Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

2018-03-16 09:02

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Anh nói đừng cố nữa, tình yêu là thứ tự nhiên mà xứng đáng. Tại sao anh lại cố chấp như vậy? Anh bảo không có em, anh vẫn sống tốt. Dĩ nhiên anh vẫn sống tốt. Em chỉ thương con sói kia, cô độc và cứ cố tỏ ra mạnh mẽ. Em yêu anh nhiều lắm. Nhiều tới mức, em quên mất rằng em cũng phải tự thương em.

***

Em hỏi anh về mẫu người anh thích. Là em hỏi thật đó. Anh bảo thực ra chẳng có mẫu nào, tình yêu là những thứ đến tự nhiên. Câu nói đó có phải là lời từ chối gián tiếp khôn khéo của anh dành cho em không? Em ngơ ngác nhìn anh bước đi về phía trước.

Khi yêu, người con gái như em hay đặt hết tình cảm của mình vào người con trai làm cho trái tim em vui tươi, cũng là người dạy cho em cách cười để nước mắt không chảy. Em không giỏi lý luận với anh. Cái gì anh cũng biết cách trả lời để làm em không tài nào phản bác. Ngay đến cả việc từ chối em, cũng khéo léo đến vậy. Vậy nên, em lấy gì để xứng đáng với anh đây?

Anh cứ lạnh lùng và nhẫn tâm, không xa cũng không gần. Em chỉ có thể như vệ tinh chạy theo anh. Quay xung quanh anh. Ngắm nhìn anh từ một khoảng cách nhất định. Có trời mới biết, em ấm ức đến mức nào. Tiếc thay, anh tự nhiên cho rằng em và anh cứ như thế thôi. Trên mức tình bạn, dưới hạn tình yêu. Chúng ta cứ chênh vênh, chòng chành mà không bao giờ ngã. Không quá thân thuộc cũng chẳng xa lạ.

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

Em ngàn lần muốn hét vào cái gương mặt băng đá ngàn năm của anh. Rằng anh là con người ích kỷ, nhát chết. Sao anh không dám thừa nhận là anh rất yêu em? Sao không dám mở miệng nói cần em ở bên dù chỉ một lần? Sao không dám thừa nhận rằng anh xấu hổ, hối hận vì ngày xưa đã bỏ tình yêu đầu mà ra đi tìm cuộc sống khác?

Em đau cùng anh, nỗi đau ngày cũ. Em biết anh vẫn chưa thể nào chấp nhận việc mình đã làm. Nhưng chẳng phải bây giờ đã có người thay anh chăm sóc cô ấy, mang lại hạnh phúc cho cô ấy? Tại sao anh vẫn chưa thể bước ra khỏi quá khứ, để đưa bàn tay run rẩy của anh, cho em giữ anh đứng vững?

Em còn trẻ, còn nông nổi quá nhiều, còn vô vàn những điều mà em không biết. Em cố gắng hằng ngày, cố gắng không ngừng nghỉ. Làm sao để anh vui, để anh thấy em quan trọng. Từ chỉn chu dáng hình, cho tới học cách nấu món anh mà anh thích, nói những lời ủi an anh.

Anh nói đừng cố nữa, tình yêu là thứ tự nhiên mà xứng đáng. Tại sao anh lại cố chấp như vậy? Anh bảo không có em, anh vẫn sống tốt. Dĩ nhiên anh vẫn sống tốt. Em chỉ thương con sói kia, cô độc và cứ cố tỏ ra mạnh mẽ. Em yêu anh nhiều lắm. Nhiều tới mức, em quên mất rằng em cũng phải tự thương em.

Em không cố kéo anh ra khỏi bóng tối mà anh tự trùm lên anh. Anh cứ lạnh lùng đi, và vô tâm với em đến chừng nào anh có thể. Có bao nhiêu đau đớn hãy cứ để em nhận lấy riêng mình, để mỗi giây qua đi, em đều có thể yêu anh như thể tự nhiên anh cũng xứng như vậy.

Sau đêm đen là đến bình minh

Sống như tiểu hành tinh sao hiểu lòng vũ trụ

Bao nước mắt em rơi hằng đêm trong giấc ngủ

Chừng nào mới đủ, để gói chữ “yêu thương”.

© Thương Nguyễn – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Không có một tình yêu nào là vĩnh hằng cũng chẳng có lời hứa nào gọi là mãi mãi, chỉ là con người ta thích tin vào những điều đó chỉ là nhất thời để rồi một đời đợi chờ.

back to top