Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thu có mang em trở về bên tôi như ngày nào?

2018-09-28 08:55

Tác giả: Trần Khánh Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Dù khi thu qua mang hạnh phúc có ra đi thật xa nhưng tình ta còn đó, đó là nỗi nhớ về em vẫn âm ỉ cháy trong lòng mà thôi, rồi khi thu chớm về nó lại thổi bùng trong tâm hồn của kẻ si tình.

***

Cuối thu, những chiếc là vàng vẫn rơi, chậm thật chậm như lưu luyến những điều gì quá đỗi. Trời không còn trong xanh,những lãng đãng mây xám như phảng phất chút tình của mắt người ở lại. Nắng trở nên nhạt màu trong một ngày mang chút se lạnh, góc phố chiều nay sao nhẹ tênh niềm nhớ miên man của miền ký ức sâu thẳm.

Con đường xưa loang màu kỷ niệm, tôi khẽ đưa tay đón lấy chiếc lá vàng nhẹ rơi trong chiều gió rồi vội vàng thu từng mảnh nhỏ giấu vào tim mình. Sau tất cả, tôi lại nép mình vào góc phố quen lặng thing khi bóng mùa về, để những chênh vênh hòa vào dòng người vội vã, lánh xa dòng người tấp nập, lánh xa những ánh mắt dửng dưng. Tôi chợt thu mình co ro. Thu trở mình mặc cả với mùa đông nhưng em vẫn chưa về.

Heo may lùa về, cơn gió thoảng qua, nhưng len lỏi vào tận sâu tâm hồn, khiến trái tim của người cô đơn càng trở nên hoang vu, lạnh lẽo. Cảm xúc như còn mới hôm qua về những mảnh tình thu cũ cùng em, mặc cho đã qua bao mùa lá vàng nhè nhẹ lướt qua.

Có một thời tôi bên em cùng nhau rong ruổi yên bình, bước trên từng con phố mùi hoa sữa thơm nồng với tiếng nói cười trong trẻo của em sẽ làm tôi xao xuyến một đời không phai. Khoảnh khắc hai đứa cầm tay ngượng ngùng e thẹn và trao nhau nụ hôn ngọt ngào dưới tán lá vàng tươi… đó niềm hạnh phúc đơn sơ đến diệu kỳ. Tôi và em đã sống qua những ngày yêu đầu tiên vụng dại, yên bình và ấp áp biết bao nhiêu.

Thu có mang em trở về bên tôi như ngày nào?

Cảm xúc ngọt ngào của mùa thu trong tôi là nỗi nhớ em da diết khi chiều hoàng hôn buông xuống nhuộm tím một góc trời, là tiếng thu chạm khẽ vào lòng tôi khi cùng em rải từng bước trên phố đêm, là lúc hai ta nghe thấy những mênh mang của hương thu quyện vào cơn gió nhỏ mang theo mùi hương cốm mới; nghe thấy yêu thương khẽ gọi, quyện vào trái tim của tôi và của em.

Nhưng đến một ngày, em bận với những bon chen đời thường tấp nập em chẳng dành cho tôi một vị trí nào quan trọng trong cuộc sống của em nữa rồi, nhiều lần em cũng quên việc có tôi vẫn luôn ở bên cạnh em động viên với tấm chân tình của của một kẻ yêu đơn phương, chỉ mong em có được nụ cười trong cuộc sống và khi tôi đứng bên chỉ như một cọng cỏ vướng chân em mà thôi. Rồi em đã bỏ lỡ câu yêu đương và ném cho tôi sự cô đơn, buồn tủi. Dòng thời gian trôi làm dày thêm một mối tình buồn, em không còn thương tôi như ngày xưa nữa rồi.

Mặc cho ngoài kia, mùa thu đang gõ cửa, tiếng gió đang lang thang gõ những nhịp đời yên ả thì em vẫn vậy, vẫn lạnh lùng với tấm chân tình. Phố mới chớm vào thu mà tiết trời lành lạnh như đông gần đến, ngắm nhìn trời mưa vào đêm trong những buổi thu đầu, tôi cảm thấy rõ lắm, cảm nhận sự trống vắng kỳ lạ của không gian từng giọt mưa tí tách và tôi chợt nhận ra em đã mang mua thu năm ấy đi xa mãi không về. Tình em cũng đã tan theo trăng rồi chỉ còn mưa thu mãi rơi, u buồn lắng ngập trời đêm.

Chẳng có cách nào giúp tôi rũ bỏ hoàn toàn những kỉ miệm về mùa thu tôi có em bên mình, chỉ là ru nó tạm ngủ yên khi thu qua đông về, rồi xuân, rồi hạ. Nhưng nó sẽ trở mình thức giấc khi một sáng mai chiếc lá vàng trước sân chợt rời cành trước ngọn gió heo may cho lòng ai khắc khoải hoài, lúc đó nỗi nhớ chợt gợi lên hiu hiu buồn. Lá rơi đầy trời hay rụng úa lòng tôi.

Nhớ nhung, lưu luyến, hối tiếc, ngậm ngùi tôi không còn phân định rạch ròi được nữa. Và tôi lại mong ngóng, ta chờ đợi trong mơ hồ rằng thu sẽ mang em về bên tôi như ngày nào. Dù khi thu qua mang hạnh phúc có ra đi thật xa nhưng tình ta còn đó, đó là nỗi nhớ về em vẫn âm ỉ cháy trong lòng mà thôi, rồi khi thu chớm về nó lại thổi bùng trong tâm hồn của kẻ si tình.

© Trần Khánh – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Trần Khánh

"Cuộc sống này thực dụng đến tàn nhẫn"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top