Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ đời chuyện ra mắt bố mẹ vợ tương lai

2018-03-25 05:06

Tác giả: Giọng đọc: Trọng Khương

Hiển 34 tuổi, một vợ hai con, sống ở Ninh Bình. Anh và bố vợ là một cặp tương đắc, nhưng thỉnh thoảng cũng làm ông cụ nóng mặt chỉ vì chuyện cờ tướng. “Cũng vì cờ quạt mà suýt nữa tôi là con rể hụt đấy”, anh kể.

Bị giận vì cao cờ hơn bố

Hôm ra mắt bố mẹ vợ tương lai cách đây 7 năm, Hiển rất tự tin vì người yêu cho biết ông cụ rất ưng ý khi nghe nói người yêu của con là dân kỹ thuật, lại là người Hải Dương, quê gốc của ông. Hiển lại cao ráo, mặt mũi sáng sủa, biết ăn nói, nên cho rằng chuyện ra mắt nhà vợ không có vấn đề gì. Quả thật, buổi gặp gỡ diễn ra suôn sẻ, nhạc mẫu gắp cho từng miếng, đưa cho từng tờ giấy ăn, nhạc phụ mặt mày rạng rỡ. Đang ngồi uống trà, Hiển nhìn thấy bộ cờ tướng, thế là hai kẻ mê cờ nhận ra nhau. Ông cụ càng quý Hiển như bắt được vàng, lập tức bày trận tỉ thí.

“Lúc đầu mình còn tỉnh táo, ra vẻ đau đầu vì gặp phải cao thủ. Nhưng mấy ván sau, tôi quên béng, cứ chiến thẳng tay. Ông cụ đỏ mặt tía tai, kêu mệt không chơi nữa, hầm hầm bỏ đi nằm. Lúc mình chào về cũng giả điếc không nói năng gì”, Hiển kể.

Sau lần đó, ông cụ tuy không có cớ gì để chê bai Hiển nhưng vẫn cú, mỗi lần gặp đều ra vẻ lạnh nhạt hoặc gắt gỏng. Chàng rể tương lai phải vận dụng đủ thứ “binh pháp” mới nịnh được ông cụ.

Sau này khi đã là rể, Hiển vẫn thường xuyên chơi cờ với bố vợ và phải nghĩ cách nhường: “Khó lắm, vì ông già biết mình chơi khá rồi, nhường trắng trợn là cụ mắng cho ngay, mà thắng thì cũng tai hại”, anh tâm sự.

Thế nhưng cũng có những lúc chàng rể quyết thắng và không kiềm được nụ cười đắc chí lúc tàn ván cờ, để rồi sau đó phải chào về ngay để tránh căng thẳng.



Như phỏng vấn xin việc

Đã 9 năm trôi qua nhưng vợ chồng ông Kính ở Hà Đông (Hà Nội) vẫn buồn cười khi nhớ lại buổi đầu tiên chàng rể út tên Thịnh đến nhà. Thịnh lúc đó đã 33 tuổi, đã yêu vài cô nhưng chưa thực sự có mối tình nào vì quá nhát. Hôm đó, thấy anh chàng mặt mũi nghiêm trọng, chào cẩn thận từ người lớn đến đứa cháu 5 tuổi trong nhà, ông Kính đã buồn cười. Ông đã có ý nói năng thoải mái, xởi lởi cho Thịnh đỡ căng thẳng nhưng không ăn thua.

Ngồi vào bàn, anh chàng nói luôn: “Thưa bác, cháu là Hà Văn Thịnh, sinh năm…, quê ở…, làm ở công ty…. Bố mẹ cháu giờ vẫn ở quê nhưng cũng có chút lương hưu, cháu có ba người em…”.

Hương, người yêu Thịnh, bật cười: “Anh làm gì mà như đi phỏng vấn xin việc thế?’. Tiếng cười lây sang cả nhà khiến anh chàng đỏ mặt tía tai, nhưng cũng nhờ thế mà thoải mái hơn một chút.

“Đó là chưa kể nó còn lỡ miệng bảo con gái tôi không xinh, rồi rối rít chữa bằng cách khen lấy khen để cái Hương nào tốt bụng, nào đảm đang, nào thông minh”, ông Kính kể. “Được cái tôi thấy nó thật lòng nên cũng duyệt”.



Tưởng thư sinh hóa ra “bợm nhậu”

Trong bữa cơm ra mắt, ông Đức đã chuẩn bị sẵn rượu ngon mời Long, người yêu của con gái. Nhưng mấy lần đưa ly, Long đều từ chối. Nhìn anh chàng da trắng môi đỏ, dáng điệu thư sinh, ông nghĩ chắc con rể tương lai thuộc diện “ngoan hiền”, không biết đến rượu chè nhậu nhẹt nên tuy cụt hứng nhưng cũng khá hài lòng.

Rồi đến khi ông chú cũng nâng ly mời và Long lại khẩn khoản xin thì cậu con út của ông Đức buột miệng: “Mọi khi ngồi với bọn em anh uống cả can không say cơ mà?”. Những người lớn tuổi trong mâm trố mắt, cậu em thì đỏ mặt vì lỡ lời. Long cũng lúng túng một lúc mới gãi đầu phân bua: “Không phải cháu giả vờ không biết uống rượu, mà vì cháu đã uống là quen uống nhiều, thỉnh thoảng mới nhấp một tí thế này căng thẳng lắm, uống thật thì sợ bác ghét”.

Cả nhà cười ầm ầm. Cánh đàn ông đua nhau đổ rượu cho chàng rể. Đến cuối buổi, ông Đức mới bảo: “Đàn ông ai chả uống rượu, uống nhiều hay ít là do khả năng từng người. Có điều là cũng nên có giới hạn, kẻo không thì cái Mai nó chạy mất chứ tôi đây chả dính dáng gì”. Hú hồn, Long vâng dạ rối rít.

Không chỉ các cô gái mà cánh đàn ông con trai cũng rất hồi hộp trong lần đầu tiên ra mắt gia đình người yêu. Nhiều khi trục trặc xảy ra cũng chỉ vì sự hồi hộp này. Tuy nhiên, dù có “soi” kỹ, cách nhìn của “nhà gái” đối với chú rể tương lai thường khá bao dung. “Nói cho cùng, chúng tôi chê hay không chẳng quan trọng. Miễn con gái ưng bụng, và chúng nó thật lòng yêu nhau thì điều gì cũng bỏ qua được hết”, ông Đức kết luận.

Theo Báo Đất Việt.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top