Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao giờ anh hết bận để ở bên em?

2018-10-09 09:46

Tác giả: Cúc họa mi Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Tự hỏi đến bao giờ anh mới hết bận, hết bận để yêu em? Và khi anh hết bận rồi, em cũng chẳng biết mình có thể đứng đợi anh nữa không.

***

Bạn thân mến! Nếu như người ấy thật sự coi trọng bạn thì bận đến mấy họ cũng cố gắng dành thời gian cho bạn. Họ bận chẳng qua vì họ vô tâm hoặc không còn coi bạn là sự ưu tiên nữa mà thôi. Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với lá thư tâm sự mà có lẽ rất nhiều người trong chúng ta sẽ đồng cảm. Lá thư Bao giờ anh hết bận để ở bên em được gửi đến từ bạn Strong Will.

“Em, anh nhớ, rất nhớ em!”

“Em, em đâu rồi? Em không nhớ anh ư?”

Từng dòng tin nhắn của anh liên tục nhấp nháy trên màn hình điện thoại, nhưng em chẳng đủ dũng cảm để mở ra. Em sợ, thật sự rất sợ vì sau đoạn hội thoại đó, sẽ vẫn là một lí do muôn thuở của anh: “Nhưng anh bận rồi nên anh không thể đến bên em được.”

Anh biết không, em chẳng mạnh mẽ như vẻ bề ngoài đâu, em cũng chẳng vô tư như những gì hay nói. Anh biết đằng sau tất cả những vui cười vô tư đó là những lần trong lòng em dâng lên cảm giác khó chịu khi bị bỏ lại phía sau.

Em luôn bị bỏ lại sau tất cả những bộn bề, những công việc, những mối quan hệ, những thú vui… của anh. Anh gọi đó là bận. Đến nỗi thời gian để nhớ em cũng càng ngày càng ít lại. Không phải là mỗi sáng sớm thức dậy, không phải là mỗi giờ giải lao buổi trưa, không phải là khi chiều tan sở, cũng không phải là trước giờ đi ngủ, càng không phải là những lần chợt tỉnh giấc giữa đêm… Vậy, anh nhớ em vào lúc nào?

Chẳng lẽ phải nhất định không còn em bên cạnh anh mới nhớ đến em?

Chẳng lẽ anh cứ dồn em vào cuối con đường, chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài rẽ sang một lối khác ư?

Có nhẫn tâm quá không anh?

Bao giờ anh hết bận để ở bên em?

Anh biết không, Hà Nội bé lắm, khoảng cách của em với anh cũng chẳng phải xa xôi, nhưng khi trong lòng anh chẳng có nổi hình bóng của em thì Hà Nội lại chợt rộng lớn đến thế, rộng lớn đến nỗi mình chẳng thể ở bên nhau, chẳng thể nhìn thấy nhau, cũng chẳng thể chạy đến bên nhau mỗi khi nỗi nhớ ùa về.

Biết bao lần, dù trong lòng đã nhớ anh, chỉ muốn nhắn cho anh rằng: “Anh à, bận không, có thể đến với em một lúc không?” Đã bao lần soạn tin nhắn rồi lại xóa, viết rồi nhưng chẳng thể gửi, vì em biết, anh sẽ vẫn như mọi lần: “Anh xin lỗi, anh bận rồi, đừng giận anh nhé.”

Anh biết không, em luôn phân vân nghĩ tình cảm mà anh là gì? Có phải là tình yêu như anh vẫn nói, hay chỉ là một tình cảm nhất thời, trong một giai đoạn nhất định? Nếu là yêu, vậy sao anh cứ để em bơ vơ một mình như vậy. Mỗi lần nhớ đến anh, em chỉ có thể hít thật sâu rồi nghĩ đến chuyện khác. Em luôn khiến bản thân bận rộn để không có thời gian nghĩ ngợi linh tinh, bận rộn đủ để không làm phiền đến anh, bận rộn để quên anh đi. Nhưng anh à, sao trong lúc anh bận rộn anh có thể không nghĩ đến em, còn em thì vẫn không làm được. Vân âm thầm nhớ, vẫn không ngừng yêu, không ngừng nghĩ về anh.

Người ta vẫn nói tình yêu là thứ tình cảm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Nhưng tại sao em lại thấy tình yêu chính là thứ tình cảm khiến con người ta khó chịu nhất. Em chỉ muốn quay về ngày xưa với cuộc sống bình lặng khi ta chưa gặp nhau. Phải chăng vì anh là đàn ông nên anh có thể phân định rạch ròi các mối quan hệ, tình cảm, công việc. Còn em thì chẳng thể như vậy nên cứ loay hoay mãi chẳng tìm thấy lối ra.

Em muốn bứt khỏi những hoang hoải, vô định để trở về là chính em. Nhiều lần chạy xe trên đường mà em lại bật khóc nức nở như đứa trẻ, nhưng rồi lại tự nín chẳng cần ai dỗ dành. Người ta có thể nhìn em với ánh mắt kì thị, lạ lẫm, thương hại, cảm thông. Anh ở đâu những lúc đó? Anh đang bận hay anh đang ở bên một người khác?

Làm người trưởng thành chính là vậy, chính là tự biết phải xoa dịu nỗi đau của mình, tự chịu trách nhiệm với những tổn thương. Nghĩ cho cùng, trong cuộc đời này, bản thân mình chính là người có lỗi với mình nhất. Nếu không tự cho mình cơ hội được yêu, được nếm trải tình yêu thì bản thân cũng sẽ không có cơ hội để thấy đau là như thế nào, cảm giác nhói buốt ở lòng ngực là ra sao…

Anh như cơn gió, em cứ đuổi mãi, đuổi mãi cũng chẳng thể theo kịp. Nhiều khi em tự hỏi, vì sao với đàn ông, sự nghiệp luôn là quan trọng nhất. Người ta cứ đắm đuối với công việc rồi khi nào đó ngoảnh lại sẽ chẳng thể nhìn thấy người phụ nữ mình yêu thương nữa. Dù muốn, dù không em vẫn chẳng thể không đau lòng. Anh chưa bao giờ hứa hẹn, cũng sẽ chẳng bao giờ hứa hẹn với em bất cứ điều gì. Em chưa bao giờ đòi hỏi, cũng sẽ chẳng bao giờ đòi hỏi anh bất cứ điều gì. Chỉ mong, trong tình yêu này, những khi em yếu lòng hay vấp ngã, có anh đứng bên cạnh.

Nhưng anh bận rồi, chẳng thể ở bên cạnh anh nữa phải không anh? Tự hỏi đến bao giờ anh mới hết bận, hết bận để yêu em? Và khi anh hết bận rồi, em cũng chẳng biết mình có thể đứng đợi anh nữa không. Em sẽ cố gắng đứng đợi, nhưng nếu có lúc nào đó em chẳng thể đủ sức để đợi anh nữa, thì anh à, hãy tạm dừng bận lại để đi tìm em, được không anh?

© Strong will – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Cúc họa mi

Trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top