Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

2018-03-16 09:02

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Anh nói đừng cố nữa, tình yêu là thứ tự nhiên mà xứng đáng. Tại sao anh lại cố chấp như vậy? Anh bảo không có em, anh vẫn sống tốt. Dĩ nhiên anh vẫn sống tốt. Em chỉ thương con sói kia, cô độc và cứ cố tỏ ra mạnh mẽ. Em yêu anh nhiều lắm. Nhiều tới mức, em quên mất rằng em cũng phải tự thương em.

***

Em hỏi anh về mẫu người anh thích. Là em hỏi thật đó. Anh bảo thực ra chẳng có mẫu nào, tình yêu là những thứ đến tự nhiên. Câu nói đó có phải là lời từ chối gián tiếp khôn khéo của anh dành cho em không? Em ngơ ngác nhìn anh bước đi về phía trước.

Khi yêu, người con gái như em hay đặt hết tình cảm của mình vào người con trai làm cho trái tim em vui tươi, cũng là người dạy cho em cách cười để nước mắt không chảy. Em không giỏi lý luận với anh. Cái gì anh cũng biết cách trả lời để làm em không tài nào phản bác. Ngay đến cả việc từ chối em, cũng khéo léo đến vậy. Vậy nên, em lấy gì để xứng đáng với anh đây?

Anh cứ lạnh lùng và nhẫn tâm, không xa cũng không gần. Em chỉ có thể như vệ tinh chạy theo anh. Quay xung quanh anh. Ngắm nhìn anh từ một khoảng cách nhất định. Có trời mới biết, em ấm ức đến mức nào. Tiếc thay, anh tự nhiên cho rằng em và anh cứ như thế thôi. Trên mức tình bạn, dưới hạn tình yêu. Chúng ta cứ chênh vênh, chòng chành mà không bao giờ ngã. Không quá thân thuộc cũng chẳng xa lạ.

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

Em ngàn lần muốn hét vào cái gương mặt băng đá ngàn năm của anh. Rằng anh là con người ích kỷ, nhát chết. Sao anh không dám thừa nhận là anh rất yêu em? Sao không dám mở miệng nói cần em ở bên dù chỉ một lần? Sao không dám thừa nhận rằng anh xấu hổ, hối hận vì ngày xưa đã bỏ tình yêu đầu mà ra đi tìm cuộc sống khác?

Em đau cùng anh, nỗi đau ngày cũ. Em biết anh vẫn chưa thể nào chấp nhận việc mình đã làm. Nhưng chẳng phải bây giờ đã có người thay anh chăm sóc cô ấy, mang lại hạnh phúc cho cô ấy? Tại sao anh vẫn chưa thể bước ra khỏi quá khứ, để đưa bàn tay run rẩy của anh, cho em giữ anh đứng vững?

Em còn trẻ, còn nông nổi quá nhiều, còn vô vàn những điều mà em không biết. Em cố gắng hằng ngày, cố gắng không ngừng nghỉ. Làm sao để anh vui, để anh thấy em quan trọng. Từ chỉn chu dáng hình, cho tới học cách nấu món anh mà anh thích, nói những lời ủi an anh.

Anh nói đừng cố nữa, tình yêu là thứ tự nhiên mà xứng đáng. Tại sao anh lại cố chấp như vậy? Anh bảo không có em, anh vẫn sống tốt. Dĩ nhiên anh vẫn sống tốt. Em chỉ thương con sói kia, cô độc và cứ cố tỏ ra mạnh mẽ. Em yêu anh nhiều lắm. Nhiều tới mức, em quên mất rằng em cũng phải tự thương em.

Em không cố kéo anh ra khỏi bóng tối mà anh tự trùm lên anh. Anh cứ lạnh lùng đi, và vô tâm với em đến chừng nào anh có thể. Có bao nhiêu đau đớn hãy cứ để em nhận lấy riêng mình, để mỗi giây qua đi, em đều có thể yêu anh như thể tự nhiên anh cũng xứng như vậy.

Sau đêm đen là đến bình minh

Sống như tiểu hành tinh sao hiểu lòng vũ trụ

Bao nước mắt em rơi hằng đêm trong giấc ngủ

Chừng nào mới đủ, để gói chữ “yêu thương”.

© Thương Nguyễn – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Em quên mất rằng em cũng cần phải thương em

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

Cậu, tớ và lời hứa

Cậu, tớ và lời hứa

Hòa nhìn ra bầu trời xanh thẳm sau cơn mưa bên ngoài ô cửa, lòng hắn như có chút hy vọng, cả chút nhớ mong. Thật muốn được cùng người ấy thưởng thức chiếc bánh ngon lành này.

back to top