Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bỏ lại những bộn bề để trở về với mẹ

2018-06-28 01:12

Tác giả: Giọng đọc: Titi

Nhiều người vẫn nghĩ rằng muốn lớn thật nhanh để có thể đi thật xa khỏi sự quản lý của bố mẹ, thoát khỏi những lời cằn nhằn, những bài học muôn thuở mà mẹ vẫn nhắc trong bữa ăn. Thế nhưng đến khi đã thật sự bước vào đời, thật sự trải qua những lo lắng mưu sinh, những vất vả nơi thành thị mới thấy chẳng nơi đâu tốt bằng nhà mình, chẳng nơi nào ấm áp và bình yên như lòng mẹ.

Con người ta kể cũng lạ, khi còn bé chỉ muốn quấn lấy chân mẹ. Lớn thêm chút chỉ muốn quấn lấy chân bạn bè, ham chơi ham vui. Lớn chút nữa thì quấn chân người yêu. Lớn chút nữa thì quấn chân vào tham vọng, vào công việc…. Mỗi nấc lớn lên, con người ta lại bị quấn theo những ước mơ, sở thích riêng của bản thân.

Nhưng, đến khi trưởng thành thực sự, con người ta mới thấy trống trải lạ thường. Và lúc đó, nơi người ta muốn quay về lại chẳng đâu xa xôi mà lại là lòng mẹ. Dù ta có đi đâu, mẹ vẫn là người duy nhất luôn đứng đó đợi ta. Và có lẽ vì vậy mà nhiều khi ta quên mất rằng, những phồn hoa phố thị mà ta một đời theo đuổi có ý nghĩa gì không khi lòng mẹ ta mới chính là nơi sáng nhất, ấm áp nhất, bao dung nhất.

Cuộc đời ta đã có lúc đi thật xa, muốn rời bỏ mảnh đất quê hương để đến một nơi khác, một xứ khác, một châu lục khác… Vậy mà có một nơi đi mãi không hết là lòng mẹ thì nhiều khi lại thấy dường như bản thân có khi tưởng chừng như đã quên.

Ta nhớ mẹ ta, nhớ dáng gầy của người!

Ta nhớ mẹ ta, nhớ cái mùi mồ hôi ngai ngái của người!

Ta nhớ mẹ ta, nhớ cái hũ cà mẹ muối vừa dân dã giản đơn nhưng lại khiến bữa cơm thêm ngon lành.

Ta nhớ mẹ ta, nhớ cái nón tơi mẹ vẫn đội mỗi khi ra sông.

Ta nhớ mẹ ta, nhớ giọng nói mà ngày xưa đã từng nghĩ sao mẹ có thể nói suốt ngày mà không mệt. Vậy mà giờ đây ta lại mong mẹ có thể mắng ta thật nhiều như trước.

 blog radio, Bỏ lại những bộn bề để trở về với mẹ

Cái cảm giác ở gần mẹ sao thân thương đến thế, ấm áp đến thế, yên lòng đến thế. Chỉ cần ở bên mẹ, nghe mẹ nói thôi, cả thế giới ngoài kia cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chỉ muốn nằm lười bên mẹ mà ngủ vùi cho quên ngày tháng.

Trở về thôi, trở về với mẹ.

Vì thời gian nhanh trôi nhanh lắm, thử hỏi ta còn mấy lần về với mẹ.

Tóc mẹ đã bạc lắm rồi, dáng mẹ đã gầy lắm rồi. Bao nhiêu năm theo đuổi những ước mơ của riêng ta rồi.

Vậy sao hôm nay vẫn còn chưa nhận ra, ước mơ lớn nhất của ta là mang lại cho mẹ cuộc sống tốt hơn, thanh thản hơn vẫn còn bỏ dở?

Ta phải về thôi!

Chiều nay, từ văn phòng về, ta muốn lao đi thật nhanh. Chuyến xe vội vã rời bến, bỏ lại sau lưng bao bộn bề công việc, bỏ lại Hà Nội với bao bon chen, bỏ lại những ích kỷ vụn vặt, bỏ lại phố thị phồn hoa, hôm nay ta về với mẹ.

Hôm nay ta về ăn với mẹ một bát cơm, uống với mẹ một ngụm nước, đi với mẹ một đoạn đường, nói với mẹ một câu chuyện không đầu không cuối… Như thế nào cũng được, miễn là ta về với mẹ.

Mẹ à, con bỏ Hà thành bon chen này về với mẹ được không?

© Strong Will – blogradio.vn

Kịch bản: Đoàn Hòa

Giọng đọc: Titi

Bài hát tặng: Mẹ con đã về do ca sỹ Mỹ Dung trình bày.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

back to top