Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em cần anh những ngày thu se lạnh

2018-10-02 09:04

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Anh à! Trời đã vào thu rồi nhỉ đã bao nhiêu mùa thu chúng mình không còn hiểu nhau nữa? Cái thời tiết này cứ làm cho con người ta phải suy nghĩ, phải hoài niệm và phải tiếc nuối.

Những ngày thu se lạnh, những kẻ cô đơn sẽ càng thêm lạnh giá. Cô đơn khi chỉ có một mình đôi khi không xót xa bằng cảm giác cô đơn trong một mối quan hệ. Có người yêu đấy mà đi đâu, làm gì cũng chỉ có một mình. Hạnh phúc rồi xa cách, cảm giác đó giống như vừa bị rớt từ thiên đường xuống địa ngục. Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe lá thư Em cần anh những ngày thu se lạnh, được gửi đến từ bạn Nguyễn Diệu Thương.

Người ta thường bảo thời tiết mùa thu là lúc đẹp nhất trong năm. Gió heo may mơn man, hoa sữa thoang thoảng và tình yêu thì nồng nàn. Chợt em nhận ra lâu lắm rồi mình mới có một ngày không tất bật với đủ thứ việc từ có tên đến không tên, chợt em nhận ra mình thèm viết quá. Viết cho anh, viết cho quãng thời gian bỏ lại, viết cho mùa thu...

Đã hơn một lần em loay hoay với câu hỏi đã bao lâu rồi mình không còn cái cảm giác như ngày xưa ấy cùng nắm tay đi trên con đường trải dài bất tận một màu xanh, cái cảm giác anh vượt 100 cây số đêm mưa phùn gió bấc cho một cái nắm tay và một cái ôm thật chặt là quá đỗi bình thường. Chắc anh chẳng bao giờ nhớ cũng như việc em chẳng thể quên những ngày tháng mình còn khó khăn chồng chất khó khăn.

Anh còn nhớ không những ngày mà cả hai đứa hết tiền, trong nhà chỉ còn mấy gói mỳ tôm thế mà chúng ta cũng vượt qua được. Anh còn nhớ tháng lương đầu tiên của hai đứa mình đã thỏa thuận là sẽ dành một nửa để đút heo lo cho cuộc sống sau này. Em vui lắm, vui vì chúng ta vì nhau mà biết cố gắng, vui vì chúng mình đã coi nhau là nhà, vui vì em biết mình đồng hành cùng nhau rồi tất cả mọi thứ sẽ vượt qua theo một cách nào đó.



Rồi cuộc sống thay đổi cả anh và em đều bị công việc nuốt chìm thời gian như nước, năm tháng như gió, chính là vội vàng mà thoáng qua. Lâu lắm rồi mình chưa ngồi ăn với nhau được một bữa cơm, lâu lắm rồi hình như hai thế giới của mình có một bức tường vô hình ngăn cản anh nhỉ, lâu lắm rồi chắc anh không còn để ý đến cảm xúc của em, suy nghĩ của em.

Anh à! Nhiều lúc em tự hỏi nếu như bình minh là cho một sự khởi đầu thì hoàng hôn đến có phải là cái kết đẹp, suy cho cùng thì âu cũng là quy luật của cuộc sống, phải chăng chỉ là nó quá khắc nhiệt, quá chóng vánh khiến con người ta còn chưa kịp thích nghi, phải chăng là do em quá mềm yếu chưa đủ độ chín để vùng vẫy trong bão tố này.

Anh à! Nếu cuộc đời là một thước phim có thể tua lại thì có lẽ em muốn sống mãi trong những ngày tháng ấy cái ngày mà hai ta cùng đi trên một con đường, cái ngày mà em nhận ra rằng cuộc sống thật đáng quý, thật đáng trân trọng, cái ngày mà em tìm lại được chính con người của mình sống là chính mình thật thoải mái và thích thú đúng không anh



Anh à! Trời đã vào thu rồi nhỉ đã bao nhiêu mùa thu chúng mình không còn hiểu nhau nữa? Cái thời tiết này cứ làm cho con người ta phải suy nghĩ, phải hoài niệm và phải tiếc nuối, nắng cũng nhạt dần không còn gắt gỏng như mùa hè nữa, không còn tiếng ve kêu dài khiến ta phải nao lòng nữa nhưng sao em thấy lòng mình cô quạnh, em càng nhớ anh nhiều hơn tự dưng thấy trùng xuống không còn muốn ồn ào sôi nổi như trước kia nữa. Chỉ muốn tìm môt khoảng lặng và bình yên chỉ muốn đắm chìm trong những hoài niệm của chúng ta.

Em nhớ chúng ta của những năm tháng ấy bên nhau hồn nhiên chẳng chút lo âu, toan tính, chân thành với nhau. Chúng ta của hiện tại lạnh nhạt từ lúc nào, xa nhau từ bao giờ và đã bao lần chăng còn hiểu nhau nữa.

Anh biết không những ngày tháng đó với em thật khó khăn đến nhường nào. Em đủ lớn để mong mình bé lại, đủ trưởng thành để nếm trải những bão tố của cuộc đời, đủ yếu đuối để thấy mình cần bao bọc. Có những lúc em tưởng mình đã trải qua lừa lọc, khổ đau và hạnh phúc, em nghĩ mình sẽ mỉm cười và bước đi mạnh mẽ. Nhưng em không thể, em cố gắng giấu nước mắt vào trong, cố gắng mạnh mẽ hiên ngang bước tiếp nhưng trong sâu thẳm trái tim em biết mình đang đau, rất đau. Cuộc sống này đã tôi luyện em mạnh mẽ nhưng dù sao em vẫn là con gái vẫn cần được che chở được yêu thương.

Em cần một bàn tay nắm em đi qua bao giông bão nắng mữa bất chợt của cuộc đời. Anh hãy hứa với em vô tâm nốt ngày hôm nay thôi nhé. Ngày mai thức dậy sẽ là một ngày mới, mặt trời vẫn thức, hoa vẫn nở dòng đời vẫn cứ hối hả và cuộc sống vẫn cứ vần xoay như vốn có. Em không chờ đợi một người ở nơi cuối con đường mà em chờ một bàn tay sẽ nắm lấy bàn tay đi qua bao giông bão nắng mưa của tuổi trẻ. Có xa hay là quá gần, nhạt hòa hay chân thực rồi tất cả sẽ qua chỉ còn lại bình yên anh nhé!

© Nguyễn Diệu Thương – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top