Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyến phiêu lưu trên con đường mang tên trưởng thành

2018-07-25 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Trưởng thành là lúc bản thân bị thử thách nhiều nhất. Là lúc cảm thấy yếu lòng nhất, bơ vơ lạc lõng xứ người, gọi một cuộc điện thoại cho mẹ, nghe tiếng mẹ mà chẳng dám khóc, chỉ dám kể những gì mình làm được, còn mọi ưu phiền, thất bại chỉ biết giấu nhẹm trong lòng tự gặm nhấm.

Chuyến phiêu lưu trên con đường mang tên trưởng thành

Trưởng thành là khoảng chênh vênh nhất của đời người. Ở cái tuổi mà gọi là người lớn cũng chẳng đúng, mà thời trẻ con thì đã qua lâu rồi, mọi thứ trong cuộc sống trở nên khó khăn hơn nhiều.

Không ai định nghĩa trọn vẹn thế nào là trưởng thành vì nó là một chuỗi thời gian, định đoạt nó bằng khuôn rập, cứng nhắc là không thể. Có thể trưởng thành chỉ đơn giản như câu nói của Diệp Lạc Vô Tâm: "Thật ra, tôi cũng không muốn lớn lên. Thế nhưng điều này không phải là điều tôi có thể kiểm soát".

Trưởng thành là điều khó tránh khỏi, đấy là một quy luật tự nhiên trong cuộc sống. Chúng ta chẳng thể cứ bé mãi mà không lớn lên, chúng ta không thể yên vị một chỗ mà phải thoát ra khỏi vòng an toàn, đứng lên và mạnh mẽ bước đi. Lúc nhỏ, tôi vẫn mong mình lớn thật nhanh, được chạm tay vào cái danh xưng "người lớn" vì suy nghĩ của tôi về "người lớn" kia rất oai hùng, rất khí chất. Tôi của những ngày trước dù chưa hoàn toàn hiểu ý nghĩa của việc "trưởng thành" là ra sao nhưng tâm trí hồ hởi vô cùng. Với tôi ngày đó, nếu là người trưởng thành, tôi sẽ tự mình quyết định mọi thứ, không phải nghe lời sắp xếp của bố mẹ.

Và rồi thời gian trôi qua, cái ngày tôi mong đợi cũng đến, tôi bước vào giai đoạn trưởng thành. Mọi thứ diễn ra như những gì tôi hằng mong muốn khi nhỏ. Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra cái giá tôi phải trả cho những ngày tháng chênh vênh trưởng thành khá đắt. Đó chính là vấp ngã, tổn thương và những nỗi buồn triền miên!

Như Richard L Evans có nói "Sự trưởng thành bắt đầu vào ngày chúng ta có trách nhiệm đối với hành động của bản thân mình". Xuất phát điểm đấy chính là phát súng cho những ngày cật lực, miệt mài làm việc để có một tương lai sáng, mong đỡ đần cho bố mẹ quê nhà. Nhưng có ai hiểu, cuộc đời này hai chữ "bất công" vẫn hiện hữu nên đôi khi, bạn cố gắng nỗ lực bằng toàn sức nhưng thành công lại gọi tên một người khác.

Càng cố chấp, càng muốn tự do, tôi càng vấp ngã nhiều hơn, trượt những cú ngã thật khủng khiếp. Đau đớn là đó, có thể khóc thật to nhưng rồi nhất định phải đứng lên, lau đi tất cả, tĩnh tâm và bước tiếp trên con đường mình lựa chọn. Và tôi chọn cho mình một châm ngôn sống của William Athur Ward: "Phạm phải sai lầm là con người. Vấp ngã là chuyện bình thường, có thể cười vào mặt chính mình là sự trưởng thành".

Chuyến phiêu lưu trên con đường mang tên trưởng thành

Trưởng thành là lúc bản thân bị thử thách nhiều nhất. Là lúc cảm thấy yếu lòng nhất, bơ vơ lạc lõng xứ người, gọi một cuộc điện thoại cho mẹ, nghe tiếng mẹ mà chẳng dám khóc, chỉ dám kể những gì mình làm được, còn mọi ưu phiền, thất bại chỉ biết giấu nhẹm trong lòng tự gặm nhấm. Là có những đêm không tài nào ngủ được, mắt trao tráo nhìn xung quanh, tự ôm bản thân vào lòng thủ thỉ vài ba câu động viên, rồi khóe mắt chợt đẫm nước, cảm xúc dâng trào nên khóc vội, mai lại cười tươi với thiên hạ. Là đi qua những ngày tẻ nhạt, lặp lại mọi thứ, chẳng có gì thú vị. Là ngày tôi nhận ra mẹ tôi dáng lưng đã còng, tóc cũng bạc màu. Ngày cha tôi sức khỏe càng yếu dần.

Trưởng thành là lúc ta biết cách nhún nhường mọi thứ. Ngày trước có chút coi thường nhưng giờ mới hiểu nó là điều kiện tiên quyết của cuộc sống. Bạn phải biết cúi đầu. Khi ở nhà chúng ta là những đứa "con vàng, con ngọc" nhưng ngoài đời chẳng ai có trách nhiệm đối đãi thật tốt với bạn. Cuộc đời là guồng xoáy, lôi mọi người vào bộ máy vật vã, bạn bè thân khi này mỗi người lại một cuộc sống riêng, cảm thấy bản thân tách riêng ra khỏi cuộc sống của nhau không còn chút ràng buộc.

Ở lưng chừng này, yêu một người cũng chẳng còn quá mặn nồng, chẳng phải ơi ới họ cả đêm để nghe mình tâm sự muôn vàn câu chuyện, chẳng muốn ràng buộc đối phương vào những khuôn khổ như cũ. Chỉ cần người đến ôm tôi mỗi lúc tôi gục ngã, người vỗ về tôi vài câu là đã cảm thấy lòng này được ủi an. Trưởng thành khiến những cuộc vã không còn to tiếng mà chỉ còn biết im lặng, im lặng để trái tim bình yên. Chẳng biết đó có gọi là yêu hay không?

Theo Mộc phù sinh "Con người khi trưởng thành, góc cạnh tất nhiên phải bị mài mòn", thế nên trưởng thành chính là khoảng thời gian rèn dũa bản thân kiên cường và khôn lớn. Chúng ta nên học cách biết tự trân trọng bản thân vì cuộc đời không có quá nhiều người tốt quan tâm thực sự đến mình. JackMa đã từng nói "Khi bắt đầu xây dựng sự nghiệp, bạn sẽ nhận ra rằng người đầu tiên tin tưởng bạn sẽ là những người xa lạ. Bạn bè sẽ là những người dè chừng bạn, thậm chí bạn thân sẽ xa cách bạn và người vứt bỏ bạn trước tiên chính là bạn nhậu.

Còn người khinh thường bạn nhất có khi lại là bạn học và người thân…" Điều ưu tiên thứ yếu trong cuộc sống là hãy vẫn là chính mình, không sa ngã làm bản sao của bất kỳ ai. Giấc mộng trưởng thành bị vỡ tan, không còn thơ mộng như lúc nhỏ vẫn suy nghĩ. Đừng cố tỏ ra mình yếu đuối, hay lương thiện, cũng đừng thể hiện mình quá giỏi, vì nhiều người sẽ không nghĩ rằng đó là điều bạn cố gắng mà mặc nhiên sẽ cho rằng đấy là việc bạn phải làm.

Suy đến cùng, trưởng thành như một chuyến phiêu lưu để học hỏi. Ở khoảng thời gian đó, thứ mình cần vượt qua đó chính là bản thân mình, quan tâm, giúp đỡ mọi người là hương vị cho cuộc sống trưởng thành thêm đậm đà.

© Phạm Thị Kim Ngân – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Chuyến phiêu lưu trên con đường mang tên trưởng thành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Ngày hôm nay của chúng ta chính là quá khứ của ngày mai, quyết định ngày hôm nay, chính là lựa chọn mà đến ngày mai, có muốn thay đổi cũng không thể nào được nữa.

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Nói đến duyên phận vợ chồng, Phật có nói: "Kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, kiếp này mới có một lần gặp thoáng qua"...

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Nhân gian bể dâu, mấy ai vững vàng bước qua mà tấm thân chẳng lưu lại đôi ba vết xước xát. May mắn thay, ít ra vẫn còn có anh. Vẫn còn có một người, không kéo cô ra khỏi những lần đao kiếm cuộc đời bủa vây, nhưng sẵn sàng cùng cô đi qua tháng năm trầm nổi.

back to top