Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ đời chuyện ra mắt bố mẹ vợ tương lai

2018-03-25 05:06

Tác giả: Giọng đọc: Trọng Khương

Hiển 34 tuổi, một vợ hai con, sống ở Ninh Bình. Anh và bố vợ là một cặp tương đắc, nhưng thỉnh thoảng cũng làm ông cụ nóng mặt chỉ vì chuyện cờ tướng. “Cũng vì cờ quạt mà suýt nữa tôi là con rể hụt đấy”, anh kể.

Bị giận vì cao cờ hơn bố

Hôm ra mắt bố mẹ vợ tương lai cách đây 7 năm, Hiển rất tự tin vì người yêu cho biết ông cụ rất ưng ý khi nghe nói người yêu của con là dân kỹ thuật, lại là người Hải Dương, quê gốc của ông. Hiển lại cao ráo, mặt mũi sáng sủa, biết ăn nói, nên cho rằng chuyện ra mắt nhà vợ không có vấn đề gì. Quả thật, buổi gặp gỡ diễn ra suôn sẻ, nhạc mẫu gắp cho từng miếng, đưa cho từng tờ giấy ăn, nhạc phụ mặt mày rạng rỡ. Đang ngồi uống trà, Hiển nhìn thấy bộ cờ tướng, thế là hai kẻ mê cờ nhận ra nhau. Ông cụ càng quý Hiển như bắt được vàng, lập tức bày trận tỉ thí.

“Lúc đầu mình còn tỉnh táo, ra vẻ đau đầu vì gặp phải cao thủ. Nhưng mấy ván sau, tôi quên béng, cứ chiến thẳng tay. Ông cụ đỏ mặt tía tai, kêu mệt không chơi nữa, hầm hầm bỏ đi nằm. Lúc mình chào về cũng giả điếc không nói năng gì”, Hiển kể.

Sau lần đó, ông cụ tuy không có cớ gì để chê bai Hiển nhưng vẫn cú, mỗi lần gặp đều ra vẻ lạnh nhạt hoặc gắt gỏng. Chàng rể tương lai phải vận dụng đủ thứ “binh pháp” mới nịnh được ông cụ.

Sau này khi đã là rể, Hiển vẫn thường xuyên chơi cờ với bố vợ và phải nghĩ cách nhường: “Khó lắm, vì ông già biết mình chơi khá rồi, nhường trắng trợn là cụ mắng cho ngay, mà thắng thì cũng tai hại”, anh tâm sự.

Thế nhưng cũng có những lúc chàng rể quyết thắng và không kiềm được nụ cười đắc chí lúc tàn ván cờ, để rồi sau đó phải chào về ngay để tránh căng thẳng.



Như phỏng vấn xin việc

Đã 9 năm trôi qua nhưng vợ chồng ông Kính ở Hà Đông (Hà Nội) vẫn buồn cười khi nhớ lại buổi đầu tiên chàng rể út tên Thịnh đến nhà. Thịnh lúc đó đã 33 tuổi, đã yêu vài cô nhưng chưa thực sự có mối tình nào vì quá nhát. Hôm đó, thấy anh chàng mặt mũi nghiêm trọng, chào cẩn thận từ người lớn đến đứa cháu 5 tuổi trong nhà, ông Kính đã buồn cười. Ông đã có ý nói năng thoải mái, xởi lởi cho Thịnh đỡ căng thẳng nhưng không ăn thua.

Ngồi vào bàn, anh chàng nói luôn: “Thưa bác, cháu là Hà Văn Thịnh, sinh năm…, quê ở…, làm ở công ty…. Bố mẹ cháu giờ vẫn ở quê nhưng cũng có chút lương hưu, cháu có ba người em…”.

Hương, người yêu Thịnh, bật cười: “Anh làm gì mà như đi phỏng vấn xin việc thế?’. Tiếng cười lây sang cả nhà khiến anh chàng đỏ mặt tía tai, nhưng cũng nhờ thế mà thoải mái hơn một chút.

“Đó là chưa kể nó còn lỡ miệng bảo con gái tôi không xinh, rồi rối rít chữa bằng cách khen lấy khen để cái Hương nào tốt bụng, nào đảm đang, nào thông minh”, ông Kính kể. “Được cái tôi thấy nó thật lòng nên cũng duyệt”.



Tưởng thư sinh hóa ra “bợm nhậu”

Trong bữa cơm ra mắt, ông Đức đã chuẩn bị sẵn rượu ngon mời Long, người yêu của con gái. Nhưng mấy lần đưa ly, Long đều từ chối. Nhìn anh chàng da trắng môi đỏ, dáng điệu thư sinh, ông nghĩ chắc con rể tương lai thuộc diện “ngoan hiền”, không biết đến rượu chè nhậu nhẹt nên tuy cụt hứng nhưng cũng khá hài lòng.

Rồi đến khi ông chú cũng nâng ly mời và Long lại khẩn khoản xin thì cậu con út của ông Đức buột miệng: “Mọi khi ngồi với bọn em anh uống cả can không say cơ mà?”. Những người lớn tuổi trong mâm trố mắt, cậu em thì đỏ mặt vì lỡ lời. Long cũng lúng túng một lúc mới gãi đầu phân bua: “Không phải cháu giả vờ không biết uống rượu, mà vì cháu đã uống là quen uống nhiều, thỉnh thoảng mới nhấp một tí thế này căng thẳng lắm, uống thật thì sợ bác ghét”.

Cả nhà cười ầm ầm. Cánh đàn ông đua nhau đổ rượu cho chàng rể. Đến cuối buổi, ông Đức mới bảo: “Đàn ông ai chả uống rượu, uống nhiều hay ít là do khả năng từng người. Có điều là cũng nên có giới hạn, kẻo không thì cái Mai nó chạy mất chứ tôi đây chả dính dáng gì”. Hú hồn, Long vâng dạ rối rít.

Không chỉ các cô gái mà cánh đàn ông con trai cũng rất hồi hộp trong lần đầu tiên ra mắt gia đình người yêu. Nhiều khi trục trặc xảy ra cũng chỉ vì sự hồi hộp này. Tuy nhiên, dù có “soi” kỹ, cách nhìn của “nhà gái” đối với chú rể tương lai thường khá bao dung. “Nói cho cùng, chúng tôi chê hay không chẳng quan trọng. Miễn con gái ưng bụng, và chúng nó thật lòng yêu nhau thì điều gì cũng bỏ qua được hết”, ông Đức kết luận.

Theo Báo Đất Việt.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top