Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường về nhà

2017-04-29 01:29

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Những ngày cuối tuần của một đứa con xa quê, tôi thường trốn mình nơi góc phòng nhỏ, gọi điện về nhà rồi nghe mẹ kể bao nhiêu chuyện. Mỗi lần như thế, lại ao ước được trở về nhà, được chơi đùa cùng đứa cháu nhỏ, được nghe tiếng mẹ gọi dậy mỗi sáng, nghe tiếng gà gáy sau vườn... Tất cả những âm thanh ấy cuộn vào trí nhớ của tôi cùng nỗi nhớ nhà khôn nguôi. Và rồi quyết định, xách ba lô lên, về nhà. Con đường về nhà như ngắn hơn theo cái khấp khởi trong lòng đứa con xa quê.

***

Năm cuối khóa với những khó khăn trong lần thực tập đầu tiên với bao suy nghĩ, chần chừ lựa chọn công ty, cuối cùng thì cũng được đem một chút kiến thức học tập ở trường vào thực tế.

Đến những ngày làm khóa luận tốt nghiệp, vật vờ với đống sách vở, lo lắng không ngủ được đến đừ người. Rồi cũng chính thức tốt nghiệp sau những tháng ngày cố gắng trên giảng đường.

Chào tạm biệt thành phố nhộn nhịp, ồn ào nhiều lúc khiến người ta khó thở, nó trở về xứ “nẫu” thân yêu với những cơn mưa xối xả kéo trôi những giọt bụi còn vương trên lá và cả xóm nhỏ thân thương.

Đón cái không khí quê nhà mà bao năm không còn được tận hưởng nơi phố thị, mọi thứ khiến nó vui không thể tả. Nó lại được cuộn tròn trong chiếc chăn mặc kệ tiếng gọi của mẹ ngoài kia. Có lẽ đã lâu lắm rồi nó mới thấy bình yên.

Một chặng đường dài bước đi, vui buồn đan xen nhau. Mỗi lần mẹ gọi điện vào nhắc nhở, ba ngồi cạnh bên nghe chuyện rồi ganh tỵ sao mẹ nói chuyện lâu thế, nó thấy nhớ nhà.



Cuộc sống muôn màu đôi lúc dữ dội đôi lúc lặng im, bao nhiêu cạm bẫy bủa vây trong bao mối quan hệ, nhưng vẫn có một nơi để ta tìm về đó gia đình. Dù đó chỉ là ngôi nhà nhỏ đơn sơ với con nước chảy róc rách, chú gà con lon ton bên gà mẹ bới đất tìm mồi thật thanh bình và hơn hết nơi ấy luôn có vòng tay rám nắng của mẹ, bờ vai khô rát của ba chờ đón con trở về.

Một con người, một chặng đường, con lớn lên ba mẹ lại già đi, bao nỗi khó nhọc con luôn ghi nhớ, tự đáy lòng con muốn nói mãi hai tiếng “cám ơn”.

Cám ơn vì ba mẹ đã cho con cất tiếng khóc chào đời, vì đã nuôi con khôn lớn thành người, được hưởng trọn vẹn yêu thương hơn bao người.

Cám ơn sự hy sinh âm thầm lặng lẽ không một tiếng than van để con cười mỗi ngày.

Gửi lại những yêu thương, những niềm vui, và luôn nhớ rằng dù có đi đâu xa đến bao nhiêu thì luôn luôn có một con đường hạnh phúc quen thuộc chờ ta trở về - đó là đường về nhà.

© Nguyen Kieu Yen Nhi – blogradio.vn

  • Biên tập + tech mix: Đoàn Hòa
  • Giọng đọc: Lan Phương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Ngày hôm nay của chúng ta chính là quá khứ của ngày mai, quyết định ngày hôm nay, chính là lựa chọn mà đến ngày mai, có muốn thay đổi cũng không thể nào được nữa.

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Nói đến duyên phận vợ chồng, Phật có nói: "Kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, kiếp này mới có một lần gặp thoáng qua"...

back to top