Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ là người khó hiểu hay con chưa bao giờ cố hiểu mẹ dù chỉ một lần?

2018-04-04 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Mẹ à, giờ con đã nhận ra mẹ dễ hiểu đến dường nào, đó chính là con. Con chính là toàn bộ mối bận tâm của mẹ, toàn bộ tình yêu của mẹ. Thế giới ngoài kia thật đẹp đẽ lộng lẫy mẹ à, và chúng chẳng đáng được so sánh với đôi bàn tay chai sần của mẹ.

***

Mẹ là người thật khó hiểu…

Mỗi khi con hỏi mẹ thích gì nhất, thích ăn gì, đi đâu, mẹ luôn bảo không thích gì cả, không cần gì cả đâu…

Mẹ là người luôn cằn nhằn vì những chuyện rất nhỏ con phạm lỗi, khiến con tức điên lên để rồi to tiếng gắt gỏng lại với mẹ, dù con biết rất rõ mình là kẻ có lỗi.

Mẹ chi li và tiết kiệm đến từng nghìn một lẻ mỗi khi mua bán đến nỗi ai cũng nhìn mẹ với ánh mắt chán chường pha lẫn ái ngại.

Mẹ luôn khiến con xấu hổ khi lần đầu tiên mẹ lên xe buýt, lần đầu tiên mẹ vào cửa hàng thời trang, lần đầu tiên mẹ đi cùng con đến nhà hàng, và những lần đầu tiên khác nữa…

Những cuộc điện thoại giữa hai mẹ con ta thật nhàm chán và ngắn ngủn khi mẹ hỏi con có khỏe không, con đáp: “Con khỏe”. Rồi con hỏi lại mẹ có đau ở đâu không, có khó khăn gì không, có ăn được không, ngủ được không còn câu trả lời vẫn ngàn lần như một: “Mẹ rất khỏe, mọi chuyện đều tốt”. Và rồi mẹ lại lặp lại lời dặn dò mà như thể con bị mắc bệnh mất trí nhớ. “Hãy ăn thật nhiều, giữ ấm nhé con.” “Vâng vâng con biết rồi, rất rõ mà.” Tút….tút… Thật khó hiểu, không lẽ mẹ không có câu hỏi khác sao?

…Và con đã tin những lời ấy… Con đã yên tâm tin rằng mẹ vẫn khỏe và sống bình an nơi căn nhà nhỏ, hằng ngày chăm sóc vườn rau, nấu ăn và giặt giũ, nói chuyện với những người hàng xóm thân thiện, và hài lòng với số tiền lương hưu đủ trang trải.



…Con yên tâm. Và rồi con vô tâm. Con đã bỏ mẹ ra ngoài những mối bạn tâm riêng của mình. Con đã chẳng còn gọi cho mẹ nữa. Giờ đây thế giới riêng của con thật quá nhỏ bé đến nỗi không thể có thêm một ngăn nữa mang tên mẹ. Nơi chốn thành phố rực rỡ ánh đèn này, không thiếu những thứ quyến rũ và đáng ao ước. Tất thảy đều giống như dải lụa thơm phảng phất trước mắt rồi cuốn lấy, trêu đùa con, chốc chốc quấn quýt rồi chốc lại vụt qua. Mỗi khi tưởng chừng như bắt được, nó lại tan ra như sương khói. Con đắm đuối mà kiếm tìm, mắt con hướng trông những thứ ấy trong hy vọng rồi lại thất vọng. Quay cuồng phấn đấu và vươn lên, con tưởng con đã quen thuộc với thế giới này, con cần lắm thế giới này.

Nhưng mẹ ơi,

Bây giờ, con – một kẻ mất trí nhớ và cũng dường như có trí khôn của đứa trẻ ba tuổi bây giờ mới hiểu rằng: thế giới này và mẹ, không như con vẫn nghĩ.

Mẹ nói mẹ không thích ăn mấy đồ ăn, đơn giản vì con cũng thích những thứ ấy, và mẹ thì chẳng muốn con nhường cho mẹ. Nhưng thế gian này chỉ chực cướp đi những thứ con có, và con ao ước.

Mẹ lúc nào cũng cằn nhằn con những việc thật nhỏ, mà sau này con mới biết, cũng vẫn những việc thật “nhỏ” ấy mà thế giới ngoài kia sẵn sàng sỉ vả, xô ngã con và thay thế con.

Con cảm thấy thật xấu hổ thay vì cảm thông trước sự vụng về của mẹ nơi chốn đông đúc, nhưng sao con lại không biết rằng những miệng lưỡi ngoài kia sẽ chẳng bao giờ bảo vệ con?

Mỗi lần cuộc gọi của mẹ hiện lên trong danh bạ, sao con lại cứ thờ ơ chẳng muốn nghe máy chỉ vì biết trước nội dung như vậy. Con đã chẳng hiểu lí do đơn giản của cuộc goi ấy, chỉ vì muốn nghe giọng con, muốn biết rằng con vẫn khỏe mạnh và vui vẻ, muốn khỏa lấp nỗi nhớ con trong tấm lòng mẹ mà thôi. Dù lời hỏi thăm vẫn như ngày nào nhưng với mẹ, thế là đủ.

Và dầu con có yên tâm về mẹ đến thế nào chăng nữa, sao con lại có thể đặt mẹ ở ngoài sự lo lắng của mình đến đỗi vậy. Mẹ đã lớn tuổi mà con lại quên lưng mẹ rồi cũng sẽ đau, tại sao con vẫn cứ cố bám víu lấy hình ảnh mẹ bình an chẳng lo nghĩ và mệt nhọc trong tưởng tượng.

Mẹ à, giờ con đã nhận ra mẹ dễ hiểu đến dường nào, đó chính là con. Con chính là toàn bộ mối bận tâm của mẹ, toàn bộ tình yêu của mẹ. Thế giới ngoài kia thật đẹp đẽ lộng lẫy mẹ à, và chúng chẳng đáng được so sánh với đôi bàn tay chai sần của mẹ.

© Lam Nguyen – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Thì ra cảm giác cô đơn giữa chốn đông người thật tệ

Những năm tháng 28 tuổi như ngày hôm nay, mình vẫn là một kẻ cô đơn trong thành phố đông dân này. Bạn bè cứ bảo mình kén, bố mẹ cứ giục sao mãi chẳng thấy đưa người thương về, còn mình thì vẫn lẩn thẩn đi về một mình. Đó là cô đơn? Thế với bạn, cô đơn là gì?

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời chính là trái tim yêu thương

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Giá có thể trốn phố về quê

Giá có thể trốn phố về quê

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Blog Radio 604: Gặp được người, năm tháng hóa an yên (Phần 1)

Sau những tháng năm chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình, đến một lúc nào đó ta sẽ dừng lại bên một người, người mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ “bình yên”.

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân): Đọc truyện và phân tích

Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ.

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn

Em yêu thích sự cô đơn như vậy, liệu có thể cũng yêu tôi như cách em yêu chúng không? Hay em cứ mãi thích một mình như thế còn để tôi yêu em, yêu luôn sự cô đơn của em.

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

9 lời khuyên quý của Gia Cát Lượng về 'tu thân lập chí' nên ghi nhớ cả đời

Không chỉ là nhà quân sự đầy mưu lược, nhà tiên tri tài ba, Gia Cát Khổng Minh còn là một bậc danh sĩ thông kim bác cổ với những lời khuyên giá trị cho hậu thế nghìn năm.

back to top