Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ là người khó hiểu hay con chưa bao giờ cố hiểu mẹ dù chỉ một lần?

2018-04-04 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Mẹ à, giờ con đã nhận ra mẹ dễ hiểu đến dường nào, đó chính là con. Con chính là toàn bộ mối bận tâm của mẹ, toàn bộ tình yêu của mẹ. Thế giới ngoài kia thật đẹp đẽ lộng lẫy mẹ à, và chúng chẳng đáng được so sánh với đôi bàn tay chai sần của mẹ.

***

Mẹ là người thật khó hiểu…

Mỗi khi con hỏi mẹ thích gì nhất, thích ăn gì, đi đâu, mẹ luôn bảo không thích gì cả, không cần gì cả đâu…

Mẹ là người luôn cằn nhằn vì những chuyện rất nhỏ con phạm lỗi, khiến con tức điên lên để rồi to tiếng gắt gỏng lại với mẹ, dù con biết rất rõ mình là kẻ có lỗi.

Mẹ chi li và tiết kiệm đến từng nghìn một lẻ mỗi khi mua bán đến nỗi ai cũng nhìn mẹ với ánh mắt chán chường pha lẫn ái ngại.

Mẹ luôn khiến con xấu hổ khi lần đầu tiên mẹ lên xe buýt, lần đầu tiên mẹ vào cửa hàng thời trang, lần đầu tiên mẹ đi cùng con đến nhà hàng, và những lần đầu tiên khác nữa…

Những cuộc điện thoại giữa hai mẹ con ta thật nhàm chán và ngắn ngủn khi mẹ hỏi con có khỏe không, con đáp: “Con khỏe”. Rồi con hỏi lại mẹ có đau ở đâu không, có khó khăn gì không, có ăn được không, ngủ được không còn câu trả lời vẫn ngàn lần như một: “Mẹ rất khỏe, mọi chuyện đều tốt”. Và rồi mẹ lại lặp lại lời dặn dò mà như thể con bị mắc bệnh mất trí nhớ. “Hãy ăn thật nhiều, giữ ấm nhé con.” “Vâng vâng con biết rồi, rất rõ mà.” Tút….tút… Thật khó hiểu, không lẽ mẹ không có câu hỏi khác sao?

…Và con đã tin những lời ấy… Con đã yên tâm tin rằng mẹ vẫn khỏe và sống bình an nơi căn nhà nhỏ, hằng ngày chăm sóc vườn rau, nấu ăn và giặt giũ, nói chuyện với những người hàng xóm thân thiện, và hài lòng với số tiền lương hưu đủ trang trải.



…Con yên tâm. Và rồi con vô tâm. Con đã bỏ mẹ ra ngoài những mối bạn tâm riêng của mình. Con đã chẳng còn gọi cho mẹ nữa. Giờ đây thế giới riêng của con thật quá nhỏ bé đến nỗi không thể có thêm một ngăn nữa mang tên mẹ. Nơi chốn thành phố rực rỡ ánh đèn này, không thiếu những thứ quyến rũ và đáng ao ước. Tất thảy đều giống như dải lụa thơm phảng phất trước mắt rồi cuốn lấy, trêu đùa con, chốc chốc quấn quýt rồi chốc lại vụt qua. Mỗi khi tưởng chừng như bắt được, nó lại tan ra như sương khói. Con đắm đuối mà kiếm tìm, mắt con hướng trông những thứ ấy trong hy vọng rồi lại thất vọng. Quay cuồng phấn đấu và vươn lên, con tưởng con đã quen thuộc với thế giới này, con cần lắm thế giới này.

Nhưng mẹ ơi,

Bây giờ, con – một kẻ mất trí nhớ và cũng dường như có trí khôn của đứa trẻ ba tuổi bây giờ mới hiểu rằng: thế giới này và mẹ, không như con vẫn nghĩ.

Mẹ nói mẹ không thích ăn mấy đồ ăn, đơn giản vì con cũng thích những thứ ấy, và mẹ thì chẳng muốn con nhường cho mẹ. Nhưng thế gian này chỉ chực cướp đi những thứ con có, và con ao ước.

Mẹ lúc nào cũng cằn nhằn con những việc thật nhỏ, mà sau này con mới biết, cũng vẫn những việc thật “nhỏ” ấy mà thế giới ngoài kia sẵn sàng sỉ vả, xô ngã con và thay thế con.

Con cảm thấy thật xấu hổ thay vì cảm thông trước sự vụng về của mẹ nơi chốn đông đúc, nhưng sao con lại không biết rằng những miệng lưỡi ngoài kia sẽ chẳng bao giờ bảo vệ con?

Mỗi lần cuộc gọi của mẹ hiện lên trong danh bạ, sao con lại cứ thờ ơ chẳng muốn nghe máy chỉ vì biết trước nội dung như vậy. Con đã chẳng hiểu lí do đơn giản của cuộc goi ấy, chỉ vì muốn nghe giọng con, muốn biết rằng con vẫn khỏe mạnh và vui vẻ, muốn khỏa lấp nỗi nhớ con trong tấm lòng mẹ mà thôi. Dù lời hỏi thăm vẫn như ngày nào nhưng với mẹ, thế là đủ.

Và dầu con có yên tâm về mẹ đến thế nào chăng nữa, sao con lại có thể đặt mẹ ở ngoài sự lo lắng của mình đến đỗi vậy. Mẹ đã lớn tuổi mà con lại quên lưng mẹ rồi cũng sẽ đau, tại sao con vẫn cứ cố bám víu lấy hình ảnh mẹ bình an chẳng lo nghĩ và mệt nhọc trong tưởng tượng.

Mẹ à, giờ con đã nhận ra mẹ dễ hiểu đến dường nào, đó chính là con. Con chính là toàn bộ mối bận tâm của mẹ, toàn bộ tình yêu của mẹ. Thế giới ngoài kia thật đẹp đẽ lộng lẫy mẹ à, và chúng chẳng đáng được so sánh với đôi bàn tay chai sần của mẹ.

© Lam Nguyen – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Có ai nhận ra sự thay đổi của đất trời trong những ngày đầu thu… Dường như nắng đã bớt gay gắt hơn, gió đã mát mẻ hơn lòng người cũng dịu dần theo vị ngòn ngọt của mùa thu.

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

Nhân tháng Vu Lan này, cùng đọc lại những câu nói trích dẫn về mẹ được triệu người dân trên thế giới biết đến và đừng ngần ngại chia sẻ thông điệp này đến mẹ hoặc những người phụ nữ mà bạn kính trọng.

Vu lan này con muốn về bên mẹ

Vu lan này con muốn về bên mẹ

Con muốn về bên mẹ, để tránh tất cả bão giông Vì gia đình là nơi chốn trở về bình yên nhất

back to top