẫn thế, em vẫn chưa xiêu lòng hay ngó ngàng tới một ai khác cho vơi bớt cô đơn. Tình yêu của em dành cho anh vẫn nguyên vẹn. Hàng ngày em vẫn dõi theo anh, qua yahoo, qua facebook....

8 tháng 17 ngày chúng ta chia tay, anh đã khác, khác rất nhiều so với trước, anh hút thuốc, thậm chí là nhiều, cái kiểu cách nói chuyện của anh cũng đã thay đổi... và anh đã tán người khác. Mặc dù là không thành công, nhưng như thế là đã đủ để em hiểu rằng trong lòng anh bây giờ chẳng còn một chỗ đứng nào dành cho em nữa. Em hiểu ra rằng mình đừng có ngốc nghếch khi mỗi đêm, mỗi giây phút nghĩ về anh nữa. Và cũng đừng có ngu ngốc khi nghĩ rằng một ngày nào đó chúng ta có thể quay trở lại để sống hạnh phúc bên nhau như những gì chúng ta hằng mơ ước.

Anh à, em phải nói thế nào đây? Em rất buồn, thực sự buồn lắm. Con tim em lúc này đây như bị xé vụn ra vậy, đau lắm anh. Em đã từng nghĩ rồi sẽ có một ngày anh quên em để yêu một người con gái khác. Và em đã tin tưởng rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua... mình sẽ không sao.... Nhưng khi đối diện với chính điều đó em mới biết rằng, để con tim nghe lời lý trí thật khó khăn. Em mang hình bóng anh vào mỗi giấc mơ hàng đêm, em viết tên anh lên giấy khi học bài, em bấm số điện thoại của anh rồi sờ vào phím gọi và không dám ấn nó mạnh xuống.... Em thực sự rất nhớ anh, em nhớ anh da diết. Và rồi cũng chỉ dừng lại ở đấy thôi. Em không dám nói với anh đã đành, vì biết thể nào em cũng chỉ nhận được sự lặng im của anh. Thế nhưng em cũng không dám tâm sự với ai, bởi vì sĩ diện. Hơn 8 tháng qua, những người xung quanh vẫn tưởng rằng em không sao, bởi em luôn tỏ ra là một cô gái mạnh mẽ, biết cách đứng dậy sau khi bị vấp ngã. Mà họ đâu có biết rằng những yếu đuối đã được em che dấu đi. Em sợ rằng nếu nói ra người ta sẽ biết rằng em vẫn còn yêu anh nhiều lắm, trong khi anh thì đã không còn yêu em nữa, em sợ họ nghĩ thế và sợ sự thương hại của họ.
…..

Anh cũng biết mùa thu là mùa em thích nhất, thích những lúc mình nắm tay nhau cùng đi trên đường Láng và đường Đê La Thành có nhiều lá xà cừ vàng rơi lác đác. Mặc dù xung quanh xe cộ vẫn ầm ĩ nhưng dường như lúc đó chỉ có anh và em trong khoảng trời ấy thôi. Em cũng thích những lúc cùng anh đứng đợi bus ở Nguyễn Chí Thanh .. xung quanh thoảng hương hoa sữa – cũng là loài hoa mà em rất thích. Mùa thu Hà Nội thật nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn khi có anh. Thu năm nay vẫn thế, vẫn lá vàng, vẫn hương hoa sữa thoảng theo những làn gió nhẹ… chỉ vắng mỗi bóng hình anh.

Cái lạnh của mùa đông đã chạm vào da thịt, bỏ lại sau em một trời thu thật buồn. Mùa đông trước em thật ấm áp trong vòng tay anh cùng những nụ hôn ngọt ngào và yêu thương. Tầm này năm ngoái chúng ta cũng đang "giận" nhau anh nhỉ! Từ 15/11 đến 9/1 thì anh đến gặp em, nắm tay em lạnh buốt trong gió đông, ôm em vào lòng. Đủ để em cảm nhận được hơi ấm, để em biết được anh còn yêu em nhiều lắm. Và rồi em đã bỏ qua tất cả, chúng ta lại tiếp tục những ngày tháng thật hạnh phúc khi có nhau.

Nhưng cái hạnh phúc đó hình như nó không thích em, nó chỉ nán lại với em trong một thời gian ngắn rồi vội vàng bỏ đi vì lý do chúng ta không hợp nhau. Nó bỏ em đi đúng vào lúc mà em nghĩ là em nên hoài nghi với những gì đang diễn ra, đó là ngày Cá tháng Tư. Lúc đó em đã không hề khóc như một cách chấp nhận vậy.

Lại một Noel nữa sắp tới, chỉ còn có mấy ngày nữa thôi. Đã rất nhiều lần em mộng tưởng rằng Noel năm nay anh sẽ đến gặp em và ghì chặt lấy em vào lòng như ngày xưa. Anh sẽ gắn lại cái đèn anh tặng em mà em đã bất cẩn làm gãy. Và rồi chúng ta lại trở về bên nhau.... Nhưng mà xa vời quá phải không anh? Có lẽ em đang mơ mộng hão huyền. Làm sao mà điều đó có thể xảy ra được. Anh bây giờ đã thay đổi rồi mà!

Biết là thế nhưng mà sao em vẫn không ngừng được mấy cái ý nghĩ vớ vẩn, không có thực kia lại. Chắc đã đến lúc em phải thay đổi thôi. Em nghĩ mình sẽ dọn dẹp tất cả những gì của anh còn lại nơi em, món quà của anh, những hình ảnh của anh trong máy tính... và dọn dẹp hết tình yêu dành cho anh nữa. Em sẽ gói thật kỹ, thật cẩn thận và cất chúng vào một nơi thật kín, thật xa, sâu thẳm trong trái tim em... Để mỗi khi em muốn tìm lại cũng không thể tìm được nữa, để em không phải đau xót vì nghĩ tới anh nữa.

Hà Nội nhỏ bé, nhưng chúng ta đã không có duyên với nhau rồi thì dù Hà Nội có nhỏ bé thế nào đi chăng nữa cũng rất khó để chúng ta tình cờ gặp lại nhau. Nếu lỡ nhìn thấy nhau em sẽ làm như chưa bao giờ quen biết anh, như thế em sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, anh cũng thế nhé. Đừng có nhìn em chằm chằm như trước, thà anh cứ lạnh lùng với em, cứ đối xử tàn nhẫn với em cũng được, cứ làm cho em tiếp tục bị tổn thương cũng được.... có như thế thì em mới nhận rõ ra là anh thực sự không yêu em, là anh chỉ có thể làm tổn thương em mà thôi chứ không phải là điểm tựa của cuộc đời em, là để em hiểu rằng em đừng mơ mộng đến một ngày chúng ta quay lại, là để em có thể "căm ghét" anh... để em có thể quyết tâm quên được anh. Chứ em xin anh đừng có làm điều gì để khiến em ngộ nhận rằng anh vẫn còn yêu em và lại khiến em hi vọng trong mỏi mòn anh nhé. Bởi vì trong sự hi vọng, con người ta thường cố gắng tìm ra những điều có thể khiến hi vọng của họ thành hiện thực, dù đấy chỉ là sự ảo tưởng.


Ảnh minh họa

Em sẽ sống thật tốt, sẽ yêu một người yêu em thật lòng, sẽ chăm học thật giỏi, sẽ không bao giờ nghĩ về anh nữa. Em hứa đấy. Và em là người biết giữ lời hứa chứ không phải chỉ hứa suông như anh từng hứa với em đâu. Em sẽ làm được.
Sau khi ra trường em sẽ vào miền Nam làm việc, định cư luôn trong đó. Sẽ không còn mùa thu nhẹ nhàng, không còn hoa sữa hay những con đường, góc phố in dấu chân anh nữa. Như thế chắc là sẽ tốt cho em hơn anh nhỉ?

Năm mới đang cận kề bên mép cửa, đang vẫy gọi em với những điều mới mẻ và tốt đẹp, em sẽ trút bỏ hết mọi phiền muộn để đón chào nó. Em sẽ tự làm mới mình trong năm mới này, em sẽ thay đổi suy nghĩ của mình. Em yêu anh rất nhiều, và em biết chẳng bao giờ em hết yêu anh... nên chỉ có không cố gắng kiếm tìm bóng hình anh nữa thì em mới có thể đón nhận tình cảm của người khác.Yêu anh!

Gửi từ email boconganh_seau91


(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top