Phát thanh xúc cảm của bạn !

Càng trưởng thành chúng ta càng đánh mất nhiều thứ

2018-03-11 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

Cuộc sống ngày nay, chúng ta vẫn luôn cho rằng đủ đầy, phát triển. Tuy nhiên, bên cạnh những điều tốt, chúng ta đã để vụt mất quá nhiều thứ. Nếu không phải hổ thẹn thì có thể nói rằng, chúng ta đang ngày càng trở nên ‘nghèo khó’ nhất thế gian.

Cái mất thứ nhất: Yên lòng

Khi còn bé, ở trong nhà cũ, đêm ngủ hầu như không cần phải đóng cửa, càng không lo lắng sẽ mất cái gì. Mặc dù không có điều hòa, nhưng vẫn mát mẻ yên tĩnh, không khí thật trong lành…

Bây giờ, ở căn nhà lớn rộng rãi, rất cao, rất đẹp, nhưng lầu trên lầu dưới cửa luôn phải đóng chặt, cổng, hàng rào phòng hộ bao kín xung quanh nhà. Tuy vậy, vẫn nơm nớp lo sợ bị mất trộm.

Càng trưởng thành chúng ta càng đánh mất nhiều thứ

Cái mất thứ 2: Nhiệt tình

Khi còn bé, hàng xóng láng giềng như người một nhà, gần gũi thân mật, có đồ ăn ngon liền mang sang cho nhau. Nhà ai có chuyện, mọi người xung quanh đều đến chung tay giúp đỡ…

Ngày nay, chúng ta cùng ở trong một cộng đồng, thậm chí sát vách, ở cùng một tầng lầu, mỗi ngày đều gặp mặt nhau, nhưng có khi hoàn toàn không biết nhà bên cạnh là ai.

Cái mất thứ 3: Sức khỏe

Khi còn bé, mấy đứa con nít ở nông thôn thích nhất là ra sông ra đồng bắt tôm cá, hoặc lẻn vào vườn hái mấy quả dưa leo, trái cây tươi ngon ăn tại chỗ…

Ngày nay, trong siêu thị, cá con nào cũng to, rau quả đóng gói trông cũng rất đẹp. Nhưng mà cho dù có rửa bao nhiêu lần, vẫn lo lắng chưa sạch, không ai dám chắc đồ mình ăn là có đảm bảo hay không.

Cái mất thứ 4: An toàn

Khi còn bé, trẻ nhỏ luôn tụm 5 tụm 3 trên đường vui cười đùa giỡn, đuổi bắt nhau, thỉnh thoảng cũng chỉ có mấy con chó vàng chạy ngang qua, đám trẻ lượm sỏi ném chúng cười thích thú…

Ngày nay, xã gội phát triển đi lên, đường càng ngày càng rộng, xe cộ cũng càng nhiều. Tuy nhiên, đi đường luôn phải chú ý, không thể thoái mái nô đùa như xưa, bởi vì nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào!

Càng trưởng thành chúng ta càng đánh mất nhiều thứ

Cái mất thứ 5: Náo nhiệt

Khi còn bé, chỉ một số nhà có ti vi, cứ đến xế chiều, đều có người bưng chén đi sang hàng xóm xem ti vi. Tuy là trắng đen, hình ảnh cũng không rõ, nhưng người xem thì lại rất đông, đôi khi còn chen chúc, cảm giác thật là náo nhiệt.

Ngày nay, mỗi người có trên mình một chiếc điện thoại thông minh, đi đâu cũng không rời cái điện thoại. Điện thoại ấy, đi đến chỗ nào có thể phát ti vi đến đó, tuy nhiên khi mọi người gặp nhau, lại ai xem của người đấy.

Cái mất thứ 6: Hoài niệm

Khi còn bé, tiệm chụp ảnh không nhiều lắm, một năm cùng lắm cũng chỉ được đi chụp ảnh một vài lần. Mỗi tấm hình đều rửa ra thì mới xem được, nên ai cũng cho vào khung ảnh, giữ gìn thật cẩn thận kỹ càng. Mỗi lần lấy ra xem, đều là ngập tràn những hồi ức!

Ngày nay, có khi vài năm cũng không đến tiệm chụp ảnh, camera, điện thoại, ipad… lúc nào cũng ở bên người. Tự chụp, chụp đồ ăn, chụp phong cảnh…

Đôi khi, chụp nhiều đến nỗi đầy cả bộ nhớ, nhưng những hồi ức, những lưu niệm thực sự thì lại chẳng có mấy!

Càng trưởng thành chúng ta càng đánh mất nhiều thứ

Cái mất thứ 7: Thỏa mãn

Ngày xưa, quần áo con nít chỉ có vài màu sắc đơn giản, hơn nữa còn mặc lại quần áo cũ của anh chị để lại, nhưng mỗi bộ đều là bảo bối của chúng ta, vô cùng thích thú, vô cùng hài lòng!

Ngày nay, quần áo đủ màu sắc, kiểu dáng khác nhau, tủ quần áo treo đầy ắp, nhưng luôn cảm thấy mình còn thiếu, không đủ đẹp, không có quần áo như ý để mặc…

Cái mất thứ 8: Đơn giản

Khi còn bé, đồ chơi không có nhiều, chỉ là những thứ bi, bao cát, dây chun,… không phong phú, nhưng chúng ta có thể chơi một trò chơi cả ngày, mà vẫn thấy vui vẻ!

Xã hội phát triển càng lúc càng nhanh, chúng ta cũng càng ngày càng bận rộn. Ngày nay, trong điện thoại di động lúc nào cũng có bạn online, trong nhà ai cũng có đồ chơi đắt tiền. Mặc dù khoa học kỹ thuật đã mang đến các loại hình giải trí vô cùng đa dạng, nhưng chẳng còn có bạn bè thân mật khăng khít như khi còn bé nữa.

Cái mất thứ 9: Tự do

Khi còn bé, cả vùng chỉ có một rạp chiều phim, thậm chí người dân bình thường không đi xem được, có thể xem lại trên ti vi cũng không nhiều!

Có khi trong thôn chiếu phim ngoài trời, đám bạn chúng ta liền tụ tập lại với nhau, leo lên cây, ngồi trên mái nhà, mang theo hạt dưa ở nhà đi cùng nhau nhấm nháp, niềm vui thật vô tận!

Ngày nay, rạp chiếu phim ngày càng nhiều, phim 3D, phim Hollywood… tha hồ tuyển chọn. Xếp hàng mua vé, chọn vị trí trên mạng hết sức tiện lợi dễ dàng. Tuy nhiên, khi đến xem, người ngồi bên cạnh là ai cũng không biết. Toàn là khách đến xem, xem xong ai về nhà lấy!

Càng trưởng thành chúng ta càng đánh mất nhiều thứ

Cái mất thứ 10: Chân tình

Ông nội lấy bà nội, chỉ cần nửa đấu gạo; ba lấy mẹ, cũng chỉ cần nửa con trâu.

Chỉ cần vậy là có thể kết hôn, nhận một tờ giấy đăng ký kết hôn, mở một tiệc rượu là xong, đồ ăn cũng chỉ có vài món đơn giản, nhưng thực sự rất vui vẻ. Rồi cứ vậy sống hạnh phúc với nhau, chẳng biết đến khái niệm ngoại tình, người tình bồ nhí là gì.

Ngày nay, lễ cưới xa hoa, tiệc tùng đình đám. Tuy nhiên, nhiều đôi lứa sống với nhau dăm bữa nửa tháng đã chán chường. Thậm chí còn ngoại tình, đánh ghen… hầu như nơi nào cũng có.

Quả thực, cuộc sống ngày nay, chúng ta vẫn luôn cho rằng đủ đầy, phát triển. Tuy nhiên, bên cạnh những điều tốt, chúng ta đã để vụt mất quá nhiều thứ. Nếu không phải hổ thẹn thì có thể nói rằng, chúng ta đang ngày càng trở nên ‘nghèo khó’ nhất thế gian.

Theo Tinh hoa.

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

back to top