Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối quan hệ của chúng ta là tình bạn hay tình yêu?

2018-07-05 09:08

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Có cái gọi là tình bạn thực sự giữa nam và nữ không? Tôi nghe người ta nói giữa hai người bạn thân khác giới thì ít nhất có một người yêu đơn phương người kia. Còn với tôi, mối quan hệ giữa tôi với cậu có thể đậm hơn tình bạn một chút nhưng lại nhạt hơn tình yêu một chút.

***

Gửi cậu – người bạn thân khác giới của tôi

Khi viết những lời này tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ cậu có cơ hội đọc được hay ít nhất là biết về nó. Nhưng thôi cứ coi như là tôi tự viết cho thanh xuân của mình vậy.

Chúng ta quen nhau từ khi nào nhỉ? Những năm cấp ba trôi qua như một điều gì đó quá mơ hồ trong tâm trí tôi, mà chẳng để lại chút vương vấn gì, cho đến khi có một người bạn như cậu chen vào cuộc sống vốn yên lặng và tẻ nhạt đó. Người ngoài hay thậm chí cả những đứa bạn trước đó của tôi vẫn luôn nói rằng tôi quá khó gần, hay nói hơn một chút đó là quá lạnh lùng với những thứ xung quanh. Có lẽ cậu cũng thấy vậy nhỉ, trong khi học với nhau từ những năm lớp 10 mà hai đứa vẫn chưa bao giờ nói chuyện hay có bất kì tương tác nào, kể cả trong những buổi học trên lớp.

Đôi khi người ta quen nhau từ những điều nhỏ nhặt. Nhờ cuốn lưu bút vào những ngày cuối năm 12 ấy, tôi với cậu trở thành bạn thân. Hai đứa mang những tính cách quá trái ngược nhau, tôi thì bên ngoài khá lãnh đạm, nhưng lại thích những câu chuyện đùa, chọc ghẹo người khác, còn cậu thì khác, cậu luôn là người bày ra những trò “vô bổ” làm rộn ràng không khí lớp học, nhưng lại là con người vô cùng nghiêm túc, tin tưởng gần như tuyệt đối vào lời nói của những người xung quanh. Giả sử ngày ấy, vì một lí do nào đấy tôi không đưa cuốn lưu bút của mình cho cậu, chắc chúng ta đã lướt qua cuộc đời nhau như chưa từng tồn tại.

Mối quan hệ của chúng ta là tình bạn hay tình yêu?

Ngày mà cậu trả lại tôi cuốn lưu bút, có quá nhiều điều trong đó làm tôi bất ngờ. Cậu viết những dòng ấy vào lúc nửa đêm. Cậu ngồi đợi cho hết ngày 1/4 để tôi tin rằng những lời sau đây không có chút nào dối lòng, đọc câu đầu tiên thôi mà tôi đã bật cười vì cái sự nghiêm túc quá mức ấy. Cậu nói rằng, với cậu, tôi là cô gái xinh nhất lớp, cậu nói nụ cười của tôi rất xinh, cậu nói những ngày đi học thêm với tôi rất vui, vì cậu được nói chuyện và nhìn tôi cười nhiều hơn, và cậu sợ một ngày tôi đi học ở một nơi xa nào đó thì sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Cuối cùng là cậu mới biết chuyện tôi có ý định đăng kí nguyện vọng vào cùng một trường đại học, đã hi vọng rằng hai đứa sẽ được học tập và làm việc chung một nơi. Nhưng có thể cuộc đời hiếm khi theo ý con người. Ba mẹ tôi không đồng ý cho tôi ra Hà Nội mà vào Sài Gòn để có thể gần nhà hơn. Mãi sau này tôi mới biết chuyện tôi không được ra Hà Nội học làm cậu buồn đến vậy.

Rồi ngày chúng ta ra khỏi cổng trường cấp ba cũng đến, vượt qua kì thi đại học bằng bao sự cố gắng. Những ngày học tập căng thẳng ấy tôi với cậu đã nói chuyện với nhau nhiều hơn. Nào là hỏi bài hay lại ngồi nói về cuộc sống sau này, nơi mà chúng ta sắp đến, con người mà ta sắp gặp, rồi hai đứa bỏ cả bài vở cho những câu chuyện kéo dài cả đêm. Chỉ trách thời gian dành cho mối quan hệ mới chớm nở ấy quá ít, chúng ta chưa có một buổi đi ăn chung, chưa cùng đi chơi hay đơn giản là ngồi trước mặt nhau nói chuyện, mà tất cả chỉ thông qua Facebook.

Ngày ra trường, cậu tặng cho tôi một món quà kèm tấm thiệp tự tay làm. Cậu nói cậu không cần tôi coi cậu là bạn thân nhất mà chỉ cần là thằng bạn trai thân nhất trong tất cả những đứa con trai tôi quen mà thôi. Lúc đấy tôi đã tự hỏi bản thân mình nên giữ mối quan hệ này ở mức bạn thân hay nên tiến thêm một chút nhỉ.

Mối quan hệ của chúng ta là tình bạn hay tình yêu?

Đoạn đường đại học sau đó chúng ta vẫn đồng hành với nhau, có thể cả năm chẳng gặp mặt, nhưng những cuộc điện thoại mỗi đêm chỉ để chúc nhau một câu ngủ ngon, hay thỉnh thoảng Facetime và rồi lại tâm sự như ngày trước. Những ngày mới vào Sài Gòn, những cuộc trò chuyện với cậu làm tôi cảm thấy bớt cô đơn hơn rất nhiều. Bạn tôi cứ nói rằng hai đứa cứ như thế hoài, thích nhau mà không dám nói ra sau này mất ráng chịu. Nhiều lúc muốn nhắn hỏi cậu một câu “Cậu có thích tớ không?” nhưng mà lại sợ, lỡ như cậu nói không thì đến cả bạn thân có khi tôi cũng không làm được nữa. Vậy thôi tôi tin vào duyên trời, chuyện gì nên đến thì sẽ đến, nếu đã định sẵn là thuộc về nhau thì đến một lúc nào đó chúng ta sẽ tự nhận ra thôi, còn không thì… tôi cũng chẳng biết nữa.

Có cái gọi là tình bạn thực sự giữa nam và nữ không? Tôi nghe người ta nói giữa hai người bạn thân khác giới thì ít nhất có một người yêu đơn phương người kia. Còn với tôi, mối quan hệ giữa tôi với cậu có thể đậm hơn tình bạn một chút nhưng lại nhạt hơn tình yêu một chút. Chúng ta có sự thấu hiểu và đồng cảm lẫn nhau nhưng lại thiếu một chút gì đó để bồi đắp cho tình cảm đó trở thành tình yêu đôi lứa. Có thể một mối quan hệ mơ hồ cũng có cái hay, khi chúng ta vừa có thể quan tâm nhau nhiều hơn như một người bạn mà lại không có cảm giác bị gò bó quá nhiều trong một mối quan hệ. Có lẽ đến một thời điểm nào đó, khi cậu tìm được một nửa của mình và người đó không phải tôi, chắc tôi sẽ buồn thật nhiều cho đoạn tình cảm lưng chừng này. Vẫn là bạn thân nhưng có thể sẽ không được như trước nữa, dè chừng và chính tôi cũng chẳng còn lí do gì để chen vào cuộc sống của cậu nhiều như trước khi mà cậu đã có một mối quan tâm nhiều hơn.

Người ta nói chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn hết cuộc đời. Còn cậu – chàng trai của tôi ơi, chúng ta nên đặt mối quan hệ này vào tình bạn hay tình yêu đây?

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top